Ngồi ghế, Phượng Cửu U xoa xoa khuôn mặt ngừng đổ mồ hôi.
Yên Hồng một bên đương nhiên cũng trở thành máy đưa khăn lau.
“Chước Hoa, ngươi quen nam nhân ?”
Phượng Cửu U lắc đầu nguầy nguậy như uống t.h.u.ố.c, “Rất rõ ràng ?”
Nghe Yên Hồng một loại kích động đ.á.n.h , “Cũng , chỉ là ngươi kéo tay nhiều mồ hôi lạnh.”
Phượng Cửu U thở phào nhẹ nhõm “Vẫn may, vẫn may.”
Yên Hồng , đỡ Phượng Cửu U, “Tại trốn ?”
Phượng Cửu U bĩu môi, bỏ khăn lụa trong tay sang một bên, “Chúng là ở một thế giới.” Nói xong, cũng mặc kệ Yên Hồng là còn gì nữa , liền rời .
“Chúc Hoa, ngươi ?”
“Hậu đình.”
Phượng Cửu U hối hận , đúng , hối hận .
Nàng vốn cho rằng hậu đình là nơi để nữ t.ử giàu bung lụa, ngờ là xây dựng cho những nam chủ sở thích đặc biệt.
Phượng Cửu U một đôi nam t.ử đang hoạt động kịch liệt mắt, kìm nén cảm giác buồn nôn. Cực kỳ vất vả rời .
“Bịch!”
Nàng thừa nhân, gần đây nàng cực kỳ đụng tường .
Hương bạc hà nhàn nhạt xông mũi, Phượng Cửu U liền nhớ tới tiểu thụ cực phẩm mấy ngày , lên, nam t.ử nhíu mày ngã đất khiến đau lòng chính là Vũ Mặc .
“Ngại quá, Vũ Mặc, đụng ngã ngươi .” Phượng Cửu U đỡ Vũ Mặc dậy, phát hiện tay nhỏ bé của thể nắm trọn cổ tay . Thoạt , đơn giản là gây cực kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-52-gan-day-nang-rat-hay-dung-tuong-nguoi.html.]
“Vũ Mặc, ngươi gầy như ?”
Khuôn mặt tái nhợt của VŨ Mặc nổi lên một tầng đỏ ửng, rút tay về, thấp giọng “Phượng, Phượng cô nương, gặp nàng .”
Phượng Cửu U nhướn mày, tủm tỉm “Một đại nam nhân ngươi, hổ thành như .”
Vũ Mặc , mặt càng đỏ hơn, cơ thể thể gầy hơn nữa phút run.
Thấy cảnh tượng , vẻ mặt Phượng Cửu U đau lòng, “Được , chọc ngươi nữa, phòng của ngươi ở , đưa ngươi về.”
Nghe , hàng mi dài của Vũ Mặc khẽ run, “Du Nhiên cư, cô nương nàng vẫn là đừng .”
Phượng Cửu U mỉm , vỗ vỗ n.g.ự.c, “Không .”
Phượng Cửu U kiên rì, Vũ Mặc cũng ngăn cản nữa, trong mắt hiện lên một tia ảm đạm.
“Nơi, nơi chính là Du Nhiên cư.” Phượng Cửu U dám tin cảnh tượng mắt.
Du Nhiên cư,vốn tưởng là một căn phòng gọn gàng sạch sẽ thích hợp cho Vũ Mặc ở, mà đơn sơ thể chịu nổi.
Sắc mặt Phượng Cửu U đông , trong lòng nàng, mặc dù chỉ gặp Vũ Mặc hai , nhưng đối với hài t.ử , đày sự thương xót.
Nàng Mặc Vũ thần sắc ảm đạm một bên, ”Đi, chúng tìm Tứ nương.”
Nghe , Vũ Mặc cả kinh, vội rút tay về, khuôn mặt tái nhợt đầy hoảng loạn, “Không đây, Phượng cô nương, quen .”
Phượng Cửu U lắc đầu, “ , thôi.” Nói xong, sống c.h.ế.t kéo tay Vũ Mặc, khỏi hậu đình.
Vũ Mặc tránh thoát, nhưng khí lực của đọ với Phượng Cửu U, chỉ thể kinh ngạc góc nghiêng khuôn mặt của Phượng Cửu U, thất thần.
“Tứ nương, vì đối xử với Vũ Mặc như !” Phượng Cửu U liều mạng kéo Vũ Mặc đang trách thoát.
Nguyệt Tứ nương thấy Vũ Mặc, liền biến sắc, “Cô nãi nãi của ơi, mau buông tiểu sát kinh !”