Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 59: !@#$%^

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Đáng c.h.ế.t.”

Kính nữ nhân dán lên như bạch tuộc, thấp giọng quát.

Nữ nhân trong lòng, sắc mặt nhu mì, ửng hồng, đôi mắt xinh híp , vô cùng mê .

Nhìn bạch y nam t.ử mắt, đôi môi hồng phấn khẽ nhếch lên, dịu dàng .

Kêu một tiếng nhàn nhạt mềm mại “Kính.” Lời còn dứt, nàng đặt môi lên môi mỏng gợi cảm của mắt.

Thân thể Kính cứng đờ, đôi mắt hoa đào mất lý trí mắt thật sâu, cái miệng nhỏ nắn cọ lên môi , trúc trắc.

Kính bao giờ cho rằng là chính nhân quân t.ử, khóe miệng khẽ câu lên, môi mỏng hé mở.

Khẽ thở dài một tiếng, chuyển thành chủ động.

nhẹ nhàng ôm c.h.ặ.t nàng , giống như đối đãi với mọt con b.úp bê phiền toái.

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt v e nàng.

Nàng nhẹ nhàng ưm một tiếng, mở đôi mắt xinh như nước, dịu dàng mắt, bàn tay mềm mại ôm cơ thể , nhẹ nhàng xoa.

Hắn giơ tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa khuôn mặt bầu bĩnh của nàng, ngón tay thon dài chậm rãi vuốt từ xuống đôi môi đỏ mọng khẽ mở.

“Nha đầu.” Dựa như nỉ non, tựa như thở dài.

động tác k1ch tình như , đối với nữ t.ử nóng tới vô cùng khó chịu trong lòng, rõ ràng là một loại hành hạ thống khổ, y phục của nàng sớm cởi lung tung xuống hông, th@n thể trắng nõn mịn màng phiếm hồng, chọc tới hái.

Mâu quang lóe lên, môi mỏng chậm rãi đặt lên môi nàng, nhẹ nhàng giống như nữa, mà cảm giác cướp đoạt.

Không lâu , hai đều c ởi đồ quá nửa, vẻ mặt say mê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-59-at.html.]

môi tới bụng nàng, đến mức châm dầu lửa.

Cũng , lý trí của nàng trở về một chút, bận rộn , khẽ lầm bầm “Không, đừng.”

Môi mỏng lộ vẻ chần chừ, đôi mắt hoa đào liếc quyến rũ mặt, nhẹ nhàng thở dài, nháy mắt mặc xong y phục, d*c vọng trong mắt dần biến mất, bế nữ t.ử d.ụ.c cầu bất mãn từ cửa sổ bay ngoài.

Gió lạnh lướt qua khiến Phượng Cửu U thanh tỉnh ít, đỏ mặt trong lòng Kính dám một câu.

“Thịch!”

Lạnh lẽo thấu xương len lỏi khắp thể nóng rần của Phượng Cửu U. K1ch thích thần kinh trong d*c vọng của nàng.

Nhìn trong hồ thanh tỉnh ít , Kính sâu kín thở dài, tầm mắt rơi sang một bên, bầu trời hửng sáng.

Phía vang lên tiếng nước, hiển nhiên Phượng Cửu U bơi.

“Nha đầu,!@#$%^.”

Vừa dứt lời, tiếng rơi xuống nước vang lên.

Ôm trong lòng, vận pháp lực trong nước.

Nhìn yêu nghiệt mắt, Phượng cửu U mắc cỡ chôn mặt trong n.g.ự.c , một chữ.

Hôm .

“Hắt xì!” Phượng Cửu U hong y phục cách đó xa, khuôn mặt u oán.

Kính nhíu mày, nhưng Phượng Cửu U c.h.ế.t cũng cho Kính tiến phạm vi mười thước quanh nàng. Bây giờ thấy tiếng nàng hắt xì, cũng kịp nghĩ nhiều, ở bên còn kịp phát ứng, thì mặt nàng, ngón tay khẽ động, Phượng Cửu U liền cảm thấy y phục nháy mắt khô ráo. Đang cảm ơn, thấy khuôn mặt hồ ly thần đều phẫn nộ, kêu lên một tiếng, chổm hổm mặt đất, vùi đầu hai gối.

Trong đôi mắt hoa đào lóe lên sự bất đắc dĩ, mặc kệ Phượng Cửu U giãy dụa xuống ôm lấy nàng. Mấy cái chớp mắt liền trở về Ấn Hoa khách đi3m.

(*) các thím ạ:v tự nhiên cái tên chương dịch thế nào:v

 

 

Loading...