Hổ Phách Lưu Niên - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-01-19 16:12:12
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần tắm Tiêu Thứ tắm lâu. Khi bước , sấy khô tóc, áo choàng ngủ khoác hờ hững, mở rộng vòng tay với .
lăn lòng , khoảnh khắc da thịt chạm , một bên lạnh một bên nóng, cả hai đồng thời thốt lên tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Ôm hơn mười phút, Tiêu Thứ đột nhiên lên tiếng: "Anh và Vệ Lai, cùng đàn ông đưa Vệ Lai ngày hôm đó là Trần Diên, là thanh mai trúc mã."
Anan
"Cùng lớn lên từ nhỏ, và Trần Diên từng là những bạn nhất của ."
"Năm hai mươi ba tuổi, và Vệ Lai xác nhận quan hệ yêu đương."
"Năm hai mươi lăm tuổi, hai nhà đính hôn, tiệc đính hôn tổ chức tại hòn đảo tên ."
Giọng điệu của Tiêu Thứ bình thản, chút cảm xúc nào, giống như đang kể chuyện của một khác.
"Ngày tiệc đính hôn, uống say mướt. Ngày hôm tỉnh dậy, chiếc giường lớn trong khách sạn, thấy hai họ đang trần trụi."
"Chính là thanh mai và trúc mã của ."
"Hôn ước hủy bỏ, bọn họ cùng nước ngoài, tháng mới trở về."
xoay , ôm c.h.ặ.t lấy Tiêu Thứ.
"Những năm qua, thể buông bỏ vì còn vương vấn Vệ Lai."
Tiêu Thứ cụm trán trán : "Mà là vì sự phản bội kép về mặt tình cảm giáng cho một cú sốc quá lớn."
"Em xin ." quàng cổ , nhỏ giọng : "Lẽ nên kể cho em chuyện ."
"Kể cho em chuyện là vì hy vọng tình cảm của chúng thể tiến thêm một bước nữa." Tiêu Thứ mặt cảm xúc bấu nhẹ má : "Hào Hào, em nên sửa cái thói hở một chút là xin ."
mím môi, cái thói quen gần như ngấm xương m.á.u, nhất thời khó mà sửa , tật giật nghiêng đầu cọ lòng bàn tay .
Trước đây khi Hổ Phách sai, chỉ cần nghiêng đầu cọ cọ lòng bàn tay đang quở trách của , Tiêu Thứ đều sẽ cách nào.
Quả nhiên, Tiêu Thứ bật vì tức, chuyển sang nhéo ch.óp mũi : "Sao em còn nũng hơn cả ch.ó con ?"
trả lời, áp tay lên mặt cọ thêm mấy cái, do dự hồi lâu, khó khăn mới lên tiếng: "Về bức ảnh lan truyền của em…"
"Hào Hào, em cần như thế." Tiêu Thứ ngắt lời : "Chúng đang trao đổi bí mật."
"Anh quá khứ ê chề của , em cần cảm thấy áy náy, càng cần nghĩ đến việc dùng trải nghiệm đau đớn hơn của chính để bù đắp đáp lễ."
"Em thì đừng , em đặt cảm nhận của bản lên hàng đầu."
Tiêu Thứ nghiêm túc, dần trở nên lúng túng và sợ hãi. Đang lúc , chợt thấy Tiêu Thứ thở dài một tiếng: "Trong một mối quan hệ mật, em thực sự là một mớ hỗn độn."
"Em xin ." theo bản năng xin , khi phản ứng thì lập tức ngậm miệng.
đúng lúc Tiêu Thứ nâng mặt lên, một nụ hôn rơi xuống ch.óp mũi .
Dịu dàng và che chở, nụ hôn lướt qua ch.óp mũi, hôn lên môi , nhích lên , chính là hàng lông mi đang run rẩy nóng rực của .
Một nụ hôn đầy thương xót và mang theo chút d.ụ.c vọng nào, giống như là một món đồ dễ vỡ vô cùng quý giá.
Chẳng tại trong khoảnh khắc run b.ắ.n lên, mũi cay cay, cổ họng đau nhói, gần như bật một cách vô lý.
