“Là ngươi , Nghiên Yên?! Sao ngươi biến thành mấy liền ?” Cửu U Nghiên Yên đỡ lên, bộ dạng thần trí mơ hồ.
Nghiên Yên liếc Phượng Cửu U một cái, thở dài, cũng chẳng gì, chờ nàng say tí bỉ.
Phượng Cửu U đột nhiên đẩy Nghiên yên , ngã cỏ chỉ Nghiên Yên “Yêu nghiệt c.h.ế.t tiệt, ngươi bỏ rơi , đây là thứ mấy , hử, để đếm xem.” Nói , bắt đầu nghiêm túc đếm ngón tay.
Nghiên Yên vốn đỡ Phượng Cửu U dậy, thấy nàng , chỉ chất, chờ nàng .
Phượng Cửu U quơ quơ tay mắt , vẻ mặt đầy nghi hoặc, “Ngón tay , nhiều thế nhỉ.” Đột nhiên quét qua Nghiên Yên, “Nói, yêu nghiệt c.h.ế.t tiệt, ngươi gì ?”
Phượng Cửu U lên, lảo đảo đến bên cạnh Nghiên Yên, bịch xuống.
Chỉ Nghiên Yên, vẻ mặt kinh ngạc, “Nha, thì là Nghiên Yên của chúng , ngươi , gia hỏa Kính bỏ rơi , ngươi đáng thương .”
Nghiên Yên gật gật đầu “Ờ, là Nghiên Yên, hồ ly .”
Phượng Cửu U hắc hắc, vung vảy đầu, “Đây là gì, còn chuyện đáng thương hơn cơ, ngươi ?”
Nghiên Yên lắc đầu “Ngươi thế?”
“Hắc hắc, ngay là ngươi mà! nào nào nào, cho!!!” Phượng Cửu U kéo tay Nghiên Yên, vỗ mạnh, một bộ kể chuyện, Nghiên ên nhe răng trợn mắt, thầm nghĩ, sức của Phượng Cửu U kinh thật đất.
“ ngươi hức , vốn ợ!” Phượng Cửu U ợ mạnh một cái, hun Nghiên Yên suýt ngất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-85-mang-cua-nang.html.]
Phượng Cửu U hắc hắc, “Hắc hắc, vốn ôm kết cục hồn phi, hồn phi yên diệt, ợ! Đi tìm, , kết quả.” Nói tới đây, trong mắt Phượng Cửu U nổi lên một tầng nước, nước mắt rơi như mít rụng.
Nghiên Yên hỏi tới “Kết quả ?”
Phượng Cửu U , “Kết quả, kết quả chính là đ.á.n.h m.ô.n.g ! Đau lắm, đau lắm đó!!” Phượng Cửu U đến đây, hung hăng gật đầu, “Ờ! Đau lắm, đau lắm!”
Nghe , Nghiên Yên ngẩn , liền hiểu , thanh âm chút nghẹn ngào, “Sao họ đ.á.n.h ngươi.”
Phượng Cửu U a một tiếng, trừng mắt , chầm chậm ngã trong lòng Nghiên Yên, miệng lẩm bẩm “Đau lắm, đau lắm.”
Nghien Yên vuốt mấy sợi tóc rối của nàng, ch ảy nước mắt, thở dài “Nha đầu ngốc, là thể ngươi đau lòng ngươi đau.”
Nói xong, đỡ Phượng Cửu U ngủ , nhàn nhạt liếc mặt trăng một cái, Phượng Cửu U một cái, thở dài. Rồi đưa Phượng Cửu U phòng.
Đặt nàng lên giường, Nghiên Yên thoáng qua ngủ yên giấc, định rời .
Ống tay áo kéo mạnh .
Phía chuyện đến một thanh âm yếu ớt “Đừng , xin ngươi đấy, đừng mà.”
Giống như chờ đợi, giống như cầu khẩn.
Quay đầu nọ, vẫn nhắm mắt, nhíu c.h.ặ.t mày, nước mắt ngừng chảy xuống, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo buông, giống như, giống như đó là mạng của nàng .