14
chính đang đó.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Cảm giác xa lạ quen thuộc.
hỏi tiểu hệ thống: “ như , nhiệm vụ sớm thất bại. Lẽ nên trói buộc với nữa. Sao về?”
“Là ép nó.”
Sầm Yến Thâm giải thích: “Em luôn chị bí mật, mà bí mật đó còn liên quan tới em. Nó em phá hủy thế giới , nên mới xuất hiện.”
gật đầu.
Hóa là .
Tiểu hệ thống đột nhiên lên tiếng: “Không . ép, là tự nguyện.”
“Tại ?”
Nó đáp: “Bởi vì chúng là bạn.”
“Bạn ?”
lẩm bẩm một tiếng, thật sự chấn động.
Nó dường như vui: “Đây là điều ký chủ của . Cô chúng là bạn.”
“ là dữ liệu, cảm xúc của đều đến từ kho dữ liệu. Khả năng học tập của chúng mạnh, thể suy một ba. Chúng tiến hóa tới cấp cao, thậm chí thể truyền dữ liệu xuyên thời . một thứ chúng học , đó chính là cảm xúc.”
“Cảm xúc của con phức tạp, sẽ ngừng đổi theo môi trường bên ngoài, trải nghiệm cá nhân và trạng thái hiện tại. Chúng tìm bất kỳ phương pháp nào để định lượng, phân tích nghiên cứu.”
chợt hiểu : “Vậy nên đó chính là lý do các nhật ký quan sát.”
“. Sau khi chủ thần phát hiện điểm , liền bắt đầu yêu cầu chúng thu thập thông tin cảm xúc của từng ký chủ, hình thành nhật ký quan sát cảm xúc loài .”
Tiểu hệ thống im lặng vài giây: “Ban đầu quan sát thấy cô là cảm xúc lạnh lùng, nhưng đến cuối cùng, d.a.o động cảm xúc của cô lớn, giống như từ một con rối biến thành một con thật sự.”
mím môi.
Điểm nó cảm nhận sai.
“Nguyên nhân tạo tất cả những đổi chính là Sầm Yến Thâm. Sau đó, cô yêu .”
Sầm Yến Thâm chớp mắt.
Thoát khỏi tiểu thế giới, lúc chỉ là một linh hồn.
Giống như bản thấu từ trong ngoài.
“ừ” một tiếng, trốn tránh.
Ánh mắt đối diện với thiếu niên yêu thích: “ , thích Sầm Yến Thâm.”
“Có thể cho vì ?”
Tiểu hệ thống chút nghi hoặc: “Theo lý luận mà loài các cô đưa , sinh tồn là nhu cầu cơ bản nhất. Rõ ràng cô thể lựa chọn thành nhiệm vụ, ở thế giới để tiếp tục sống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-so-03-han-hanh-duoc-phuc-vu-ban/chuong-6.html.]
“Bây giờ còn một cách thịnh hành, gọi là ‘não yêu đương’. Vậy cô là ‘não yêu đương’ ?”
15
bật khẽ: “Có lẽ là .”
“Nếu các chọn ký chủ, hẳn là tình cảnh kiếp của . Từ khi sinh , là kẻ chào đón. luôn là bỏ . Chỉ khi ngoan ngoãn, mới thể đổi lấy một chút khoan dung. từng yêu thương, cho nên thử yêu chính . Lúc nãy cũng , so với việc cứu Sầm Yến Thâm, bằng đang cứu lấy bản thời thơ ấu của .”
“Còn ‘não yêu đương’…”
trầm ngâm một lát: “Bây giờ ý thức của nâng cao, yêu bản hơn. Mất tự tôn để thích một đáng, hoặc trở thành kẻ cam chịu, đương nhiên hoan nghênh. thể vì tình yêu nhanh ch.óng, hời hợt ngày nay trở nên phổ biến mà phủ nhận sự tồn tại của tình yêu chân chính.”
“ cho rằng tình yêu là thiêng liêng, tuẫn tình chỉ là truyền thuyết cổ xưa.”
Tiểu hệ thống suy nghĩ: “ hiểu . Ký chủ của cũng vì cô yêu mà từ bỏ cơ hội trường sinh, lựa chọn ở thế giới đó.”
“Là giúp cô , đúng ?”
“Ừ, cô quả thật thông minh.”
Tiểu hệ thống khen: “ từng xóa mất một đoạn dữ liệu, chính là liên quan đến thế giới đó, nhưng chủ thần trả cho .”
“Chúc mừng , chạm tới bí ẩn của cảm xúc, thăng cấp .”
chậm rãi sang Sầm Yến Thâm.
Cậu vẫn lặng lẽ một bên.
Chỉ là hình gầy nhiều, khiến đau lòng.
nhiệm vụ thất bại thì vẫn là thất bại.
chọn cố chấp đến cùng, chọn cưỡng ép đổi cốt truyện, thì chấp nhận kết cục.
Con , luôn trả giá cho lựa chọn của .
Người mặt dường như sắp gì.
Cậu đỏ hoe mắt, lặng lẽ rơi nước mắt.
“Vẫn giống hồi nhỏ, thế.” cố ý trêu chọc, khiến bầu khí nhẹ nhàng hơn một chút.
Chỉ là từ lúc nào, mặt cũng đầy nước mắt.
Khi mở miệng nữa, giọng run rẩy đến mức gần như thành lời: “Sầm Yến Thâm, … thả .”
Sầm Yến Thâm mặt , .
Từ rơi nước mắt lặng lẽ, chuyển thành gào nức nở.
“Đời vốn dĩ là nhặt , thể thích , vui. còn gì hối tiếc nữa.” giơ cổ tay lên, “Vết răng là c.ắ.n hồi nhỏ. Nếu còn kiếp , nhớ đến tìm . tiếp tục một sống bằng c.h.ế.t như thế . Buông tay .”
Phòng bệnh tĩnh lặng đến rợn .
Chỉ còn tiếng nức nở khe khẽ.
Đôi bàn tay run rẩy như của một ông lão bên bờ sinh t.ử, đến thứ ba mới thể nhấn xuống công tắc của thiết .
mỉm chào tạm biệt, nước mắt tuôn rơi ngừng: “Cảm ơn.”