HOA CHƯƠNG - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:38:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 2:

 

Sau khi cung, đối với đúng lễ đúng phận của một hoàng phu.

 

mắt đều , trong đáy mắt , từng sự cam tâm.

 

Như thể cầu , mà là ép bước hoàng cung .

 

Ta cũng chẳng để tâm.

 

Ta chỉ nghĩ rằng: sống chung lâu ngày, dù là một khúc gỗ, theo năm tháng… cũng sẽ nảy sinh vài phần tình ý với .

 

Chỉ tiếc, đợi mãi đợi tình ý của , mà thấy cảnh chạy về phía Diệp Như Lan.

 

Hoá , với ai cũng lạnh lùng xa cách.

 

Hoá , với thật lòng yêu, thể như thế.

 

Giờ đây, nghĩ thông tất cả.

 

Ta chịu buông , chịu để rời cung, cũng truy hỏi lời hứa năm xưa nữa.

 

Hắn thế mà .

 

Thật đáng buồn .

 

Ta cúi xuống, từ cao đang quỳ chân.

 

“Không cần nữa.”

 

“Ngươi rời cung , trẫm sẽ chọn một vị hoàng phu hiền lương khác, chưởng quản lục cung, dạy dỗ Nhã Ngô.”

 

Đêm đó, trong Trường Thần cung chồng tấu chương.

 

thừa tướng và các quan hỗ trợ xử lý, nhưng những quyết định… cuối cùng vẫn tự tay.

 

Sau những ngày sảy thai, tấu chương chất thành đống.

 

Đầu choáng nhẹ, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ.

 

Trưởng Lạc mang đến cho một bát yến.

 

Nàng lo lắng :

 

“Bệ hạ, nghỉ ngơi một lát ? Người mới sảy thai, thể vẫn kiêng khem đó ạ.”

 

Ta khẽ lắc đầu, hiệu đặt yến lên bàn.

 

“Triều sự chồng chất, mỗi ngày đều việc cần xử lý. Càng để, chỉ càng nhiều hơn.”

 

“Huống hồ mấy hôm nay Giang Châu bùng phát ôn dịch, đến cả Hứa Khanh Trạch cũng đích điều tra. Trẫm nếu còn lơ là… chẳng đang để bách tính rơi khốn cùng ?”

 

Ta ngẩng đầu Trưởng Lạc, mỉm trấn an:

 

“Yên tâm, trẫm còn chịu .”

 

Trưởng Lạc còn cách nào, đành bên cạnh để trông chừng.

 

Ta cũng mặc nàng đó.

 

lúc , một cung nữ từ ngoài điện cất giọng:

 

“Bệ hạ, tiểu thư Diệp Như Lan, nữ nhi của Diệp Thị lang cầu kiến.”

 

Ta ngước đầu lên, chỉ tấu chương lớn:

 

“Bảo nàng về. Nói trẫm nghỉ.”

 

cung nữ lúng túng đáp:

 

“Diệp tiểu thư quỳ Trường Thần cung, nếu bệ hạ gặp, nàng sẽ rời .”

 

Thái dương lập tức bắt đầu giật thình thịch.

 

Giữa đêm hôm khuya khoắt, nữ nhi của một đại thần quỳ ngay điện của trẫm, còn ầm lên chịu

 

Nếu truyền ngoài, tuyệt đối chuyện .

 

Huống hồ, Diệp Thị lang tuổi cao, là một trong những cánh tay đắc lực mà mẫu hoàng để cho .

 

Không thể cứ thế mà mất mặt ông .

 

Ta đưa tay ôm đầu, bất lực :

 

“Cho nàng .”

 

Vừa bước , nàng đỏ mắt quỳ sụp xuống mặt .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hoa-chuong/chuong-2.html.]

“Bệ hạ, … vì chuyện xảy ở ngự hoa viên hôm đó, bỏ hoàng phu?”

 

Trong lòng chợt lạnh một phần.

 

Chuyện phế bỏ hoàng phu, vốn dĩ định sáng mai lên triều mới công bố.

