Hồ Sủng: Nương Tử, Đừng Trêu Chọc Hoa Đào Nữa! - Chương 47: Hậu đình

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:57:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Qua mấy ngày

Phượng Cửu U nơi là Lạc Hoa thành. Nổi tiếng là vùng đất tầm hoa vấn liễu.

Nơi Phượng Cửu U ở, chẳng qua là Nhuyễn Hương Các cũng coi như tầm trung trong thanh lâu gần như chiếm nửa cái Lạc Hoa thành mà thôi, nếu tới đặc điểm, thì chính là nơi lớn, tiền đình và hậu đình.

Tiền đình là kỹ nữ, hậu đình là kỹ nam.

mf bây giờ cũng lúc đùa, vì tú bà d@m đãng đang trừng mắt , vẻ mặt như nàng thiếu nợ .

“Tướng mạo cũng coi như thượng đẳng, nhưng tuyệt đỉnh, dáng , cũng coi như cân xứng, nhưng nóng bỏng, càng thiếu sót chính là, ngươi chẳng gì cả!?” Tú bà đến câu cuối cùng, cực kỳ tức giận ghé sát Phượng Cửu U, một tầng phấn cọ ch.óp mũi Phượng Cửu U.

“Hắt xì!”

Tú bà Nguyệt Tứ nương chỉ cảm thấy mặt đồng thời mười mấy hạt nhỏ b.ắ.n lên mặt, nhất thời cảm thấy ẩm ướt.

Thấy khuôn mặt cũng coi như xinh phần lòe loẹt của tú bà hắt xì phun nước bọt lên, Phượng Cửu U đỏ mặt, khan “Tứ nương, sai .”

Tứ nương chằm chằm khuôn mặt tinh xảo của Phượng Cửu U, hai vai run, nghiến răng nghiến lợi “Ngươi sai ?! Không , Phượng Cửu U ngươi sai! Bây giờ lập tức lên đài biểu diễn cho ! Nếu lão nương lột da ngươi!”

Phượng Cửu U loạng choạng, như chạy trốn vọt khỏi phòng.

Chuyện Nhuyễn Hương các thuần túy là tình. Kinh doanh d*c vọng, chẳng mấy tư sắc thể thanh quan, đều là Tứ nương chuẩn cho bán .

Trên đường chạy, là tiếng nữ t.ử r3n rỉ và tiếng nam t.ử thấp giọng th ở dốc quanh quẩn bên tai.

Mặc dù kiếp từng xem phim con heo vàng ngơ ngác, nhưng từng bốc lửa như , lúc Phượng Cửu U chạy đến đài, mắt một mảnh xa hoa lãng phí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-47-hau-dinh.html.]

Nữ t.ử áo nửa hờ, trêu chọc cùng nam t.ử, nữ t.ử đài nghệ tệ, quá quyến rũ cũng quá dịu dàng, nhưng vóc cực kỳ nóng bỏng, một hồng sam hờ hững, eo nhỏ uốn éo, khe tuyết trắng như ẩn như hiện.

Nam nhân phía ai cũng khí huyết cuồn cuộn, chờ nổi, tiện tay ôm nữ nhân bên cạnh xông lên lầu.

Trong đầu Phượng Cửu U hỗn loạn, khuôn mặt xinh tái nhợt, trong lúc chú ý, lặng lẽ rời khỏi đại sảnh.

Nàng chỉ buồn nôn, vội vàng chạy, mục đích chạy về phía .

Đụng một , cao hơn nàng một chút, hai đụng , nàng còn nghĩa, hai ngã xuống đất.

Phượng Cửu U bả vai gầy gò của đụng đau, nhưng dù cũng là chạy loạn , nên cố gắng chịu đau, , đưa tay đỡ dậy.

Khi thấy dung mạo , tay cứng giữa trung.

Trong đầu chỉ một câu;. Tiểu thụ! Cực phẩm tiểu thụ!

Người mặc mộ bộ sa y màu xám mát mẻ, tóc rối tung, qua chỉ mười bốn mười lăm tuổi, khuôn mặt thanh nhã như họa, tinh xảo như b.úp bê.

Sắc mặt tái nhợt, tay trắng nõn lộ khỏi sa y như trong suốt, mạch m.á.u màu xanh , dường như thể thấy rõ ràng, càng thể đếm .

Có lẽ là Phượng Cửu U đụng đau, chân mày khẽ nhíu, hàng mi dài khẽ run.

Ngẩn ngơ một lúc, Phượng Cửu U thấy nam t.ử mặt , tỷ mỉ , mang theo vẻ khó hiểu.

Hắn cao hơn nửa cái đầu, nên híp nửa đôi mắt trong veo, nhẹ giọng “Sao ngươi chạy tới đây?”

Giọng giống như nhuyễn ngọc, mềm mại, còn mang theo hương bạc hà nhàn nhạt.

 

 

Loading...