Phượng Cửu U ở đây thể là trải qua những “tham sống sợ c.h.ế.t”
Vừa nghĩ tới vì Kính mà chảy m.á.u mũi té xỉu, Phương Cửu U liền hận thể chui xuống đất ngoài nữa.
Buổi tối về phòng ngủ, còn chờ nào đó ngủ .
Ngàn lo vạn nghĩ, cuối cùng Phượng Cửu U cũng nghi cách cần cùng giường chung gối với Kính.
Nàng thực đúng là ở cổ đại đến mốc luôn , đến nghề cũ cũng quên mất.
Lần đầu tiên nàng chủ động lôi kéo Kính trong mấy ngày nay, đặt Kính gương, lấy túi trang điểm của , gian hắc hắc, xay chuẩn trang điểm cho Kính.
Kính nhíu mày, tránh khỏi ma trảo của Phượng Cửu U, “Trang điểm? thể dùng pháp lực đổi tướng mạo.”
Phượng Cửu U , đặt phấn lót trong tay xuống, vẻ mặt đầy giận dữ Kính, “Sao ngươi sớm, như thể cần ngủ một phòng .”
Nghe thế, Kính vô tội nhún vai, “Ta cũng là nhớ thôi.”
Khóe miệng co giật, Phượng Cửu U ghế, thiếu chút nữa c.h.ế.t.
“Được, ngươi lý, phiền ngài di giá, nghỉ ngơi .” Mấy hôm nay tối nào thấy cái mặt của yêu nghiệt , hầu như đều ngủ nổi.
Kính lắc một cái, một thiếu niên tướng mạo thanh tú mặt Phượng Cửu U, ha ha.
Phượng Cửu U thấy đổi mặt đổi luôn y phục, khỏi trợn tròn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-42-tieu-u-nha-ta-that-la-quan-tam-chu-dao.html.]
Kính gương đồng, gật đầu, “Ồ, tệ, đúng , lát nữa nhớ tới đ.ấ.m bóp lưng cho , mấy ngày nay ngươi gây sự, tối ngủ ngon.”
Phượng Cửu U chợt lạnh sống lưng, cái gì mà nàng gây sự ngủ , lời H bạo lực.
“Ờ, lát nữa tự pha cho ngươi tách lài” Nàng đến ngây thơ.
Kính đầu thấy Phượng Cửu U bợ đ.í.t, trong lòng chợt cảm thấy nha đầu nhất định là chiêu gì chỉnh . Lại “Tiểu U nhà thật là quan tâm chu đáo.” Nói xong, đôi mắt hoa đào phong tình vạn chủng gian lướt qua Phượng Cửu U, ưu nhã rời khỏi phòng.
“Cửu U, như thế .” Nghiên Yên thiếu nữ nào đó nghiến răng nghiến lợi thêm ớt ấm bàn.
“Cái gì mà với .” Phương Cửu U ném túm ớt qua một bên, tiếp tục thêm nước khổ qua .
Nghiên Yên mà hãi, thầm cảm thấy may mắn vì Phượng Cửu U đối xử với như thế.
“Hoàn thành!” Ném giấm chua trong tay xuống, Phượng Cửu U hắc hắc.
Thấy Nghiên Yên ở một góc che mũi, nghi ngờ “Sao trốn xa thế?”
Thiên Yên che mũi bộ dạng đau khổ, lẩm bẩm “Thật là khó ngửi.”
Nghe , Phượng Cửu U ghé sát mũi ngửi, Nghiên Yên “Thơm dã man.”Đưa chén trong tay qua, thiết “Ngươi đến thử một chút .”
Ngửi thấy mùi , dày Nghiên Yên cuồng, tiếp lời Phượng Cửu U , đồng t.ử co rút, lảo đảo chạy khỏi phòng bếp.
Phượng Cửu U bình trong tay, nhíu mày, lẩm bẩm “Có cần cho thêm chút nước hoa nhỉ?”