19
Máy bay hạ cánh, thở phào nhẹ nhõm.
Ra đón là Hạ Hạ và Chu Duy.
Không thấy Văn Tu, cảm thấy thất vọng.
"Cậu thức đêm, giờ đang ở khách sạn ngủ bù."
"Thức đêm?" Tim chợt thắt .
Đêm qua, gọi điện cho đến một, hai giờ sáng, mệt ngủ mất, còn thì ngủ ?
"Ừ, mấy học thần , bận rộn đến mức bỏ cả mạng, thức trắng đêm."
"Ồ." đáp lời theo.
"Viên Viên, hai tháng gặp, nhớ ?" Chu Duy thấy liền khoác vai.
"Cậu tránh , nhớ." chút ngượng ngùng.
Nhiều năm trôi qua, ý thức về nam nữ, vẫn mở mang đầu óc, cứ khoác vai như cũ.
"Hừ." Chu Duy hừ lạnh, "Muốn bắt mà thả."
"Đi ..." đẩy , về phía Hạ Hạ.
"Chu Duy, đừng thấy Viên Viên nhà hiền là bậy, tự trọng một chút." Hạ Hạ như chị đại bảo vệ .
"Hạ tỷ, còn tớ, ngày nào cũng nhờ tớ hẹn Văn Tu, là..."
"Cậu đừng bậy!" Hạ Hạ lườm Chu Duy.
...
Nhìn hai họ cãi , như thấy bản ngày xưa, nhưng bây giờ, bên như ngoài cuộc.
thậm chí nghĩ, nếu cũng đỗ Bắc Đại, liệu vẫn là bạn của Chu Duy ?
nghĩ kỹ , mà đỗ ?
Thế là bỏ qua.
Về đến khách sạn, và Hạ Hạ ở chung phòng.
Chu Duy và Văn Tu ở riêng.
"Thuê hai phòng thật lãng phí."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hen-voi-lop-truong-dai-hoc-thanh-hoa/chuong-19.html.]
"Ừ, một đêm hai ngàn."
và Hạ Hạ cùng cảm thán.
"Dù cũng miễn phí, hơn nữa Văn Tu thói quen ở một , chịu ở chung với ai."
"Cậu đại học còn ở ký túc xá, thuê căn hộ hai phòng, còn để trống một phòng, đúng là giàu nghĩ."
Chu Duy về sự xa hoa của Văn Tu.
chỉ họ , thỉnh thoảng phụ họa một hai câu.
Nhà Văn Tu gì, .
Tối đó, gặp bố cũng ấn tượng đặc biệt.
Nghĩ kỹ , chẳng lẽ chú là tài xế của bố ? Mà hôm đó tài xế vốn định đón bố ?
Thật ngại quá.
Ban ngày, ba họ ở trong phòng chuẩn cho cuộc thi hùng biện ngày mai.
Cuối cùng cũng gặp Văn Tu, tự nhiên với , gì thêm.
thật sự cảm ơn.
Gần , hỏi: "Có chuyện gì?"
Tim đập mạnh.
"Không gì." lặng lẽ lùi .
"Đợi xong việc."
"Cậu cứ bận ."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cả hai cùng lên tiếng.
"Muốn ăn gì thì tự gọi nhé." Cậu chỉ thực đơn đặt món của khách sạn.
Nói xong qua , vô tình chạm vai .
cảm thấy tim đập nhanh, nhưng cố tỏ bình tĩnh, cầm thực đơn.
Ngước lên , .
Haizz...
Quả nhiên, tình cảm gì với .
Sự hồi hộp biến mất.