Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 56: Chước Hoa… Cửu U…

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Khách đi3m Ấn Hoa

“Chước Hoa Cửu U.”

Kính dựa cửa sổ, khuôn mặt tuyệt thế nở nụ ý vị thâm trường đôi mắt như vì nghĩ tới điều gì mà rạng rỡ, thu hút bao nhiêu thiếu nữ vì lén mà quên dùng cơm một bên một trận đỏ mặt tim loạn nhịp.

Đột nhiên, cầu xuất hiện một nam t.ử tóc bạc, Kính chằm chằm. Mà một bên giống như thấy nam t.ử tóc bạc kỳ quái , vui vẻ tới, thậm chí còn lướt qua nam t.ử .

Tựa như trong suốt.

Kính nam t.ử , mặt chút nghiêm túc. Đặt nén bạc bàn, ưu nhã bước .

“Chủ nhân.”

Kính nhàn nhạt liếc qua nam t.ử tóc bạc như tuyết một cái, khẽ gật đầu.

“Chủ nhân, thiên niên lôi kiếp sắp đến , xin chủ nhân về Thanh Khâu chuẩn vẹn .” Nam t.ử ngẩng đầu lên, Kính.

Nghe , Kính nam t.ử tóc bạc, trong mắt lóe lên quang mang lãnh liệt, “Linh Không, chuyện của còn đến lượt ngươi chủ.”

“Vâng.”

Nghe câu trả lời, Kính nhạt, khiến hí xung quanh lạnh xuống.

“Thôi, ngươi về , sẽ trở về khi đó.”

Nam t.ử tên Linh Không cúi , thanh âm chút cảm xúc “Chủ nhân, trưởng lão lệnh coi chừng ngài, đến khi ngài về đến Thanh Khâu.”

Liếc một cái, Kính nhàn nhạt “Tùy ngươi.”

Lời còn dứt, thấy ảnh tuyết trắng nữa.

Chỉ còn nam t.ử tóc bạc, khuôn mặt tuấn tú chút đỉ, vẫn cầu một hồi lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-56-chuoc-hoa-cuu-u.html.]

Nhuyễn Hương các.

Mới sáng sớm Phượng Cửu U tìm thấy Vũ Mặc, lúc đang lo đến mức lật tung khắp nơi lên.

Mà Vũ Mặc, là đang ở bên ngoài Nhuyễn Hương các.

Thân thể cao gầy mặc một trường bào màu xám, cũng vì thể gầy gò mà trông phóng khoáng hẳn.

Khuôn mặt thanh tú thoáng buồn bã, vành mắt ửng hồng hậu của nhà giàu mắt.

Người hậu ánh mắt chằm chằm khiến thoải mái, run vai, “Đại phu nhân sai tới hỏi ngươi gần đây thế nào, còn , thời gian của ngươi còn nhiều sắp c.h.ế.t , nếu chút lương tâm thì gia mật phương cho đại phu nhân của chúng , chừng còn thể tìm đại phu tới chữa trị cho ngươi.”

Nghe , thể vốn gầy yếu run rẩy mấy cái, “Cảm ơn đại phu nhân bận tâm, một vấn đề, thể tỉnh giáo tiểu ca một chút .”

Người hầu nhếch khóe miệng, bộ dạng cực kỳ kiên nhẫn “Thấy ngươi cũng đáng thương, hỏi .”

Vũ Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt đầy cảm kích “Ta, khi ở Nhuyễn Hương các, những khách nhân tiếp cận , là đại phu nhân hại ?”

Nghe đến ba chữ Nhuyễn Hương các, trong mắt hậu đầy khinh thường, “Hừ, cũng sợ cho ngươi , đúng , Đại phu nhân ngờ vứt tiểu tạp chủng ngươi tới nơi đó, còn thể phong kinh thủy khởi (*) sống , thu xếp một chút, thật là với lão gia mất.”

(*) gió khắp nơi để vật sinh , nước đến thì vật ở đó đ.â.m chồi nảy lộc

Người hậu chợt nhớ tới mục đích tới của , Mặc Vũ bỏ ngoài tai, trừng mắt “Tiểu tạp chủng ngươi, cũng chuyện lắm.” Lời dứt, chỉ “bốp” một tiếng.

Trên mặt Vũ Mặc liền in một bàn tay năm ngón, đối lập với khuôn mặt tái nhợt.

Nhìn kiệt tác của , hầu nhướn , mộ bộ tiểu nhân đắc ý.

“Nói, mật phương ở !”

Vũ Mặc chỉ c.ắ.n môi, chịu đựng đau đớn nóng rát mặt, hề lên tiếng.

Người hầu thấy bộ dạng quật cường của Vũ Mặc, sắc mặt cũng dần khó coi, giơ tay lên, chuân cho Vũ Mặc một bạt tai nữa.

Vừa đ.á.n.h, tay truyền tới một trận đau nhức, một cây ngân châm nhỏ chính xác châm ngón giữa của .

 

 

Loading...