Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 51: Khó mà tin được thật sự là tìm ta

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:57:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Người nọ , giống như một câu chuyện cường, chỉ khẽ nâng màn che, nhẹ giọng “Ngươi chính là Chước Hoa?”

Giọng của giống như toái ngọc tràn ngập từ tính.

Nghe hỏi, Yên Hồng ngẩn , sắc mặt đỏ bừng, thì , tư chất thần tiên , là một vị nam t.ử.

Yên Hồng cúi , dịu dàng “Phải, nô gia chính là Chước Hoa.

Nam t.ử mỉm , trong mắt mang theo chút chán nản, ẩn hàm thất vọng.

“Bài hát mà ngươi hát, là từ ?”

Yên Hồng , đáy lòng thất kinh, ngờ vị công t.ử để hát, hỏi lai lịch của ca khúc, khi đó cũng tiện đà dối “Là nô gia tự .”

Nam nhân , lạnh, “Ngươi tự khúc? Cúc Hoa đúng là tài nữ hiếm .”

Rõ ràng là lời khen ngợi, nhưng Yên Hồng một trận hàn ý từ chân truyền lên, ái mộ đó biến thành sự hãi trong lòng. Nhất thời mất năng lực ngôn ngữ.

Ngoài phòng —

Phượng Cửu U gần như sắp kinh hô thành tiếng, vẻ mặt khiếp sợ.

Thầm nghĩ:. Thanh âm , là của hồ ly, tới , chẳng lẽ thực sự là tìm ?”

một loại cảm giác gặp mà dám gặp , là sợ tổn thương ?

Phượng Cửu U, ngươi chẳng qua chỉ là nhân loại mà thôi, thích con hồ ly sống mấy ngàn năm gì. Đây là con khỉ thôi …. Phượng Cửu U dậm chân, xoay rời .

Vừa bước một bước, đụng một bức tường , cánh mũi vương đầy hương vị thơm ngát quen thuộc.

Phượng Cửu U hoảng hốt trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn cố gắng trấn định. Cúi cúi , “Xin , nô gia thấy .”

Thân ảnh ngẩn , “Ngẩng đầu lên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-51-kho-ma-tin-duoc-that-su-la-tim-ta.html.]

Phượng Cửu U thầm c.ắ.n môi, nặn nụ dịu dàng, “Công t.ử gì phân phó.” Nói xong, nín thở, đến mặt nổi những nốt đỏ.

Kính thấy nữ t.ử mặt giống hệt Phượng Cửu U, nhưng tính cách quả thực là một trời một vực, khỏi ngẩn , “Ngươi tên gì?”

Phượng Cửu U khéo, mị nhãn mê ly, “Nô gia tên Chước Hoa.”

“Chước Hoa?” Kính nhíu mày, chỉ Yên Hồng trong Liên Hoa cư “Vậy nàng ?”

Mỉm một cái, Phượng Cửu U Liên Hoa cư bên cạnh Yên Hồng, kéo tay nàng, “Chẳng qua là giả thôi. Nô gia gặp khác, liền hạ sách .”

“Làm ngươi là khách nhân đó.” Kính nhướn mày, để ý lắm dựa lên tường, Phượng Cửu U thật sâu, thấp giọng .

Phượng Cửu U kéo tay Yên Hồng lúc đổ đầy mồ hôi lạnh.

“Nếu là khách nhân, Yên Hồng Là Chước Hoa chứ?”

Kinh phá lên “Chước Hoa cô nương thật đúng là diệu nhân, ngươi giống với một bạn của tại hạ, tích cách khác một trời một vực.”

Phượng Cửu U , thở phào một , “Thế . Một trời một vực, vô kỳ bất hữu, nếu thật sự khác Chước Hoa là mấy, thì thật gặp thử một .”

Kính , tiếp lời, chỉ hỏi”Vậy Chước Hoa cô nương, ca khúc của ngươi là từ ?”

Phượng Cửu U cả kinh trong lòng, nhất thời tìm câu trả lời, hồi lâu mới .

“Thứ cho , Chước Hoa là bắt bán tới đây, khi đó cưỡng ép chuốc t.h.u.ố.c mê, trong lúc mơ hồ, một nữ âm khác lf mấy hát khúc , liền nhớ lấy.”

Kính bán tín bán nghi, khoan t.h.a.i một tiếng “Thôi , nếu Chước Hoa tới, tại hạ cũng miễn cưỡng nữa, tại hạ nên rời , ngày mai tới Chước Hoa hát.”

Phượng Cửu U một tiếng, nhẹ giọng “Không tiễn.”

Kính dừng bước.

Nếu nha đầu chơi, thì cùng nàng chơi chút.

 

 

Loading...