"Về phương diện em vẫn còn là một em bé thôi." Tiêu Thứ khẽ: "Bảo Bảo, để dạy em nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ho-phach-luu-nien/chuong-5.html.]
Tiêu Thứ thực sự là một thầy .
Anh đang dạy cách để xích gần hơn.
Lúc sẽ đặt một nụ hôn lên giữa mày : "Đây là ý nghĩa của việc trân trọng em."
Lúc về nhà sẽ mang cho một bó hoa, hôn lên đầu ngón tay : "Hoa , tạm đủ để xứng với vợ ."
Thời gian nghỉ ngơi sẽ cùng đến bệnh viện thăm , lúc chào tạm biệt sẽ với : "Lần con và Hào Hào đến thăm ."
Anh khiêm tốn lễ phép như thế, khí chất lạnh lùng gần như cấm d.ụ.c, nhưng thể hiện sự tương phản cực độ so với vẻ ngoài khi ở trong những giây phút mật.
Giống như bản năng của loài thú, trực diện và dữ dội, trần trụi như thể từng giáo hóa qua.
Tiêu Thứ hề che giấu sự yêu thích của đối với cơ thể . Rất nhiều hôn đến mức mềm nhũn trong lòng , thở dốc .
Cảm giác tê dại và ngứa ngáy giống như những chiếc lông vũ, ôm lấy Tiêu Thứ đang vùi đầu n.g.ự.c , nhỏ giọng : "Có thể mà."
Tiêu Thứ gì, lúc ngẩng lên tóc trán rối bời, khẽ c.ắ.n một cái: "Em dối ."
"Hào Hào, em luôn những việc trái với ý của cơ thể ."
Tiêu Thứ vuốt tóc, chằm chằm : "Em một nữa xem, em thực sự thể chứ?"
nên lời, đúng như lời Tiêu Thứ , cơ thể thực sự đang kháng cự.
Rõ ràng thâm tâm khao khát như thế, nhưng cơ thể cảm thấy lạnh lẽo khi trút bỏ lớp ngụy trang cuối cùng.
Cú sốc từ vụ ảnh nóng gây vết thương cho , chắn giữa ranh giới tâm lý và thể xác.
Tiêu Thứ mỉm , thêm nữa, ôm lấy hỏi: "Có giới giải trí ?"
"... Có ạ?" Cơ thể bắt đầu run lên, cả giọng cũng run rẩy: " em kỹ năng diễn xuất."
Năm nghiệp đại học, để kiếm tiền chữa bệnh cho , bước chân giới giải trí, đóng một phân đoạn năm phút của một đạo diễn lớn.
đó trở thành đỉnh cao nhất trong sự nghiệp diễn xuất của .
Không ai cũng giống như đạo diễn lớn , thể sự "gợi cảm" thực sự.
Ống kính của đa đạo diễn chẳng qua chỉ là sự dòm ngó, nhưng chỉ loại vai diễn đó để đóng, chi phí t.h.u.ố.c men đắt đỏ đang ép c.h.ặ.t gian phát triển của .
"Được chứ." Tiêu Thứ nâng mặt lên: "Hào Hào của xinh như , vốn dĩ nên xuất hiện ống kính."
Tiêu Thứ bao giờ suông, ngày hôm tìm cho một công ty giải trí.
Truyền thông Hoán Thừa, gần như là đầu tàu trong giới. Bộ phim vốn đầu tư khổng lồ khi mới mắt chính là sản phẩm của Hoán Thừa.
Việc ký hợp đồng do thư ký Trần giám sát, ngay tối hôm đó, hàng chục cuốn kịch bản đặt mặt .
Đạo diễn tên tuổi, sản xuất hàng đầu, tất cả đều hướng tới việc giành giải thưởng.
nghiêm túc chọn lựa vài cuốn, nghĩ ngợi : "Em thấy khoan hãy đóng phim ."
"Tại ?" Tiêu Thứ nhéo má : "Ông chủ Hoán Thừa là họ của , chút việc nhỏ là gì cả."