Hệ Thống Phẫn Nộ Càng Bị Ghét, Ta Càng Trở Nên Vô Địch. - C4

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:11:09
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 4: ĐÊM TỐI THANH TRỪNG, Y THUẬT NGHỊCH THIÊN

Bóng tối bao trùm lấy con hẻm nhỏ phía phủ Tề Vương. Mùi ẩm mốc của tường gạch cũ quyện với mùi rỉ sét nồng nặc từ thanh đoản kiếm trong tay tạo nên một cảm giác lạnh lẽo đến gai . Gió rít qua khe tường như tiếng rên rỉ của những linh hồn bỏ rơi.

Gã mặt nạ bạc – tạm gọi là Thập Thất – vẫn đang tựa lưng bức tường loang lổ, đôi mắt sâu hoắm lấp lánh ánh trăng mờ đầy vẻ thích thú. Hắn thong thả gặm nốt miếng táo cuối cùng, phong thái ung dung như thể đang xem một vở kịch sân đình chứ đang đối mặt với sát khí đang rình rập.

"Sao thế? Sợ đến mức nhích chân nổi ?" Hắn hỏi, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc thường thấy. "Nếu cô thấy hối hận vì loạn buổi đấu giá, cứ việc cầu xin một tiếng. Ta thể giúp cô giải quyết đám 'đuôi' đang bám theo trong vòng một nốt nhạc. Giá cả cũng rẻ thôi, nợ một cái hẹn là ."

Ta liếc một cái, đôi môi đỏ mọng nhếch lên thành một đường cong khinh bỉ. Tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm rỉ sét, cảm nhận luồng sức mạnh âm ỉ đang chạy dọc cánh tay.

"Cầu xin ? Để nợ thêm một cái ân tình mà thừa là sẽ đòi gấp đôi ? Ta ngu. Anh cứ đó mà mở to mắt xem, xem cái mạng của đáng giá bao nhiêu vàng, và cái lũ sát thủ rẻ tiền của Tiêu Lãm cửa chạm vạt áo ."

Vừa dứt lời, gian bỗng chốc đông cứng . Ba luồng sát khí lạnh lẽo như băng từ phía mái nhà đột ngột áp sát. "Vút! Vút! Vút!" – ba bóng đen mặc hắc y nhảy xuống, bịt mặt kín mít, tay là những lưỡi đao sáng quắc phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. Chúng tạo thành thế gọng kìm, bao vây lấy giữa.

"Thẩm tiểu thư, Tề Vương điện hạ nhắn với cô một câu: Người c.h.ế.t thì cần dùng đến tiền. Khôn hồn thì để sấp ngân phiếu và thanh kiếm , chúng sẽ cho cô một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng nhất." Tên cầm đầu lên tiếng, giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát .

Ta khẩy, bước lên một bước, tà váy đỏ rực tung bay trong gió đêm như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa bãi tha ma.

"Tiêu Lãm đúng là càng ngày càng bần tiện. Vừa mất 5000 lượng ở buổi đấu giá cuống cuồng sai cướp của một nữ nhi yếu ớt như . Được thôi, các tiền, ... mạng?"

[Ting! Phát hiện sát ý cực cao từ 3 đối thủ cấp độ trung bình.] [Nhiệm vụ khẩn cấp: Sống sót và 'vả mặt' ngược đám sát thủ. Phần thưởng: 500 điểm thuộc tính tự do và mở khóa 'Thần kiếm' giai đoạn 1.]

Bọn sát thủ phí lời thêm, cả ba cùng lao một lúc từ ba hướng khác . Đường đao của chúng cực kỳ tàn độc, nhắm thẳng các yếu huyệt cơ thể . Nếu là Thẩm Nhược Hi của vài ngày , chắc chắn giờ là một đống thịt vụn. hiện tại là kẻ mang trong 'Cơ thể kim cương'.

"Keng!"

Một tiếng động khô khốc vang lên. Lưỡi đao của tên cầm đầu c.h.é.m thẳng vai trái của , nhưng vì m.á.u chảy thịt rơi, lưỡi đao của bật ngược trở như c.h.é.m một khối thép ròng. Hắn trố mắt kinh hãi, cảm giác tê dại lan truyền từ cổ tay lên đến tận bả vai.

