Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 64: Ta sẽ không để kẻ nào lấy đi cổ trùng trong cơ thể nàng

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thanh Khâu

Trong khí hương rượu nồng đậm.

Bạch y nếp gấp, vài sợi tóc để tùy ý mà rối. Trong đôi mắt hoa đào đầy men say mơ hồ khiến đau lòng. Trong tay cầm chén ngọc, một chén một chén đưa lên bờ môi mỏng gợi cảm.

T.ử Vân Kính còn tiêu sái như đây, trong tim trong mắt đều chứa đầu lửa giận.

Xông thẳng tới, giật chén ném xuống đất. Tiếng vỡ thanh thúy kéo suy nghĩ của Kính , bạch sắc quang mang vận tay khi thấy t.ử Vân dần biến mất.

“Đi lấy thêm cho một cái chén.” Chỉ nhàn nhàn t.ử Vân một cái, liền rời tầm mắt, nhẹ giọng .

Nghe , T.ử Vân lạnh lùng “Ta, ngươi đổi .” Thanh âm chút cảm giác cuồng loạn.

Nghe thấy câu của t.ử Vân, Kính nhàn nhạt , mang theo chút tự giễu “Thay đổi?”

“Phải! Thay đổi .” T.ử Vân thẳng Kính “Ngươi để nữ nhân , là vì nếu nàng ở bên ngươi, sẽ lấy cổ trùng ?”

Kính ngước mắt T.ử Vân, “Ngươi sai , nếu nàng ở bên , nhất định sẽ để kẻ nào lấy cổ trung trong nàng.”

T.ử Vân , trong lòng thoáng đau, khổ, “Ca, ngươi tưởng ngu lắm , ngươi khi đối phó với thiên niên lôi kiếp, nhất định sẽ rảnh bận tâm tới nữ nhân , mà trưởng lão, nhất định sẽ lấy cổ độc trong nàng !”

Cười nhạt một cái, Kính gì, chỉ lên, bước chân mang theo chút trống rỗng rời .

T.ử Vân vẫn đó, ảnh bạch , tự lẩm bẩm “Phượng Cửu U, xem , tự xuất mã , diệt ngươi !”

Nói xong liền biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-64-ta-se-khong-de-ke-nao-lay-di-co-trung-trong-co-the-nang.html.]

Chỉ còn ly ngọc vỡ nát lẳng lặng đất.

Khách đi3m.

Thấy Phượng Cửu U thu dọn đồ đạc, Nghiên Yên c.ắ.n răng, “Cửu U, , Thủy Vân các của chút chuyện, thể thể cùng ngươi.”

Nghe , độc tác tay Phượng Cửu U khựng , tiện đà về phía Nghiên Yên, “Không , ngươi cũng thể bỏ hoang Thủy Vân các ngươi vất vả kinh doanh .”

Nghiên Yên “Cũng vất vả kinh doanh, đây là sản nghiệp của song .”

Nghe , Phượng Cửu U mỉm , “Vậy ngươi cũng nhặt của hời .”

Nghiên Yên hắc hắc hai tiếng.

Không khí chút trầm mặc.

Nghiên Yên gãi gãi đầu, “Ò đúng ! Cửu U, ngươi đột nhiên mất tích, còn ở thanh lâu nữa?”

Phượng Cửu U , trong đầu lóe lên khuôn mặt kiều mị của T.ử Vân, khổ “Ngươi còn ai hại đây?”

“Á.” Nghiên Yên gãi trán, nghĩ một chút, chợt mắt sáng lên, “T.ử Vân, ngươi và con hồ ly mập mờ như , nhất định là nàng !”

Ngoài dự liệu của Nghiên Yên, Phượng Cửu U nàng thông minh , trái vẻ mặt ảm đạm, tự nên , khan hai tiếng “Cửu U, mấy thứ ngươi mang tới từ thế kỷ hai mươi mốt , mang tới , giờ đưa cho ngươi.”

Nói xong, liền đưa một cái túi đồ cho Phượng Cửu U.

Phượng Cửu U nhận lấy túi đồ, mở bộ sưu tập trong điện thoại , cửu vĩ hồ ly thuyết trắng màn hình, ngây ngốc, chọn xóa, chậm chạp nhấn xuống, cuối cùng, nhấn trở về, vẫn là xóa .

 

 

Loading...