Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 55: Có phải là quá khát khao rồi không

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:58:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Na nhất niệm tài năng bất diệt thị niết bàn thị vĩnh sinh quyến niệm

Huyễn hóa thành tây thiên tinh quang thị nhĩ luân hồi đích chung điểm

Tịch diệt đáo vĩnh sinh sa lậu lưu chuyển liễu đa thiểu thì gian

Nhĩ tại tam đồ hà biên ngưng vọng ngã lai sinh đích dung nhan

Ngã chủng hạ mạn đà la nhượng tiền thế đích hồi ức thâm hãm

Đa thiểu li biệt tài năng điểm nhiên ngô đồng chi đích hỏa diễm

Ngã tại trần thế gian tẩu quá liễu đa thiểu cá ngũ bách niên

Mạn đà la hoa khai thì thùy năng cú kí khởi tòng tiền

Thùy ứng liễu thùy đích kiếp thùy hựu biến thành liễu thùy đích chấp niệm”

[Phượng hoàng kiếp:. Hà Đồ]

(*) lười dịch nhạc ạ:v các thím cứ tìm bài mà :v lắm :v

Trên nghệ đài, Một nữ t.ử bạch y, tóc đen vấn buộc khẽ đong đưa.

Lụa mỏng che mặt, trong đôi mắt xinh như lưu chuyển ngàn vạn lưu ly quang, khuôn mặt xinh như ẩn như hiện.

Nhã gian ở lầu hai.

Kính nữ t.ử nghệ đài, trong mắt toét chút nhu hòa.

Hắn càng ngày càng cảm thấy, nha đầu nhiều thứ , nhưng tìm hiểu cho rõ, thể yêu nàng mang cho một khắc rung động .

Nhẹ nhàng nâng tách lên, là lài mà Phượng Cửu u pha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-55-co-phai-la-qua-khat-khao-roi-khong.html.]

Môi mỏng nhấp nhẹ, tầm mắt rơi một hình gầy yếu, tộc tác tay dừng .

Nhìn nam t.ử yếu ớt , thủy mâu sâu thẳng mang theo thâm tình nữ t.ử đài, khóe miệng câu lên một đường cung nhạt.

Đang suy nghĩ thì đài vang lên tràng vỗ tay kinh thiên, mà kiều mị đài , sớm thấy nữa .

Nháy mắt, nam t.ử tuyệt sắc khoác bạch y liên, liền biến mất ở nhã gian. Nếu trong tách bên bàn những cánh hoa bồng bềnh trong nước, chắc chắn ai nơi từng .

__________

“Cửu, Cửu U.”

Vừa gỡ màn sa mặt, liền thấy giọng ấm áp nho nhã, Phượng Cửu U mỉm , “Chuyện gì , Vũ Mặc?”

Vũ Mặc bên cửa, khuôn mặt như b.úp bê mang theo chút do dự, :Ta, nàng thật sự để ý là sát, sát tinh ?”

Nghe , Phượng Cửu U trầm mặt, dậy đến bên cạnh Vũ Mặc, kéo ngón tay gầy gò chỉ còn thương của Vũ Mặc “Phượng Cửu U chính là sát tin, cần lo lắng.”

Phượng Cửu U an ủi , chỉ là nàng cũng đúng, nàng sinh , c.h.ế.t , bố vì cái c.h.ế.t của mà giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên nàng, cũng cần nàng nữa. Đây là sát tinh thì là gì?

Vũ Mặc cũng Phượng Cửu U đang an ủi , hạ mí mắt, “Cửu U, thật đấy.”

Kéo Vũ Mặc lên ghế, Phượng Cửu U đến xởi lởi, “Ta cũng là thật đấy, ,, cần nghĩ nhiều, mau ngủ thôi.”

Thấy thấy, đôi mắt Vũ mặc đỏ lên, rút bàn tay Phượng Cửu U nắm , tiện đà ôm c.h.ặ.t lấy Phượng Cửu U.

Phượng Cửu U ngẩn , vươn tay ôm lấy Vũ Mặc, nhẹ nhàng vỗ ai , khan hai tiếng, “Được , Vũ Mặc, ngươi cho cảm động , nhưng mà ngươi mau về nghỉ ngơi , cơ thể ngươi, đụng nhẹ một cái là ngã .”

Nghe , Vũ Mặc tắt tiếng , nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t Phượng Cửu U.

Phượng Cửu U tránh , chỉ ngửa mặt lên trời thở dài, dạo nuôi quá , khí lực lớn thế .

Ngoài phòng, một nam t.ử bạch y sức mặt đen , hai mày nhíu c.h.ặ.t. hình tượng phúc hắc vân đạm phong kinh thường ngày sớm biến mất còn gì. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t môi “Nha đầu , là quá thèm khát , hoa đào đến hề cự tuyệt!”

 

 

Loading...