"Ngươi... ngươi tập Kim Chung Trảo từ bao giờ? Không thể nào, loại công phu nữ t.ử thể luyện !" Hắn lắp bắp, đôi mắt hiện lên vẻ hoảng loạn tột độ.

"Vừa mới luyện xong tối qua lúc rảnh rỗi đấy, giỏi thì c.h.é.m tiếp , xem đao của ngươi da của cứng hơn!"

Ta xoay một vòng rực rỡ, thanh đoản kiếm rỉ sét trong tay bỗng dưng phát một luồng sáng xanh lục kỳ quái. Lớp rỉ sét bong tróc từng mảng, để lộ lưỡi kiếm sắc lẹm, mỏng như cánh ve và trong suốt như pha lê. Ta kích hoạt kỹ năng 'Vô ảnh thủ', tốc độ bỗng chốc tăng vọt.

Chỉ thấy một bóng đỏ lướt qua như tia chớp giữa con hẻm tối. Tiếng "xoẹt xoẹt" vang lên liên hồi, xen lẫn tiếng la hét t.h.ả.m thiết của đám sát thủ. Ta g.i.ế.c chúng ngay lập tức, vì c.h.ế.t thì sợ, mà thì đang cần điểm phẫn nộ. Ta lượt cắt đứt gân tay gân chân của cả ba tên bằng những đường kiếm chính xác đến từng milimet.

Chưa đầy mười nhịp thở, ba gã sát thủ gục đất, lăn lộn trong đau đớn.

[Ting! Kẻ địch sợ hãi tột độ và phẫn nộ: +400 điểm. Chúc mừng ký chủ thăng cấp hệ thống lên Level 5!] [Nhan sắc cộng thêm 2%, khí chất 'Nữ vương' tăng mạnh.]

Thập Thất từ trong bóng tối bước , thong thả vỗ tay bôm bốp. "Khá lắm, mèo nhỏ. Không ngờ thanh thần kiếm rác rưởi chọn cô chủ nhân. Cách cô tay... thật sự hợp khẩu vị của ."

Tuy nhiên, nụ môi bỗng vụt tắt. Hắn nheo mắt về phía cuối con hẻm, nơi một chiếc xe ngựa sang trọng đang vây hãm bởi một nhóm lạ mặt khác – đám trông chuyên nghiệp và nguy hiểm hơn lũ sát thủ của Tiêu Lãm nhiều.

"Đó là xe của Trấn Quốc Công." Thập Thất hạ thấp giọng, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm trọng đến lạ lùng. "Ông duy nhất nắm giữ binh quyền thể đối trọng với phe cánh của cha cô và Tề Vương. Nếu ông c.h.ế.t tối nay, kinh thành sẽ thực sự rơi tay lũ kền kền."

Ta nheo mắt . Trấn Quốc Công – lão già cương trực nhưng lâm bệnh nặng từ lâu, nay chỉ còn là cái danh hão để trấn giữ biên cương. Trong ký ức của nguyên chủ, ông là duy nhất từng lên tiếng bênh vực khi bà còn sống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-phan-no-cang-bi-ghet-ta-cang-tro-nen-vo-dich/c4.html.]

"Đi cứu ." Ta quyết định ngay lập tức. Không là thánh mẫu, mà vì rõ: cứu ông lão , sẽ một lá chắn vững chắc nhất vương triều , đủ để vả mặt bất cứ ai trong cung.

Chúng lao đến như hai bóng ma trong đêm. Cảnh tượng bên trong xe ngựa thật t.h.ả.m khốc. Đám hộ vệ của Quốc công phủ xuống gần hết. Vị công tước già đang ôm n.g.ự.c, mặt tím tái, thở đứt quãng vì cơn đau tim phát tác ngay giữa vòng vây.

"Tránh !" Ta quát lớn, dùng thanh thần kiếm gạt phăng hai tên sát thủ đang định đ.â.m xe ngựa. Luồng ánh sáng xanh từ lưỡi kiếm khiến chúng ch.ói mắt trong giây lát.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

Thập Thất cũng tay. Chiêu thức của tàn độc và nhanh đến mức kịp, mỗi bước chân qua đều một cái đầu lìa khỏi cổ. Chỉ trong chớp mắt, đám sát thủ lạ mặt dọn sạch.

Ta nhảy lên xe ngựa, gạt bỏ tấm rèm rách nát. Trấn Quốc Công ngừng thở, đồng t.ử bắt đầu giãn .

