Thanh Khâu.
Tuyết trắng bay tung tóe loe.
Kính phủ.
Hơi thở âm lãnh nhàn nhạt bao trùm cả Kính phủ, tất cả đều mấy Kính đại nhân luôn mới phát hỏa với hạ nhân, chỉ hạ nhân, còn cả T.ử Vân cô nương, Linh Không đại nhân, thậm chí đến Thanh Hà trưởng lão cũng bỏ qua.
T.ử Vân cư
“Ba!” Tiếng đồ dùng ngọc vỡ vang khắp T.ử Vân cư.
Tiểu nha duy nhất rớt nước mắt nhanh ch.óng bước .
T.ử Vân bàn, hung hăng vỗ bàn, lạnh lùng “Đáng c.h.ế.t, đáng c.h.ế.t! Từ khi nữ nhân biến bất, vẫn luôn bất an, ca ca kỳ lạ như cũng là vì nữ nhân !!”
Tiểu nha đầu gối mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống.
T.ử Vân liếc tiểu nhà một cái, hừ lạnh một tiếng, “Quỳ gì, c.h.ế.t , , mang xuống!”
Nghe , tiểu nhàn liền gục mặt đất dập đầu, kêu “Tiểu thư tha mạng, tha mạng!!”
“Tha mạng?” t.ử Vân nhướn mày, ánh mắt mang theo cầu xin và một chút hy vọng của tiểu nha , mỉm , “Mang xuống!”
“Tiểu thư! Tiểu thư!” Thanh âm dần xa .
Sau khi hạ nhân lâu, một đột nhiên xuất hiện mặt T.ử Vân, dọa T.ử Vân sợ giật cả .
“C.h.ế.t tiệt, tới…” Chưa xong thì miệng che .
Người tới nhướn mày, “Không ngươi thích ca ca của ngươi , là tới cho ngươi như ý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-86-long-nguoi-hoang-so.html.]
T.ử Vân , gật đầu, hiệu thả miệng .
Người tới mỉm , thả tay .
T.ử Vân khẽ liếc, “Ngươi Long Nhi ?”
Long Nhi , mỉm “Ta là ai quan trọng, chỉ cần ngươi phối hợp với , đảm bảo ngươi thể trái tim của biểu ca ngươi.”
T.ử vân sáng mắt, kêu lên “Ta thế nào?”
Long Nhi nhàn nhạt liếc T.ử Vân nôn nóng như khỉ, đột nhiên cảm thấy nữ nhân mặt bằng một phần mười Phượng Cửu U , trong lòng nhất thời dâng lên một tia chán ghét, bình thản nhích gần T.ử Vân, gì đó.
T.ử Vân càng sắc mặt càng đắc ý, cuối cùng xong, T.ử Vân mắt, “Được , với ca ca luôn đây.” Nói xong liền chạy khỏi phòng.
Long Nhi ảnh , nhẹ nhàng nhạo một tiếng.
“Ca ca! Ca ca!” T.ử vân gọi lớn, vội vàng chạy về nơi Kính ở cách đó xa.
Kính T.ử Vân hấp tấp một cái, sắc mặt trầm xuống, cũng nhiều lời.
Thấy sắc mặt Kính như , vẻ mặt t.ử Vân cũng lắm, càng thêm kiên định với quyết định trong lòng, vẻ mặt nghiêm túc “Ca, , hoàng thành Phượng quốc xuất hiện linh khí thượng cổ, nghĩ, ca ca hẳn là sẽ bỏ qua nhỉ!”
Nghe , cơ thể Kính run lên, T.ử Vân, trầm ngâm, “Hoàng thành Phượng quốc?”
T.ử Vân thấy thế, vui mừng, “Vâng, mấy ngày nay thôi.”
Nói xong, lặng lẽ rời chỉ còn một Kính trầm tư.
T.ử vân trời, xuân phong đắc ý, đến vui vẻ.
Cách đó xa.
Long Nhi một đồ đen, Kính, T.ử Vân, mỉm , “Kính đại nhân ca quý nhất Thanh Khâu, ngươi từng gian xảo lấy uy h**p Thanh Y như , hôm nay, trả cả vốn lẫn lãi cho ngươi. Không , ngươi nhận nổi đây.”