"Sao các em đến đây?"
Tiểu Thiên Lung lắp bắp giải thích: "Là... là Bạch Vĩnh Khải tiền bối tìm chúng em đến, chế tác một bản nhạc, chúng... chúng em chuyện, nên... nên đến ."
Lạc Cầm Thường cố ý vẻ suy tư, liếc mắt : "Vĩnh Khải, chế tác ca khúc "Đêm ngủ" ? Trước đây cũng từng với ."
Bạch Vĩnh Khải khẽ gật đầu: "Chính xác. tập hợp những cũ của hội nhóm Huyền Nhạc Tập Anh , chế tác ca khúc "Đêm ngủ" , thực hiện sản xuất giá trị âm nhạc nguyên tác để kiếm một khoản tiền."
"Trước đó hội nhóm Huyền Nhạc Tập Anh từng sáng tác ít khúc đồng nhân, kiến thức về giai điệu âm nhạc căn bản thì đội ngũ cũ nắm vững."
"Đáng tiếc, đội ngũ cũ tập hợp đủ, độ khó chế tác của Đêm ngủ khá cao."
Thực tế độ khó cao, cố ý lời là để cho bọn họ .
Nếu bọn họ , Bạch Vĩnh Khải thể đổi khác.
"Nếu là tinh thông âm nhạc, và Tiêu Thần thể đơn độc . Chỉ là lời bài hát tiếng Anh thì rành lắm, chỉ hiểu lời tiếng Trung thôi, nếu bắt chúng hát tiếng Anh, phát âm sẽ là vấn đề lớn nhất."
Tiểu Thiên Lung ngại ngùng , huống hồ cô và Tiêu Thần vốn là Hoa Hạ chính tông, sinh sống ở vùng Tây Nam bên .
"Yên tâm , sẽ khó các em. Đêm ngủ là lời tiếng Trung, nội dung đơn giản dễ hiểu, chỉ sợ để Tiêu Thần hát thì yêu cầu chút cao, dù đây cũng là ca khúc tương tự như Street Dance."
"Về phương diện âm điệu thì khắt khe."
Bạch Vĩnh Khải lấy một bản ghi lời nhạc, lời bài hát Đêm ngủ do chính biên soạn, đưa bản ghi lời cho hai bọn họ xem thử nắm chắc hát ?
Tiêu Thần nhận lấy, nghiêm túc qua: "Đầu tiên là tiếng huýt sáo đến nhạc đệm, cuối cùng là bộ lời nhạc, âm điệu lắt léo như thế ?!"
Bạch Vĩnh Khải xoay , bước tới máy ghi âm, cúi xuống: "Lắt léo một chút mới , chút nền tảng thì kẻ khác đừng hòng bắt chước âm điệu ca hát của Đêm ngủ."
"Có ?"
Anh chỉ tay về phía phòng thu âm, chuẩn sẵn sàng chờ bọn họ hát.
Tiêu Thần bản ghi lời, lông mày nhíu , nhắm mắt hít sâu một phòng thu. Muốn dựa việc thực hiện sản xuất giá trị âm nhạc để kiếm tiền, chỉ thể c.ắ.n răng mà , mang theo ước mơ mà cuối cùng lâm cảnh nghèo túng khốn khổ.
Lạc Cầm Thường, Tiểu Thiên Lung một bên quan sát, xem Đêm ngủ hát như thế nào?
Micro kéo gần, Tiêu Thần đeo tai , chuẩn sẵn sàng.
Tay trái giơ lên, xòe ba ngón tay, Bạch Vĩnh Khải dùng thủ thế bắt đầu đếm ngược.
Ba, hai, một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hen-ho-doi-thuc-giao-su-hoc-ty-cua-ta-qua-ngot-ngao/chuong-21-che-tac-dem-khong-ngu-22.html.]
Nhạc đệm bắt đầu vang lên.
Tiêu Thần dựa theo bản ghi lời bài hát "Đêm ngủ", bắt đầu đối diện micro mà hát:
"Ánh đèn đêm ngoài cửa xe rực rỡ sắc màu.
Đừng quên nhắm mắt mới tính là tỉnh giấc.
Bạn diễn vai trong vở kịch đổi tư thái.
Lời giải kết cục nên đoán thế nào.
Ký ức là lời mở đầu của giấc mơ.
(Vết sẹo che lấp ngày hôm qua vẫn còn).
Thời gian đang tĩnh lặng chờ bạn tỉnh .
(Take me away).
Đừng tan vỡ, đừng héo tàn.
Tiếp tục say đắm, tự quanh co.
Cuối cùng thưởng thức dư vị vĩnh hằng.
Màn trong giấc mộng đêm tương phùng.
..."
Hơn một giờ ...
Bạch Vĩnh Khải một lượt bản Tiêu Thần hát, sử dụng bàn điều âm để điều chỉnh âm lượng, nhạc đệm tiếng hát cái nào nên lớn, cái nào nên nhỏ, cần điều chỉnh để đạt đến độ mượt mà, êm tai.
Nghe một nửa, phát hiện câu "Lời giải kết cục nên đoán thế nào" hát dính với , ngắt đoạn, khiến cho bản nhạc bớt phần hăng hái.
"Cũng chứ?" Lạc Cầm Thường bước tới, đeo tai thử một lượt hỏi.
"Giọng hát thì tệ. tiết tấu lời nhạc vẫn đủ cảm giác nhịp điệu. Nốt cao lên chính là vấn đề, dù trong quá trình Tiêu Thần hát, hình như quên đưa đoạn cao trào của lời nhạc ."
Bạch Vĩnh Khải liếc Tiêu Thần đang uống nước, tên cư nhiên tạo cao trào dồn dập.
Sơn Tam
Nghe thấy thế, Tiêu Thần uống nước xong, hai tay chắp :
"Xin ! Đây là đầu hát, cảm giác tiết tấu và cao trào nắm chắc lắm."