Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 91: Đã từng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đêm lạnh, bi thương.

Giống như một loại cảm giác thấu xương vờn quanh tâm tư Kính.

Hắn sàn nhà lạnh như băng, kiềm chế pháp lực , khí thời và sàn nhà âm lãnh, luồn da tay khiến phát đau.

Nhìn trăng khuyết bầu trời, nhàn nhạt rủ mắt.

“Nha đầu, là sai .”

Hắn khẽ lẩm bẩm, giống như mật ngữ giữa cặp đôi yêu .

Một giọt nước mắt nhẹ nhàng lăn xuống, mang theo sự thê lương và đau khổ.

Đã từng, và nàng vui vẻ.

Đã từng, nàng từng yêu , , , thậm chí là c.h.ế.t vì .

Trong năm năm, nàng, trong lòng thiếu gì đó, giống như mất thứ gì, mơ hồ rõ là gì cả.

Bây giờ, gặp nàng, nàng nhận , quên mất .

Khóe miệng câu lên một nụ khổ, cụi lơ dựa vách tường phía , nước mắt dàn rụa.

Môi mỏng hé mở, trong căn phòng tối, thì thầm.

“Nha đầu, cánh nàng cứng cáp , dám quên .” Ngẩng đầu, trần nhà, nén nước mắt trong.

“Nha đầu, nàng giả bộ, cho thấy, ?”

“Nha đầu, nếu thực sự nàng dọa , nàng sẽ nhớ ?”

“Nha đầu, cần nhớ nữa, nếu nàng sẽ càng hận .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-91-da-tung.html.]

“Nha đầu.”

“Nha đầu.”

Hắn núp trong góc, hai tay ôm đầu gối, đầu vùi giữa hai đầu gối, bả vai run rẩy.

Tim đau quá,, ba vạn năm , giờ từng cảm giác như , giống như một lưỡi d.a.o cứa tim, mỗi một nhát đều cực kỳ đau đớn, giống như chia một thành hai nửa.

Hắn bỗng ngẩng đầu, hai mắt trống rỗng ngoài cửa sổ, lên giống như đứa ngốc, từng bước tới cửa sổ.

Chúng thế ?

Ngẩng đầu trời, vầng trăng lưỡi liềm, giống như trái tim , đau đớn từ trái tim lan tràn đến tứ chi, thật nhớ, nhớ nữ t.ử lên vô cùng mỹ lệ nhớ nàng gọi là hồ ly, gọi là yêu nghiệt, gọi là Kính.

Nước mắt ngăn , trái tim thực sự đau, nhớ tới ảnh xinh , thì sẽ đau hơn ngàn vạn .

Bên ngoài bắt đầu mưa tí tách, vươn tay ngoài cửa sổ. Giọt mưa rơi xuống tay, giống như một trận đau đớn bứt rứt, run rẩy rút tay về.

“Két két!” Cửa mở, Nghiên Yên ở cửa, đến phía , đưa cho một tờ giấy, “Đây là Cửu U khi say đây, là cho ngươi.” Nói xong, lặng lẽ rời .

Kính chữ sai từa lưa trong tay, tay nắm c.h.ặ.t tờ giấy trắng bệch .

Đầu tiên, nhất là gặp, như thể ngừng thích .

Thứ hai, nhất là quen , như thì cần tương tư

Kính, yêu ngươi, mặc dù ngươi thích , từng, ngươi ở nơi xa, bóng ngươi, ngây ngốc, từng, ngươi ở , tiêu sái ứng chiến, luân hãm. Đã từng, ngươi ở đối diện, ngươi vui vẻ trò chuyện, yêu.

Lần đó, ôm hậu quả hồn phi phách tán, tìm ngươi, thật vui, ngươi thành công , cô đơn, ngươi cũng tha thứ cho sai lầm của .

Lần đó, đ.á.n.h đến bong da tróc thịt, nhớ ngươi, ngươi ở đây.

Ta thua , thua triệt để, rút lui.

Phất tay, tờ giấy hóa thành mảnh vụn. Hắn phi rời .

 

 

Loading...