Nói chuyện với Diêu phi một hồi lâu.
Chẳng qua là chuyện nữ nhi bình thường, Phượng Cửu U mà chẳng hiểu gì.
“Nương nương, , .
” Tỳ nữ của Diêu phi hớt hải xông .
Diêu phi nhíu mày, “Có chuyện gì mà hớt hải như ?”Tì nữ lẽ là chạy gấp quá, nghẹn một hồi lâu cũng nổi mấy chữ.
“Không cần nó , bổn cung tự cho Diêu phi .
”Ngước mắt , Liễu phi khuôn mặt mang theo xuân phong mặc cung trang hoa lệ đến mỹ lệ.
Phượng Cửu U đặt chén xuống, híp mắt, nhàn nhạt hỏi một câu “Hôm nay gió lớn quá , cũng thể thổi đến đây cơ đấy.
”Liễu phi liếc Phượng Cửu U một cái, nụ mang theo sự giả dối “Thì Thanh Việt đế cơ cũng ở đây, bổn cung để ý.
”Phượng Cửu U ưu mĩ một tiếng, “Cửu U cách Diêu phi xa, chẳng lẽ mấy ngày gặp Liễu phi, mắt bệnh đấy ?” Nghe , mặt đều cúi đầu lén .
Liễu phi , trong lòng giận dữ, nhưng ngoài mặt miễn cưỡng duy trì nụ , “Thanh Việt đế cơ thật đùa.
”Phượng Cửu U nhíu mày, “Ồ?”Liễu phi hất mặt, bộ dạng tiểu nhân đắc ý, Liễu phi vẫn lên tiếng, “Diêu phi , hôm nay bổn cung phụng ý chỉ của thánh thượng, đến xem xem trong cung của là thứ nên xuất hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-sung-nuong-tu-dung-treu-choc-hoa-dao-nua/chuong-31-31-that-la-vo-si.html.]
”Nhìn đám thị vệ phía , Liễu phi “Người , lục soát cho !”Vừa dứt lời, bộ bộ tiếu ý Diêu phi, “Diêu phi ngại chứ.
”Diêu phi chỉ , gì.
Phượng Cửu U giật giật khóe miệng, thầm nghĩ Liễu phi thật vô sỉ, bắt đầu lục soát , mới hỏi Diêu phi.
Thời gian chầm chậm trôi qua, sắc mặt Liễu phi càng ngày càng khó coi.
Hỏi tỳ nữ bên cạnh: “Chuyện gì ?”Tỳ nữ Liễu phi, thấp giọng “Liễu phi nương nương xin hãy yên tâm, nhất định sẽ .
”Vừa dứt lời, một thị bệ bê một chiếc hòm nhỏ , bên phủ chút bụi đất, xem là chôn đất, nắp hộp mở , bên trong còn bốn con b.úp bê vải.
Liễu phi chiếc hộp, vẻ mặt tin Diêu phi, “Diêu phi , mà …”Diêu phi chiếc hộp , cũng gì, chỉ “Liễu phi tỷ tỷ, chúng thôi.
”Diêu phi vốn định diễn một vở khổ tình liền biến sắc, “Đi? Đi ?”Diêu phi lên, Liễu phi, “Tiếp theo là mời thiên lao ?”Liễu phi , sắc mặt cũng lúng túng, ho nhẹ hai tiếng, phân phó “Người , đưa Diêu phi .
”“Vâng!”Diêu phi Phượng cửu U, đến bên cạnh nàng, ghé bên tai, khẽ “Con , là mẫu phi với con, ban đầu, là , là hại nàng.
”Phượng Cửu U biến sắc, Diêu phi xa, khẽ “Người đây là đang chuộc tội ?”Bước chân Diêu phi sững , nhưng đầu, giọng nghẹn ngào “Cứ coi là .
”Nói xong, Diêu phi đây độc sủng hậu cung, bóng lưng nặng nề chậm rãi biến mất.
Phượng Cửu U nha đầu bên cạnh Liễu phi rời khỏi, nhíu mày, lầm bầm “Đây tiểu nha đầu bên cạnh Thục phi ?”.