Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 77: Giống như hy vọng của nàng đang dần tiêu tan

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thanh Khâu chủ thành, truyền đến tiếng hét khiến kinh hãi. Theo tiếng hét , bụi đất đầy trời, lá cây bay tán loạn. Đột nhiên, bầu trời thoáng cái tối đen. Cả bầu trời đều vang tiếng sấm, choáng váng tê dại cả tai, tia sét hình răng cưa đ.á.n.h thẳng xuống cùng một chỗ, ác liệt thôi.

Một đạo, hai đạo, ba đạo.

Mọi đều kinh lôi khiến sợ hãi , đều chú ý quan sát, họ , đây là thiên niên lôi kiếp cuối cùng của Kính đại nhân.

Khách đi3m.

Có lẽ là tiếng sấm đ.á.n.h thức, hoặc là ý niệm trong lòng kéo Phượng Cửu U tỉnh.

Nghe thấy tiếng sấm kinh , Phượng Cửu U vội mở cửa, tay đụng cửa, cả đều b.ắ.n trở về giường, thử mấy liền, đều như .

Phượng Cửu U nhíu nhíu mày, thúc giục ý niệm, trong tay hiện Ngân Huyền Cung “Ba ba ba.” ba mũi tên b.ắ.n về phía cửa phòng.

Lại b.ắ.n ngược về hết, vỡ tan tành biến mất trong trung.

Phượng Cửu U nghiến răng, lẩm bẩm “Xem Thanh Y bày kết giới .”

Nàng nhướn mày, nhưng vẫn c.h.ế.t tâm, từng đạo mũi tên màu bạc b.ắ.n về phía cửa, qua bao lâu, Phượng Cửu U cảm thấy tay sắp tê dại .

Đột nhiên, cả nàng run lên, phát quang mang nhàn nhạt, hai trong mắt xẹt qua tia kim sắc, một mũi tên màu vàng từ trong tay Phượng Cửu U nhanh ch.óng lao về phía cửa.

“Rầm!”

Cửa phòng liền trở thành một đống đổ nát, tiếng động nhỏ của tiểu nhị vang lên, thấy cánh cửa tan tành, nàng giật ngây ngốc tại chỗ.

Phượng Cửu U tay , “Cổ trùng ? Cảm ơn nhé.”

Nói xong, mặc kệ tiểu nhị gọi, gội vàng xông cửa.

Ầm ~~!!!

Lại là một đạo kinh lôi, Phượng Cửu u trời, lôi điện đan xen, nhất thời cả kinh, xem lôi kiếp vẫn kết thúc, vẫn tới kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-77-giong-nhu-hy-vong-cua-nang-dang-dan-tieu-tan.html.]

Phượng Cửu U vội vàng phi hành, xung quanh chỉ cảm thấy một trận cuồng phong quét qua, bất giác cảm thấy quái dị.

Sắp tới , sắp tới .

Ầm ~~!!!

Phượng Cửu U thấy tiếng kinh lôi , run b.ắ.n , về phía bầu trời, màu đen mịt mù dần tan , giống như hy vọng của nàng dần tiêu tan.

Nàng gần như xông về một nơi nào đó như cuồng phong, chí ít, chí ít, để nàng thêm một cái, xác định, xác định một chút là thành công thất bại.

Một nơi gần như trở thành đống đổ nát, mơ hồ tám ảnh. Ba vị trưởng lão Thanh Khâu, ba vị trưởng lão Thục Sơn, Hoa Thanh Y, còn cả Kính.

Ba vị trưởng lão Thanh Khâu hầu như hề bất ngờ vì sự ghé thăm của mấy ngoài, chỉ mỗi ngày dây dưa một trưởng lão, để Kính ứng kiếp thành công và Hoa Thanh Y.

Hoa Thanh Y nhàn nhạt liếc mấy vị trưởng lão đang dây dưa một cái, với Kính “Cung hỉ.”

Kính nhướn mày , “Hoa Thanh Y, ngờ ngươi sẽ như đấy.”

Ngữ khí cực kỳ ngả ngớn, khiến Hoa Thanh Y liếc xéo một cái, vẻ cũng nhiều lời, chỉ nhanh chậm về phía Kính đang suy yếu cách đó xa.

Lúc , một đạo ảnh lóe lên giữa hai , thở hổn hển đó.

Bước chân Hoa Thanh Y khựng , nụ của Kính thoáng cứng .

Hắn khiến ngày nhớ đêm mong , sắc mặt lạnh lùng, “Không ngờ họ thực sự là ngươi giúp .”

Nghe , Phượng Cửu U về phía Kính, khoát khoát tay “Không” nữa.

Hoa Thanh Y hai , nhíu mày, “Cửu U nàng…”

Kính lạnh lùng Hoa Thanh Y một cái, “Thật đúng là phụ xướng phu thùy đấy Hoa Thanh Y, ngươi cho rằng chỉ ngươi dùng kế ?” Trong ánh mắt kinh ngạc của Hoa Thanh Y, Kính xung quanh, ba vị trưởng lão Thanh Khâu đ.á.n.h ngang tay với đối thủ, lạnh một tiếng, một tiếng vỗ tay vang lên.

Linh Không đột nhiên xuất hiện bên cạnh Kính, trong tay là một đ.á.n.h ngất.

Ánh mắt Hoa Thanh Y tụ “Long Nhi?!”

 

 

Loading...