Ăn xong cơm, Bạch Vĩnh Khải một rửa bát.
Đã phiền Lạc học tỷ nấu cơm.
Lẽ tự nhiên, một đại nam sinh như liền đến rửa bát, dám tiếp tục phiền Lạc học tỷ nữa.
Trước ghế sofa, bát đũa rửa sạch, Bạch Vĩnh Khải xuống nghỉ ngơi một lát, về phía chiếc điện thoại đặt bàn, liền đưa tay cầm lấy.
Mê Đồ Đãi Quy?
Kỳ lạ, trong Wechat đáng lẽ bạn mới đúng.
Phong Khải: "Bạn là ai?"
Sơn Tam
Tiếng rung ong ong vang lên, Bạch Vĩnh Khải thấy, liếc Lạc Cầm Thường đang bên cửa sổ.
Cô mặc một chiếc váy liền hoa nhí màu hồng, dây áo đôi vai để lộ làn da trắng nõn mịn màng, chân xỏ dép lê màu trắng, mặt treo một chút nụ dịu dàng, dường như thấy điều gì đó ngoài cửa sổ mà vui vẻ đến .
Bạch Vĩnh Khải đến ngẩn ngơ, phản ứng , cúi đầu màn hình điện thoại.
Mê Đồ Đãi Quy?
Chẳng lẽ là...
Phong Khải: "?"
Tin nhắn gửi , điện thoại Lạc Cầm Thường đang cầm rung nhẹ.
Bạch Vĩnh Khải chăm chú sang, thầm nghĩ: Mê Đồ Đãi Quy là Lạc học tỷ, cô động điện thoại của , kết bạn với , tích cực đến ?
" thể ngủ ở đây ?"
"Hả?"
Ngây , Bạch Vĩnh Khải vẫn kịp phản ứng, rõ cô đang gì.
Lạc Cầm Thường bộ dạng ngơ ngác ngốc nghếch của , trái thấy chút đáng yêu, ngay đó bước những bước nhẹ nhàng linh hoạt lên phía , giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng ghế sofa, bích đông , lặp một câu:
" là, thể ngủ ở đây ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hen-ho-doi-thuc-giao-su-hoc-ty-cua-ta-qua-ngot-ngao/chuong-23-ket-ban-wechat-giao-su-khoa-van-12.html.]
Bạch Vĩnh Khải ngả , ánh mắt ngước , đối diện với cô khi đột nhiên ghé sát khuôn mặt. Khoảng cách quá gần, ánh mắt , ngũ quan và cả tư thế cúi xuống , ở cự ly gần thể thấy bộ n.g.ự.c, tuy rằng quần áo che chắn nhưng đều thấy hết !
"Được, ." Anh đầu chỗ khác, đỏ bừng cả mặt.
Lạc Cầm Thường bịt miệng lộ một tia đắc ý, thế mà vẫn đỏ mặt .
"Cảm ơn."
Để lời cảm ơn, Lạc Cầm Thường khi dậy liền phòng ngủ.
Thở phào một , Bạch Vĩnh Khải đầu cô căn phòng đó của , cảm giác nơi đều cô nắm thóp, quyền chủ động trong tay cô, căn bản dễ đoạt mà.
Đinh đông~
Tiếng thông báo điện thoại, vẫn là thông báo Wechat.
Bạch Vĩnh Khải cầm điện thoại lên xem, là Mê Đồ Đãi Quy tức Lạc Cầm Thường gửi tới: "Nếu chê, sẽ chi trả một nửa tiền điện nước gì đó và tiền thuê nhà cho , đây coi như là tiền trả cho việc ở đây."
Chuyển khoản ba ngàn.
Giáo sư học tỷ thật sự chuyển khoản nha, nhưng trong thẻ của hơn một triệu, chuyển khoản ba ngàn cũng động lòng, dù cũng định nhận.
Phong Khải: "OK."
Đứng dậy khỏi sofa, Bạch Vĩnh Khải lấy chìa khóa cửa trong túi quần , tháo một chiếc đặt lên bàn, liền gõ chữ điện thoại gửi tin nhắn:
"Học tỷ, chìa khóa ở bàn, chị dậy thì nhớ cầm lấy."
Mê Đồ Đãi Quy: "Ừm~"
Bạch Vĩnh Khải rời khỏi phòng trọ, đóng cửa , trực tiếp về ký túc xá trường để ngủ.
...
Cùng với một tia sáng dần dần dâng lên buổi sớm. Bạch Vĩnh Khải thức dậy, cùng với Lý Tự Nhiên, theo thanh niên tinh lực tràn trề đang yêu đương là "Lý Hạo Phong" đến sân tập rèn luyện, bắt đầu buổi chạy bộ buổi sáng mỗi ngày một .
Chạy quanh sân tập, Bạch Vĩnh Khải đến giờ đầu óc vẫn tỉnh táo.
"Một hai, một hai ba!"