Nghe , Phượng Cửu U mới tỉnh , mỉm , “Ta chạy bậy, liền tới chỗ .”
Lần đổi là thiếu niên giật .
Tư sắc của Phượng Cửu U mặc dù tính là khuynh quốc khuynh thành, nhưng nàng vẫn một loại ma lực khiến chú mục, từ ánh mắt của nàng hiện , tính là trong trẻo, tự nhiên khó tả.
“Ồ? Vậy , mau trở về , đây là nơi ngươi nên tới.” Thiếu niên mỉm , ân cần nhắc nhở, rõ ràng cho rằng Phượng Cửu U là nữ nhân ở tiền đình.
Phượng Cửu U đột nhiên nhớ tới mẫu xoa Nguyệt Tứ nương , nhất thời run , khan hai tiếng, “ đúng, nên về thôi.” Nói xong, liền xoay chạy .
“Chờ một chút.” Thanh âm nho nhã của thiếu niên khiến Phượng Cửu U dừng bước “Ta tên Vũ Mặc, còn ngươi?”
Phượng Cửu U đầu , nở một nụ xán lạn, “Ố, cái tên tệ, Phượng Cửu U nhớ .” Nói xong, liền bắt đầu chạy như bay về tiền đình.
Vũ Mặc hoạt bát , dương như ị tính cách chịu bó buộc lây nhiễm, khóe miệng lộ nụ chân thành đầu tiên kể từ khi Nhuyễn Hương các.
Hoa cỏ xung quanh như mất hương sắc, buồn bã đong đưa.
Thiếu niên như họa nhạt, nơi xa sớm còn bóng , lẩm bẩm
“Phượng Cửu U… Phượng Cửu U…”
Đợi đến khi Phượng Cửu U trở về tiền đình, liền thấy Nguyệt Tứ nương ghế bộ dạng ‘ trừng trị ngươi’, ánh mắt lộ hung quang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-48-ta-ten-vu-mac-con-nguoi.html.]
Phượng Cửu U nhếch nhếch khóe miệng, chân ch.ó chạy đến phía Nguyệt Tứ nương, nịnh nọt bóp vai Nguyệt Tứ nương.
“Nói, ngươi rốt cuộc là chuẩn thế nào, cho chăm sóc ngươi, ngươi đ.á.n.h ba vị khách của thương!” Nguyệt Tứ nương kiên nhẫn .
Phượng Cửu U , nhớ tới ba động tay động chân với , trong lòng liền bùng lên ngọn lửa.
Thấy Phượng Cửu U trả lời, cho rằng nàng là đang hối , Nguyệt Tứ nương liền “Nếu thấy ngươi chút công phu xoa bóp, Tứ nương sớm cho ngươi đớp một túi t.h.u.ố.c mê xuân d.ư.ợ.c, trực tiếp khiến ngươi phục thì phục phục cũng phục !”
Phượng Cửu U Nguyệt Tứ nương , liền cảm thấy lưng một trận gió lạnh, lập tức đ.ấ.m bóp càng thêm cật lực.
“Tứ nương, sai , tối nay sẽ lên nghệ đài, chỉ là, thanh quan.”
Nghe , Nguyệt Tứ nương đập tay xuống bàn, phát tiếng vang cực lớn, “Nha đầu nhà ngươi còn dám mặc cả với ?”
Phượng Cửu U rụt cổ, chớp chớp đôi mắt xinh , liều mạng nặn hai giọt nước mắt, “Ta đây là hầu hạ Tứ nương .” Dứt lời, dùng ống tay áo lau mắt thành tiếng.
Nguyệt Tứ nương , trong lòng cũng chút cảm động, nghề , chẳng mấy ai thật lòng với bà, nha đầu mặc dù là tệ, đôi mắt cũng gạt , thể thấy , nàng là thật lòng với bà.
Nguyệt Tứ nương đáng thương, cứ thế ánh mắt của Phượng Cửu U lừa gạt. Quả nhiên cho nàng thanh quan, chỉ là, cũng thể chịu thiệt, những cô nương khác đều chia sáu bốn với Tứ nương, nhưng Phượng Cửu U là bảy ba.
Đêm đó, Phượng Cửu U mắt, một ở trong phòng chơi đùa mãi, thầm than mấy đồ hóa trang của mang tới, khiến nàng trang điểm tinh xảo một chút, kiếm thêm chút tiền cũng .
Nhìn kiều mị trong gương, Phượng Cửu U mỉm , cũng hài lòng.
Thầm than một tiếng “Cũng chỉ thể thế thôi.”