Thời gian trôi qua như ch.ó chạy ngoài đồng, nửa tháng trôi qua.
Nghiên Yên mệt mỏi ghế, vẻ mặt u sầu, than nhẹ một tiếng “Làm đây, dùng bộ năng lực, nhưng chút tin tức nào của Cửu U cả.”
So , Kính ở bên bên vẻ hơn nhiều, vẫn phong tư trác tuyệt, thanh nhã tuyệt thế, chỉ là, đầu tiên là bỏ qua vành mắt đen .
Nửa tháng , gần như tìm khắp cả Phượng quốc, cũng tìm một sợi tóc của Phượng Cửu U.
C.h.ế.t tiệt, nha đầu là sợ tội bỏ trốn là ôm tiền bỏ trốn ?
“Có lẽ nàng ở Phượng quốc nữa .” Hai mắt Nghiên Yên sáng lên, lập tức tối “Không ở Phượng quốc, liền cách .”
Nghe , Kính thoải mái một tiếng, “Ta tìm, nếu tìm , sẽ báo cho ngươi.”
Nghiên Yên gật gật đầu, “Cũng chỉ thể thôi.” Nói xong, thoáng qua T.ử Vân bên cạnh Kính lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo, thầm nha đầu đúng là chổi, tới nơi , Cửu U liền mất tích, nếu lúc mất tích nàng ở bên cạnh , khẳng định ngoài nghi nàng đầu tiên!!
“Vậy về phòng nghỉ ngơi , ngươi cũng mệt mấy ngày , cũng nghỉ ngơi một chút .” Nói xong liên rời .
Kính để mấy lời Nghiên Yên tai, dậy định ngoài, tay áo túm c.h.ặ.t.
Đảo mắt qua, hai mắt T.ử Vân đầy tủi và khó hiểu, “Ca, chỉ là một nha , ?”
Kính nhợt nhạt, “T.ử Vân, đừng loạn nữa, ca sẽ về.”
“Không !” T.ử Vân kéo tay áo Kính buông, hai mắt rớm nước mắt “Ca, chúng về Thanh Khâu ?”
Kính khẽ nhíu mày, đáp.
T.ử Vân cảm thấy tay áo trong tay giống như nháy mắt trở nên mềm nhẵn, thể nào bắt .
Nhìn ảnh rời , T.ử Vân c ắn môi , rớt nước mắt.
Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, ngọt nước mắt trượt trong miệng “Phượng Cửu U, hối hận khi đó còn lòng thương hại mà cho ngươi c.h.ế.t , bây giờ còn kịp .”
Nói xong, lau nước mắt, kiều mị một tiếng tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-49-nha-dau-nay-la-so-toi-bo-tron-hay-la-om-tien-chay-tron.html.]
__________
Biên giới Túc quốc — Liên thành
Kính phố xá sầm uất, nhất thời cảm thấy đầu chút choáng váng, lẽ là do mấy ngày liên tục ngủ.
Bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng đàn sáo.
“Tà bình bán ỷ lạp trường liễu quang ảnh
Trọng thải chu tất ban bác liễu họa ý
Nhất xuất chỉ túy kim mê nháo kịch
Nhất tập nhiễm tẫn hồng trần đích y
Xướng bãi tây sương thùy phán đắc thử sinh tương hứa
Đăng hạ đích ảnh phấn sức trứ hồi ức
Lão cựu xướng ky luân hồi liễu tư tự”
(*) dịch nhạc ngu lắm hiuhiu nên thôi:v
Kính dừng bước, men theo âm thanh tới, bước chân hoảng loạng.
Người ca hát là một vị nữ t.ử tướng mạo thanh tú, Kính cũng mặc kệ đang lúc thoải mái, ba bước thành hai tới mặt nữ t.ử “Bài hát ngươi từ ?”
Cô nương , ngẩng đầu Kính, vì sửng sốt mà quên mất trả lời.
Trong lòng Kính đủ kiên nhẫn, ngón tay đặt đàn ngọc, gả một tiếng phá âm.
Nữ t.ử nọ mới hồi phục tinh thần, khuôn mặt đỏ ửng, nhỏ giọng dịu dàng ”Nghe khẩu âm của công t.ử e là nước khác, khúc cũng là đương nhiên, khúc mấy ngày nhất ca cơ Chước Hoa của Lạc Hoa thành hát, mấy ngày liền thịnh hành ở Túc quốc.”
Khi nữ t.ử xong, ngẩng đầu lên nữa, thấy ảnh nữa.