Kính híp mắt, Phượng Cửu U cách đó xa, ngón tay khẽ nâng, đầu ngón tay chảy xuống từng giọt từng giọt thủy châu, thêm phần quyến rũ lẳng lơ.
“Nha đầu, đ.ấ.m bóp lưng.”
Đang cảm thấy chất lỏng rút ngược , Phượng Cửu U thấy câu của tên yêu nghiệt, đột nhiên nghĩ tới gì đó, khóe miệng nhếch lên, cầm một cái khăn lông bên cạnh, tới.
Liều mạng để vóc và tướng mạo mỹ khiến phun máo đ.á.n.h gục.
Cầm khăn lông nhẹ nhàng chà cơ thể lõa lồ.
Đứng phía Kính, một tay lặng lẽ móc điện thoại trong n.g.ự.c , Kính một chút, thấy đang lười biếng giả ngủ, cánh tay nhẹ nhàng vươn .
“Tách tách!”
Cơ thể Kính cứng đờ, ngước mắt , Phượng Cửu U đang cầm cái cục sắt tên là cái gì cơ khúc khích, cánh tay vươn về phía , cầm .
Nhìn thấy ảnh chụp , Kính đưa điện thoại cho Phượng Cửu U, đôi mắt hoa đào híp “Không ngờ nha đầu ngươi là thầm yêu , còn kỷ niệm.”
Phượng Cửu U giật giật khóe miệng “Hoi nhé, yêu thầm cái gì, nam nhân và từng thấy hơn ngươi nhiều.” Nếu để Kính là cầm cho Nghiên Yên xem, thuận tiện kiếm chút béo bở, nhất định sẽ ném từ lầu hai xuống.
Nghe , Kính nhíu mày, thanh âm khẽ vang cảm giác âm trầm.
“Đẹp hơn nhiều?”
Nào Phượng Cửu U thần kinh định phát hiện thanh âm của hồ ly phần nguy hiểm, vỗ n.g.ự.c sợ c.h.ế.t, “Tất nhiên, nhớ năm đó chị đây còn từng nghệ thuật nhân thể, từng thấy ít thể lõa lồ của đàn ông đó!” Phượng Cửu U xong, Kính, trong lòng thầm tự thêm một câu, mặc dù đều như ngươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-41-nam-nhan-ta-tung-thay-dep-hon-nguoi-nhieu.html.]
“Hừ! Vậy ngươi tính xem cuộc là hơn nam nhân ngươi thất nhiều hơn!” Trên trán Kính mơ hồ nổi gân xanh, giọng càng ngày càng lạnh.
Phượng Cửu U , cũng chuyên tâm giơ ngón tay đếm.
Hồi lâu .
Ngón tay một đôi tay to lớn bao lấy, Kính dậy, ôm Phượng Cửu U lòng, đôi mắt tựa tiếu phi tiếu. Thanh âm nhàn nhạt mang theo chút nghiến răng nghiến lợi “đầu, ngươi rốt cuộc là bao nhiêu nam nhân?”
Phượng Cửu U tránh cái ôm của Kính, mắt liếc qua thể Kính, may là quấn một tấm lụa mỏng, nếu , ngày mai nhất định sẽ đau mắt hột.
Liếc kéo Kính, Phượng Cửu U “Gì chứ, là ngươi bảo mà, gì mà như bắt gian tại trận thế.”
Kính giơ tay vuốt vuốt cằm, khuôn mặt tinh xảo rơi xuống vài giọt nước.
“Bắt gian tại trận? Ồ, quả thực là chút chiều hướng như .”
Phượng Cửu U giật giật mắt trái mấy cái, thầm ngu gì quả ngon dễ ăn chứ, liền vội vàng chuẩn vị rời .
Ai ngờ đất vì đọng nước nên trượt chân. Kinh nhanh tay lẹ mắt, nâng cánh tay thon dài đỡ lấy Phượng Cửu U, liền an dựa lòng .
Thấy Phượng Cửu U kinh ngạc hồn, khẽ nhíu mày, “Y nhi đứa nhóc.”
Phượng Cửu U phản bác, ngước mắt thấy cảnh hạn chế độ tuổi, ch.óp mũi nóng lên, chất lỏng đỏ chậm rãi chảy .
“Yêu nghiệt đáng c.h.ế.t, tố cáo ngươi, ngươi đây là đang sắc dụ mưu sát.”
Nói xong, khách khí ngất trong lòng Kính.