 

Việc , ngoài Bùi Diên Văn và Trưởng Lạc, ai .

 

Câu … chỉ thể đến từ miệng Bùi Diên Văn mà .

 

Một tia chán ghét khẽ dâng lên trong lòng , nhưng biểu lộ ngoài.

 

“Diệp tiểu thư, đêm khuya đến đây… là chuyện gì?”

 

Nàng đến lê hoa đái vũ, đáng thương.

 

“Bệ hạ, năm xưa hoàng phu đúng là từng một đoạn tình cảm với Như Lan, nhưng tất cả đều là chuyện của quá khứ…”

 

“Năm Như Lan đến tuổi cập kê, mẫu đưa Như Lan đến Tầm Châu để ở cùng ngoại tổ mẫu.”

 

Nàng cúi đầu, đưa tay áo che đôi mắt sưng đỏ.

 

“Ở Tầm Châu, Như Lan đính hôn với biểu ca. Không bao lâu nữa sẽ trở về để thành .”

 

“Hôm đó hoàng phu gặp Như Lan trong ngự hoa viên, vì còn tưởng nhớ Như Lan… chỉ là nhất thời thất thố mà thôi…”

 

Nàng phủ phục xuống nền đất:

 

“Bệ hạ… nếu điều hài lòng, xin hãy trách phạt Như Lan. Ngàn vạn đừng trách lầm hoàng phu.”

 

Khoé môi bất giác cong lên, một nụ lạnh chầm chậm hiện .

 

Không hổ là từng yêu.

 

Ngay cả những lời nàng dùng để biện giải cho … cũng giống như đúc.

 

“Ngươi tới để hộ Bùi Diên Văn?”

 

Giọng lạnh như băng.

 

Nàng hoảng hốt ngẩng đầu:

 

“Bệ hạ, hiểu lầm thần nữ … Thần nữ chỉ vì thần nữ mà giữa bệ hạ với hoàng phu sinh hiềm khích…”

 

Ta nàng, ánh mắt mang theo ý chế giễu.

 

“Ngươi tư cách lớn đến thế. Trẫm phế hoàng phu là vì trẫm chán ghét chẳng liên quan gì tới ngươi.”

 

Sắc mặt nàng lập tức tái .

 

Nàng định mở miệng như giải thích thêm, nhưng dám .

 

Ta sang Trưởng Lạc, sớm tỏ vẻ khó chịu:

 

“Trưởng Lạc, đưa Diệp tiểu thư khỏi cung.”

 

Trưởng Lạc do dự:

 

“Bệ hạ, Lạc Thành công chúa…”

 

“Không cần báo cho nàng .”

 

Giọng mang theo mỉa mai:

 

“Diệp tiểu thư ở trong cung nửa tháng , cũng coi như ở đủ . Cứ đưa nàng về Diệp phủ là .”

 

Có lẽ lời quá lạnh lùng,

 

Diệp Như Lan sợ đến run cả , dám thêm nửa câu, mà để mặc Trưởng Lạc đưa .

 

Ta khẽ thở một .

 

Rồi xuống bàn án, tiếp tục xử lý những tấu chương chất cao như núi.

 

 

Sau buổi thiết triều, trở về Trường Thần cung, từ xa thấy cung nữ quản sự của Triệu Nhã Ngô cửa điện.

 

Trong lòng khẽ vui, liền bước nhanh nội điện:

 

“Nhã Ngô, hôm nay nhớ đến thăm mẫu hoàng ?”

 

Nhã Ngô tuy mới tám tuổi, nhưng vì từ nhỏ dạy dỗ theo lễ nghi của kế vị, chân mày ánh mắt thấp thoáng khí chất uy nghi.

 

Tuổi còn nhỏ, mà trông chín chắn lạ thường.

 

Con bé ngày ngày ở Đông Cung, chăm chỉ học chữ theo sự chỉ dạy của Thái phó.

 

Ban đầu còn tưởng, con bé đến đây vì nhớ .

Loading...