HOA CHƯƠNG - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:38:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4:
Ta chỉ hờ hững phất tay:
“Ngươi thích thì cứ mang .”
Hắn lúc mới thu vẻ đùa, sắc mặt trở nên nghiêm nghị.
“Thần từ Giang Châu trở về. Dịch bệnh lan nhanh khác thường, thần nghi giật dây, cố ý gây loạn dân tâm. Vì thần vội vã trở về , để bẩm tấu với bệ hạ.”
Sắc mặt lập tức trở nên nặng nề.
Nếu ôn dịch thiên tai, mà là kẻ cố ý gây nên… hậu quả chắc chắn sẽ càng nghiêm trọng.
“Nếu , xuống. Trẫm ngươi rõ từng chuyện.”
Ta cũng quên dặn Trưởng Lạc mang ít trái cây Hứa Khanh Trạch ưa ăn.
Ta và cùng bàn kỹ chuyện ôn dịch ở Giang Châu.
Một khi , liền suốt một thời gian dài.
Đến khi hai chúng chuẩn xong hết bố cục và kế sách về , thì trời sang giờ Tý.
Trên mặt mang vài phần lo lắng:
“Bệ hạ, giờ hoàng thành đóng cửa. Thần e rằng hôm nay thể ngoài nữa.”
Ta mệt mỏi ngáp một cái:
“Tẩm Trúc Hiên nơ ngươi từng ở trẫm vẫn cho quét dọn mỗi ngày. Ở đó cũng cung nữ hầu hạ, ngươi cứ đến đó nghỉ .”
Hắn bỗng lộ một vẻ mặt đầy hàm ý:
“Thì … bệ hạ vẫn luôn trông mong thần trở về ở trong cung?”
Ta trừng mắt liếc một cái, đầy khó chịu:
“Ít mấy lời đó , trời khuya , mau sang đó nghỉ .”
Hắn , vẫn cái kiểu đùa cợt như thuở nhỏ, đưa tay chạm nhẹ trán .
sắc mặt bỗng nghiêm :
“Hoa Chương… trán nàng nóng như thế ?”
Ta mệt mỏi nhắm mắt :
“Nóng… gì mà nóng?”
Hắn hốt hoảng nắm lấy tay , lập tức bắt mạch.
“Hoa Chương… nàng mới sảy t.h.a.i ?”
Giọng gấp giận:
“Sao nàng với sớm? Nàng sảy thai, còn dám tự ép thế … nàng bảo yên tâm ?”
Hứa Khanh Trạch giận đến mức nắm tay , đ.ấ.m mạnh xuống bàn.
“Bùi Diên Văn tên đê hèn đó! Hắn dám đối xử với nàng như ?”
Về còn gì đó, nhưng nữa.
Ta chỉ nhớ… vòng tay rộng lớn của , thật sự ấm áp.
…
Khi tỉnh , mở mắt thấy Hứa Khanh Trạch.
Hắn đang gục lên một chồng tấu chương mà ngủ gật.
Không dùng cách gì, mà kéo cả chiếc bàn gỗ t.ử đàn nặng trịch vẫn dùng mỗi ngày đến thẳng giường của .
Ta khỏi bật .
Vừa định dậy, mới động đậy một chút, giật tỉnh ngay.
“Hoa Chương?”
Đôi mắt còn mơ màng của chỉ trong chớp mắt sáng hẳn khi thấy .
“Cuối cùng nàng cũng tỉnh .”
Hắn bước đến, nắm cổ tay , bắt mạch.
Sau đó gật đầu:
“Mạch tượng định.”
Ta vén chăn, định xuống giường:
“Sắp đến giờ thượng triều ? Ta mau…”
Hắn lập tức đưa tay chặn , cau mày:
“Nàng hôn mê bao lâu ? Ta cho truyền tin : Nữ đế thể bất an, ngưng thượng triều năm ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-chuong/chuong-4.html.]
