Ánh mặt trời nóng bức hào phóng chiếu xuống mảnh rừng, kéo dài bóng của cổ thụ, bóng cây vô đan , mang đến cảm giác bình thản, ấm áp. Từng đại thụ chọc trời, tham lam hưởng thụ mỗi tấc ám áp mà ánh nắng mang tới.
Cảnh tượng ấm áp như , trong mắt Phượng Cửu U, quả thật là đòi mạng.
Nơi sự che chở của vách núi, sức nóng mặt trời chiếu rọi.
Phượng Cửu U vuốt trán, bi thương thở dài “Ta tin là sẽ điên mất thôi.” Nói xong, bi phẫn cầm b.úa lên, khóe miệng khẽ giật, khỏi chỗ râm.
Còn bắt đầu, mồ hôi dã chảy đầm đìa.
Phượng Cửu U lau mồ hôi, hít hít lỗ mũi, giơ tay bắt đầu c.h.ặ.t cây.
“Ba ba ba!” Tiếng c.h.ặ.t trầm đục vang khắp sơn cốc, Hoa Thanh Y phòng trúc, khu rừng rậm rạp , trong đôi mắt trong suốt hiện lên một tia lo lắng.
Hắn thực sự dám đảm bảo ngọn núi thể mấy thứ rắn độc gì .
Đặt đồ trong tay xuống, đang xem tình hình của Phượng Cửu U, mặt đột nhiên xuất hiện mấy ảnh.
Thấy mấy , sắc mặt Hoa Thanh Y ngẩn , khom cung kính “Thanh Y bái kiến các vị trưởng lão.”
Lão nhân râu bạc vui vẻ gật đầu, t.ử , thành tiên , hề loại cảm giác kẻ đối với mấy .
Một trong đó “Thanh Y, từng đ.á.n.h bại cửu vĩ bạch hồ ?”
Nghe , Hoa Thanh Y lắc đầu, ung dung nho nhã “Công lực của Thanh Y và bất phân cao thấp, phân thắng bại là chuyện dễ dàng.”
“Ừ.” Một vị trưởng lão vuốt râu gật đầu, “Hồ ly trời sinh tính giảo hoạt, hơn nữa còn là cửu vĩ bạch hồ duy nhất của Thanh Khâu, đ.á.n.h bại, thực sự là một chuyện khó.”
Các vị trưởng lão khác cũng gật đầu lia lịa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-68-ho-ly-troi-sinh-giao-hoat.html.]
“Thanh Y, vị Cửu U cô nương đó thì ?”
Nghe , Hoa Thanh Y ngẩn , chợt thấy tiếng c.h.ặ.t cây trong sơn cốc còn, sắc mặt trầm xuống, kịp lời từ biệt với các vị trưởng lão, phi rừng.
Nắng gắt thiêu đốt cánh rừng.
Một nữ t.ử áo lam ngã đất, bên là cái rìu, xung quanh là mấy cái cây c.h.ặ.t lổm ngổm.
Hoa Thanh Y phi đáp xuống cạnh Phượng Cửu U, chăm chú , mắt cá chân Phượng Cửu U hai lỗ nhỏ, khó để nhận , đây là rắn độc trong núi c.ắ.n.
Hoa Thanh Y nhíu mày, ôm lấy Phượng Cửu U bay về phòng trúc.
Mấy vị trưởng lão thấy Hoa Thanh Y phi trở về, còn một nữ t.ử hôn mê, môi tím tái.
Điều đầu tiên nghĩ tới là cứu , mà là , một lão nhân lông mày và râu bạc trắng thở dài “Xem , kiếp tới .”
Mấy vị còn đồng thời trầm mặc.
Một lão giả về phòng trúc, “Vẫn là sớm để Thanh Y đ.á.n.h bại hồ ly , sớm ngày hàng tiên ban thôi.”
Một vị trưởng lão gật gật đầu “Đi thôi, xem xem.”
Trong phòng, Hoa Thanh Y đang trừ độc cho Phượng Cửu U, đôi môi vốn màu tí hơn một chút, mấy vị trưởng lão nhúng . Chút độc rắn , nếu khó Hoa Thanh Y, thì cũng là đắc đạo thành tiên duy nhất của Thục Sơn họ.
Chẳng bao lâu , Hoa Thanh Y thu hồi công lực, mặt đỏ gấp tiếp thể Phượng Cửu U ngã xuống, sắp xếp thỏa, về mấy vị trưởng lão, “Trưởng lão, Cửu U bái thầy, điều …”
Lời còn dứt, liền một trưởng lão ngắt mất, “Không !” Phát hiện phản ứng thái quá, ho nhẹ hai tiếng, “Dạy dỗ một chút là , t.ử thì .”
Hoa Thanh Y , cũng phản bác, gật đầu, “Thanh Y hiểu.”