Nhìn mái hiên.
Phượng Cửu U tới, chân mày đều nhíu c.h.ặ.t.
Trong khách đi3m, trừ cá nhỏ chiến thì vẫn là cá nhỏ chiến.
Trên đường lớn, trừ bán cá thì vẫn là bán cá.
Mặc dù nàng bây giờ cần ăn nữa, nhưng nàng bản tính ham ăn, bây giờ thấy cá nhỏ chiên chỉ nôn, nhớ yêu nghiệt , trừ cá nhỏ chiên còn thể ăn những thứ khác.
Thật là nhắc đến Tào Tháo Tào Tháo tới.
Trong đầu nhớ tới yêu nghiệt , ngờ thấy yêu nghiệt trong căn lầu xa hoa , Phượng Cửu U hít hà, phát hiện bên trong chỉ cá nhỏ chiên, , dừng .
Thứ nhất, nàng gặp yêu nghiệt .
Thứ hai, nàng tiền.
Sắc mặt Phượng Cửu U đau khổ, chổm hổm ở phía đối diện, nghĩ ngửi chút mùi cũng .
Ngồi lâu, Phượng Cửu U phát hiện càng ngửi càng đói, rời , thấy Kính và một nam t.ử tóc trắng khỏi t.ửu lầu, Phượng Cửu U giật thột, sợ hãi núp phía cây cột lớn.
Kính khỏi t.ửu lâu, đôi mắt hoa đào như như về cây cột cách đó xa, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Linh Không ánh mắt như thế, cũng liếc về phía cột lớn, phát hiện gì bất thường, chỉ “Không gì, lẽ là đến xem thần thái của Thanh Khâu Kính đại nhân.
Linh Khâu hiếm khi đùa, Kính nhàn nhạt một cái, “Ngươi đến chỗ trưởng lão , lát nữa tới.”
Bỏ ánh mắt quái dị, Linh Không bày khuôn mặt vạn năm bất biến, “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-75-co-phai-la-nho-nang-qua-roi-khong.html.]
Nói xong liền phi rời .
Thấy Linh Không xa, ánh mắt Kính rơi về cây cột , khẽ , nhấc chân tới.
Phượng Cửu U núp phía cột, ngửi thấy mùi hương quen thuộc từ từ tới gần, hoảng đến mức nên thế nào.
Đột nhiên nhanh trí, thúc d.ụ.c Ngân Huyền Cung, vung tay lên, lấy tay áo dài che kín mặt , trong nháy mắt, mũi tên bạc xẹt qua tai Kính, một lọn tóc đen lặng lẽ rơi xuống đất.
Đợi đến khi Kính khôi phục tinh thần, ảnh yểu điệu sớm biến mất.
Ánh mắt Kính rơi xuống mớ tóc đen lả tả đất, nụ nhạt mang theo khổ sở.
“Nàng thể pháp thuật , là quá nhớ nàng , vì đến ảnh của đó cũng là tưởng tượng, còn khiến thất thần.”
Nhìn về nơi ảnh mất, khuôn mặt tinh xảo tuyệt thế của Kính chút dịu , tự lẩm bẩm “Nếu vô tình đả thương , trong phút chốc thất thần , sợ là kiếp vô duyên gặp nha đầu .”
Nói xong, ảnh biến mất tại chỗ như hòa sắc trắng của trời đất, để một tiếng thở dài nhẹ.
Phượng Cửu U chạy xa nào những lời của Kính, chỉ thầm cảm thấy may mắn, nếu hồ ly thất thần trong khoảnh khắc, hôm nay đời nào hồ ly phát hiện.
Nằm giường ở khách đi3m, Phượng Cửu U nghiêng đầu tâm rèm,trong đôi mắt xinh ánh lên tia ảm đạm.
Tự lẩm bẩm “Hình như gầy , , lo lắng thiên kiếp ?”
Trước đây Phượng Cửu U rõ cảm giác trong lòng, khi xa cách, nhớ nhung hao mòn dường như gặp nhấm trái tim nàng, nàng vốn nên đạt đến nguyên kỳ, vì ý niệm hợp đạo, khiến nàng chậm trễ thể tiến cấp.
Phượng Cửu U chậm rãi nhắm mắt , nhẹ giọng “Ta nghĩ, bây giờ nguyện ý gia cổ trùng cho ngươi , kịp hối hận .”
“Còn Thanh Y, nợ nhiều như .” Nàng tiếp nữa, chỉ nhắm mắt, lẽ là ngủ .