“Rầm!”
Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, Phượng Cửu U dựa lưng cửa, vì chạy quá nhanh mà th ở dốc.
Phượng Cửu U vuốt mồ hôi trán, thầm nghĩ:. Phượng Cửu U, sai sai , nhất định là mấy ngày nay ngủ ngon, nếu tim đập nhanh thế, còn cảm giác tâm sự vạch trần, cho dù thực sự thích, nhưng con hồ ly sống mấy vạn năm , là cùng lắm là qua trăm năm, vẫn phong thái tuấn lãng như , mà tuổi già sức yếu. Tất cả đều trái với lẽ thường.
Nhất định là ngủ ngon, nhất định .
Phượng Cửu U thầm gật đầu, trèo lên giường.
Chớp mắt, ngủ .
Trong mơ, nàng hình như mơ thấy con cửu vĩ bạch hồ , an nhàn ngủ trong lòng nàng. Một nữ t.ử xinh phong tình vạn chủng đông đưa tới, con hồ ly trong lòng nhảy xuống, nhanh ch.óng biến thành một nam t.ử thanh nhã tuyệt thế.
Nữ t.ử xinh khẽ thành tiếng, kéo tay nam t.ử, mị nhãn lướt qua nàng vẫn yên một chỗ, tiếp đó là cùng nam t.ử sóng bước rời .
“Không , , !!”
Phượng Cửu U từ trong mộng tỉnh , trán đầy mồ hôi, vẻ mặt đau đớn.
“Ngươi tỉnh .” Một giọng đầy từ tính vang lên.
Nhìn về hướng phát tiếng , Kính đang bên giường, tựa tiếu phi tiếu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-45-khong-duoc-di.html.]
Phượng Cửu U lạnh lùng , “Sao ngươi ở đây.”
Kính , khoan t.h.a.i một tiếng đôi mắt đen sâu thấy đáy Phượng Cửu U, ”Ngươi ngủ ba ngày , tới xem xem lúc nào ngươi thể tiếp tục công việc.”
Nghe , Phượng Cửu U hừ lạnh một tiến. Trong lòng thầm nghĩ tên thiếu tâm nhãn.
Đối với Phượng Cửu u như , Kính chỉ lười biếng ngáp một cái, dậy ưu nhã rời khỏi phòng, lúc tới cửa, đầu Phượng Cửu U đang lẩm bẩm một , thần sắc ấm áp, “Nha đầu, mau xuống ăn cơm, còn ngươi mớ đó.”
Nói xong, lưu một bóng lưng mỹ lệ, chỉ khổ Phượng Cửu U suy nghĩ lung tung.
Vừa nàng mơ giấc mơ kỳ quái gì thế, hẳn là mấy lời kỳ quái trong mơ chứ, sắc mặt Phượng Cửu U chợt lạnh . Che lên trái tim còn đang đập loạn, thầm :. Xem , sớm rời khỏi hoàng thành chút, một chuyện ở nơi khác, trả nợ cho tên yêu nghiệt , nếu , còn ở cạnh tên yêu nghiệt nữa, mà vì rối loạn thần kinh, tim đập bình thường mà c.h.ế.t một nữa.
__________
Phượng Cửu U hứng gẩy bát cơm chỉ cơm rau, Kính và T.ử Vân gì đó ở mắt ngươi ngươi , cầm đôi đũa hung hăng cắm xuống bát cơm, phát tiếng vang thanh thúy, tránh khỏi tầm mắt của hai đối diện, với Nghiên Yên một bộ vô tội bên cạnh “Nghiên Yên, ăn nữa.”
Nghiên Yên sửng sốt, nàng nhầm chứ, Phượng Cửu U tham ăn tham ngủ ác liệt, bây giờ nàng chỉ ăn ba mươi bảy hạt cơm nàng rảnh rỗi đếm hạt cơm Phượng Cửu U ăn, mà là cả bữa cơm Phượng Cửu U bới mười mấy cơm, mỗi một hạt thì là hai hạt.
“Ngươi ăn nữa?”
Phượng Cửu U gật đầu, đặt đũa xuống, “Ừ.” Nói xong, chuẩn trở về phòng.
Phượng Cửu U liếc mắt , thấy T.ử Vân đang , khẽ mở đôi môi đỏ mọng, “Nếu ngươi là nha của ca ca, thì sang một bên chờ và ca ca ăn cơm xong rửa bát .”
Nghe , sắc mặt Kính ngưng trọng, giận tái .