Hắn nhún vai:
“Giờ nàng chạy đến Nghị Chính Điện, e là cũng chẳng ai ở đó .”
Ngẫm cũng đúng.
Ta dứt khoát ngả xuống giường.
“Vậy ngủ tiếp đây.”
Hắn cong môi nhẹ:
“Nàng ngủ .”
Ta mở mắt :
“Thế… Giang Châu ?”
Hắn cẩn thận kéo chăn lên, đắp cho :
“Nàng cứ dưỡng bệnh cho . Mọi chuyện lo. Nàng chỉ cần nghỉ ngơi cho là .”
Ta đó mơ một giấc mơ dài, dài.
Trong mơ là lúc và Bùi Diên Văn thành .
Hắn bằng giọng lạnh nhạt:
“Bệ hạ, thần phụng bồi nghỉ ngơi.”
Ta dịu dàng đáp:
“Không cần ép bản . Nếu ngươi nhất thời khó tiếp nhận, thì khỏi . Trẫm thể đợi… đợi đến ngày ngươi thật lòng .”
Ta sai cung nữ chăm sóc thật chu đáo.
Vừa định bước khỏi tân phòng, bất ngờ gọi :
“Bệ hạ. Thần nhất định sẽ tròn bổn phận của hoàng phu. những chuyện khác… bệ hạ thể cưỡng cầu thần.”
Ta vốn hiểu rõ đạo lý dưa hái non ngọt.
vẫn ngây ngốc mong rằng, nước chảy đá mòn, sớm muộn gì… cũng sẽ thật lòng với .
Không ngờ, khi vẫn đợi ngày đó đến thì thấy lao về phía Diệp Như Lan mất .
Ta mở mắt, lòng man mác một nỗi buồn nhạt nhẽo.
Về … những giấc mơ liên quan đến , lẽ cần mơ thêm nữa.
Đang tự quẩn quanh trong nỗi buồn , thì Trưởng Lạc đẩy cửa bước .
Nàng vẻ khó xử:
“Bệ hạ… Bùi công t.ử bệnh, đang quỳ ngoài cửa Trường Thần cung xin diện kiến.”
Đầu bắt đầu đau nhức.
“Là ai cho cung?”
Trưởng Lạc cũng tức đến mức mặt đen :
“Người giữ cửa cung … cầm trong tay thiệp do Hoàng Thái Nữ tự tay ban. Họ dám ngăn.”
Ta nghiến răng:
“Triệu Nhã Ngô, con nha đầu ăn cây táo rào cây sung !”
“Trưởng Lạc, gọi nó từ Đông Cung đến đây cho trẫm ngay. Có vẻ nếu phạt thật nặng một trận, nó sẽ quên mất họ Triệu của thế nào !”
“Hoa Chương, Trường Thần cung của nàng bây giờ… cái gì cũng thể tùy tiện ?”
Giọng lạnh lùng mà quen thuộc vang lên, Hứa Khanh Trạch biến mất mấy hôm nay, bước với đôi mày nhíu chặt.
“Ta thấy cái gã họ Bùi đang xổm ngoài cửa cung đấy.”
Ta nghiến chặt răng:
“Không Nhã Ngô cho thì còn ai nữa…”
Hứa Khanh Trạch tới bên giường, đỡ dựa gối mềm.
Rồi nhét một cuộn trục lòng :
“Nàng nghỉ ngơi cho . Đừng nổi giận nữa. Ngự y giờ mà tức giận… là đại kị.”
“Đây là những gì điều tra ở Giang Châu. Chờ nàng khá hơn hãy xem.”
Hắn xoay lưng định bước ngoài.
Ta nghi hoặc hỏi:
“Ngươi định gì?”
Hắn xắn tay áo lên, nơi khóe môi cong thành một nụ đầy ý tứ.
Đôi tay nắm chặt, phát tiếng “rắc rắc”.
“Đương nhiên là nữ đế bệ hạ… dạy dỗ cái thứ lòng lang sói một trận .”