"Ông c.h.ế.t . Vô ích thôi, là thần tiên cũng cứu kịp." Thập Thất bên ngoài, khoanh tay thở dài, ánh mắt thoáng hiện vẻ tiếc nuối cho một vị tướng tài.

"Trong từ điển của chữ vô ích. Anh im miệng và đó canh chừng cho !"

Ta hét lên, đồng thời kích hoạt kỹ năng 'Y thuật cải t.ử sinh'. Ta cảm nhận một luồng khí ấm áp từ đan điền truyền qua bàn tay, thấm l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh lẽo của ông lão. Ta rút ba mũi kim bạc từ kho d.ư.ợ.c liệu hệ thống, nhanh như cắt đ.â.m ba đại huyệt Nhân Trung, Nội Quan và Dũng Tuyền.

Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trán . Hệ thống liên tục báo động:

[Cảnh báo: Thể lực đang giảm sút nhanh ch.óng. Ký chủ đang cưỡng ép hồi sinh c.h.ế.t!]

"Dậy cho !" Ta gầm lên trong lòng.

Một giây... hai giây...

"Khụ! Khụ khụ!"

Vị công tước già bỗng hít một thật sâu, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng trở . Đôi mắt già nua đục ngầu mở to, đầy kinh ngạc như trở về từ cõi c.h.ế.t. Sắc mặt ông từ tím tái dần chuyển sang hồng hào, thở cũng dần định .

[Ting! Cứu sống nhân vật quan trọng tầm ảnh hưởng cấp quốc gia. Thưởng cực lớn: Nhận sự trung thành tuyệt đối của Trấn Quốc Công phủ, mười vạn lượng vàng ký gửi và kỹ năng 'Khống chế ám khí'!]

Trấn Quốc Công run rẩy nắm lấy tay , giọng thều thào nhưng đầy sự tôn kính: "Tiểu thư... cô là tiên nữ phương nào? Lão già ... thấy quỷ môn quan mở , mà cô vẫn kéo lão về ..."

Ta nhẹ nhàng rút kim bạc, lau mồ hôi trán, lấy vẻ kiêu ngạo vốn : "Ta tiên nữ. Ta là Thẩm Nhược Hi – đứa con gái mà cả kinh thành đang cầu cho c.h.ế.t sớm kìa. Công tước đại nhân, mạng của ngài là do nhặt về từ tay Diêm Vương, nhớ trả ơn cho đúng chỗ đấy."

Nói xong, đợi ông trả lời, nhảy xuống xe ngựa và sang Thập Thất – lúc đang đực mặt , quả táo tay rơi xuống đất từ lúc nào .

"Sao thế? Thấy quá nên hóa đá ?"

Thập Thất bật , một nụ còn vẻ trêu chọc mà mang đậm sự thán phục và dã tâm. Hắn thong thả tháo chiếc mặt nạ bạc , để lộ khuôn mặt đến mức khiến vạn vật lu mờ. Đôi mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi mắt đen sâu thẳm như hút hồn đối diện.

"Nhược Hi, cô quả thực là điều bất ngờ lớn nhất mà gặp trong 20 năm qua. Ta nghĩ, vị trí Nhiếp chính vương phi , ngoài cô , e là ai đủ tư cách để lên."

Ta sững mất ba giây. Nhiếp chính vương Tiêu Dạ? Cái gã tàn bạo, g.i.ế.c gớm tay trong truyền thuyết chính là cái gã 'ăn chực táo' xà nhà tối qua ?

Ta , thanh thần kiếm đang tỏa sáng trong tay, khẽ nhếch môi đầy thách thức: "Muốn vương phi của ? Được thôi, nhưng chuẩn tinh thần cho kỹ. Ta đến , nơi đó gà bay ch.ó chạy, hoàng cung cũng ngoại lệ . Anh dám chứa chấp một 'yêu nữ' như ?"

Tiêu Dạ tiến gần, nâng cằm lên, thở ấm nóng phả mặt: "Ta sợ trời, sợ đất, sợ một ? Cứ quậy , chống lưng, cả cái thiên hạ tát ai thì tát."

Đêm đó, kinh thành vẫn yên bình, nhưng hai kẻ điên bắt đầu một kế hoạch khiến cả triều đình run rẩy.

Loading...