Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 71: Chúng ta là sư đồ hữu thực vô danh

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hơn nửa tháng .

Ngồi một gốc cây, Phượng Cửu U thở dài một , tiện đà mở mắt, một tinh quang nhạt nhạt xẹt qua.

Nhìn phía , tự đắc ý thầm “Thật đúng là may mắn, còn kết gần đến kim sắc nội đan (nội đan càng gần màu vàng càng ), tới linh tịch kỳ thượng đoạn.”

Nhếch miệng dương dương đắc ý, híp cả mắt, phi rời khỏi đại thụ.

“Thanh Y, Thanh Y!” Thấy bóng lưng thon dài màu xám phía xa, Phượng Cửu U lớn tiếng gọi.

Nghe thấy tiếng gọi, Hoa Thanh Y thản nhiên xoay , mỉm với Phượng Cửu U, “Cửu U, chúc mừng ngươi tiến tinh kịch kỳ.”

Dừng Hoa Thanh Y, Phượng Cửu U bĩu môi, “Lại ngươi , thật thú vị.”

Phượng Cửu U giật một đóa hoa nở kiều diễm xuống, nhàm chán vuốt vuốt.

Hoa Thanh Y đóa hoa ky, khẽ giật khóe môi.

“Thanh Y, Thanh Y?” Quơ quơ đóa hoa mặt Hoa Thanh Y, “Nghĩ gì thế?”

Nghe , Hoa Thanh Y nhạt một tiếng, sang phía khác, “Không gì cả, mấy ngày nữa xuất cốc thôi.”

Nghe đến đây, Phượng Cửu U tươi “Cuối cùng cũng xuất cốc .” Vừa dứt lời, thể , nước mắt, “Thanh Y, yêu cầu ngươi mời ăn vịt .”

“Được.”

“Còn ăn những thứ khác nữa!”

“Được.”

“Còn ăn da gà giòn giòn thơm thơm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-71-chung-ta-la-su-do-huu-thuc-vo-danh.html.]

“Được.”

“…”

“Cửu U, xong , xong chúng chọn v.ũ k.h.í cho nàng.”

“Ò.” Phượng Cửu U gãi gãi đầu, khan hai tiếng.

“Trong sơn động v.ũ k.h.í ?” Phượng Cửu U vô cùng hoài nghi Hoa Thanh Y.

Hoa Thanh Y một tiếng, “Bên trong v.ũ k.h.í chu du bên ngoài mấy năm nay thu thập .”

Phượng Cửu U gì đó, liền cảm thấy ánh sáng mắt k1ch thích nhãn cầu của , mở to mắt, khi thấy rõ, miệng há lớn.

Trước mắt quả thực là một kho v.ũ k.h.í, đao thương gậy gộc .

Phượng Cửu U nuốt nước miếng.

Hoa Thanh Y dẫn Phượng Cửu U nơi sâu nhất trong động, “Đây là một v.ũ k.h.í cho nữ, nhuyễn kiếm, ngân châm, roi, nàng thích gì?”

Chớp chớp mắt, Phượng Cửu U tiến lên một bước, cầm một bộ cung tên màu bạc tinh xảo. Cẩn thận dò xét, cung tên màu bạc khắc hoa văn phức tạp, mơ hồ một loại cảm giác của phượng hoàng, hai bên đôi cánh, khảm bảo thạch màu bạc.

“Đây là Ngân Huyền Cung, giấu trong tâm, hiện trong tay. Nếu bình thường cần đến, sẽ ẩn giấu , nếu khi nàng cần, thúc động bằng ý niệm sẽ xuất hiện trong tay, mà mũi tên của nàng là vô tận, chỉ cần nàng ý niệm, thì mũi tên sẽ xuất hiện.”

Phượng Cửu U đến hai mắt sáng lên, về phía Hoa Thanh Y, “Vậy cái .”

Nghe , Hoa Thanh Y gật đầu, khẽ , nụ mang theo sự sủng nịnh.

Nhìn Hoa Thanh Y ưu nhã mắt, Phượng Cửu U nhất thời cảm thấy đều phát sáng, khúc khích một tiếng, “Thanh Y, ngươi đối đãi với như , báo đáp ngươi thế nào đây.”

Hoa Thanh Y ngẩn , một tiếng, “Chúng là sư đồ hữu thực vô danh.”

Lời , với Phượng Cửu U là đang nhắc nhở chính . Đến bản Hoa Thanh Y cũng .

 

 

Loading...