Hệ Thống Phẫn Nộ Càng Bị Ghét, Ta Càng Trở Nên Vô Địch. - C3

Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:05:13
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 3: ĐẠI NÁO BUỔI ĐẤU GIÁ, AI MỚI LÀ KẺ NHIỀU TIỀN?

Sáng sớm hôm , cái tin Thẩm Nhược Hi hủy hôn bay khắp các mặt báo... , khắp các sập kinh thành. Người đồn rằng vì quá uất ức nên phát điên, thậm chí còn dám hành hung cả Tề Vương và mẫu kế.

thì đang bận. Bận gương cái nhan sắc hệ thống "buff" thêm 20%.

Trong gương, khuôn mặt nhợt nhạt, gầy gò của nguyên chủ biến mất, đó là làn da trắng sứ mịn màng, đôi mắt phượng sắc sảo và đôi môi đỏ tự nhiên cần tô điểm. Ta mỉm , một nụ mà chính cũng thấy... ác.

"Tiểu thư... thực sự ?" – Thanh Trúc, con bé hầu gái duy nhất còn trung thành, run rẩy hỏi khi thấy chọn bộ váy lụa đỏ rực rỡ nhất trong rương. "Tề Vương phủ hôm nay là bậc quyền quý, ... ..."

"Vừa hủy hôn?" Ta ngắt lời, thong thả cài chiếc trâm vàng duy nhất còn lên tóc. "Thì chứ? Bị hủy hôn chứ truy nã . Hơn nữa, đồ của kẻ khác đem bán, đòi thì ai đòi?"

Ta dắt theo Thanh Trúc, hiên ngang bước khỏi Thừa tướng phủ. Liễu Tuyết Nhi chắc vẫn còn đang bẹp giường vì "kinh động", còn cha thì chắc đang bận xin khắp nơi. Tốt thôi, ai cản đường càng khỏe.

Vừa đến cổng phủ Tề Vương, khí náo nhiệt vô cùng. Xe ngựa sang trọng đậu san sát, đám tiểu thư công t.ử áo quần là lượt, ai nấy đều mang theo vẻ mặt " đây là trung tâm vũ trụ".

Vừa thấy bước xuống xe ngựa, cả khu vực cổng phủ bỗng chốc im phăng phắc như ai đó bấm nút tắt tiếng. Hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía , từ khinh bỉ, tò mò đến ngỡ ngàng.

"Đó là Thẩm Nhược Hi ? Sao mặt dày thế nhỉ? Vừa hủy hôn hôm qua, hôm nay dám vác mặt đến đây?" Một tiểu thư nhà quan nào đó che quạt, thì thầm đủ để thấy.

"Ơ kìa, da dẻ cô xem... bỗng dưng thế? Hay là dùng tà thuật gì ?"

Ta chẳng buồn liếc mắt bọn họ. Cứ mỗi lời mắng c.h.ử.i xì xào vang lên, hệ thống trong đầu nhảy :

[Ting! Điểm phẫn nộ từ quần chúng: +10, +10, +20... Tích lũy đạt 500 điểm. Chúc mừng ký chủ nhận : 'Linh d.ư.ợ.c thanh lọc cơ thể'!]

Ta cứ thế bước thẳng sảnh chính. Trên bục cao, Tiêu Lãm đang cạnh Thẩm Tuyết Nhi (lúc trang điểm kỹ càng để che vết xước mặt). Thấy xuất hiện, sắc mặt Tiêu Lãm tối sầm như đ.í.t nồi.

"Thẩm Nhược Hi! Ai cho phép ngươi bước chân đây?" Tiêu Lãm đập bàn dậy, giọng hằn học.

Ta thản nhiên tìm một chiếc ghế trống ngay hàng đầu, xuống vắt chéo chân – một tư thế cực kỳ thiếu lễ giáo ở thời .

"Tề Vương điện hạ quên ? Buổi đấu giá báu vật là dành cho tất cả những ai tiền. Ngài mở cửa đón khách, chẳng lẽ đuổi tiền ngoài? Hay là... ngài sợ ?"

"Ngươi tiền?" Tiêu Lãm khẩy, ánh mắt đầy sự mỉa mai. "Cả kinh thành ai Thừa tướng phủ cắt hết bổng lộc của ngươi. Ngươi lấy tiền ? Hay định đến đây bán ?"

Đám đông xung quanh rộ lên. Thẩm Tuyết Nhi nhẹ nhàng thêm dầu lửa: "Tỷ tỷ, nếu tỷ thiếu tiền tiêu xài thì cứ bảo một tiếng, loạn ở đây? Mau về , kẻo lão gia giận."

Ta rằng, chỉ đưa tay tay áo, rút một sấp ngân phiếu dày cộp – phần thưởng 1000 lượng vàng từ hệ thống tự động quy đổi thành tiền mặt. Ta đập mạnh sấp tiền lên bàn đấu giá cạnh đó.

"Tiền đây. Đủ để mua cả cái phủ của ngài , Tề Vương?"

Cả sảnh điện rơi im lặng thứ hai. Tiêu Lãm trố mắt sấp ngân phiếu loại mệnh giá lớn nhất của ngân hàng nhà nước. Hắn lắp bắp: "Ngươi... ngươi lấy nhiều tiền thế ?"

"Nhặt đấy, ngài tin ?" Ta nháy mắt, nụ càng lúc càng đậm.

Buổi đấu giá bắt đầu trong sự ngột ngạt. Những món đồ đầu tiên là tranh ảnh, đồ sứ, chẳng thèm để ý. Cho đến khi quản sự cầm một hộp gỗ chạm khắc hoa mẫu đơn tinh xảo.

"Món đồ tiếp theo: Một sợi dây chuyền huyết ngọc của cố phu nhân Thừa tướng phủ. Giá khởi điểm: 500 lượng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-phan-no-cang-bi-ghet-ta-cang-tro-nen-vo-dich/c3.html.]

Tim thắt một nhịp. Đó là kỷ vật của nguyên chủ. Liễu Tuyết Nhi thật cách chọc điên khác khi dám đem đồ của c.h.ế.t bán ngay mặt con gái .

"600 lượng!" Thẩm Tuyết Nhi vội vàng lên tiếng, ả với ánh mắt thách thức. ả dùng chính tiền mà ả trộm của để mua món đồ , coi như một sự sỉ nhục cuối cùng.

"1000 lượng." Ta lên tiếng, giọng bình thản như gọi một bát phở.

"1200 lượng!" Tiêu Lãm hùa theo để giữ thể diện cho .

"2000 lượng." Ta tăng gấp đôi chớp mắt.

Cả hội trường bắt đầu xôn xao. 2000 lượng vàng là một con khổng lồ, đủ để mua mấy căn biệt thự ở khu VIP kinh thành. Tiêu Lãm nghiến răng, mặt đỏ tía tai: "3000 lượng! Thẩm Nhược Hi, tin ngươi còn nhiều tiền hơn !"

[Ting! Tiêu Lãm phẫn nộ: 80. Thẩm Tuyết Nhi phẫn nộ: 85. Điểm tích lũy tăng vọt! Phần thưởng: Kỹ năng 'Cố định giá' (Khi sử dụng, đối thủ buộc trả giá cao gấp 10 giá hiện tại).]

Ồ, hệ thống đấy. Ta thầm, giả vờ đắn đo, mặt lộ vẻ lo lắng: "3500 lượng... Đây là tất cả những gì ."

Tiêu Lãm thấy "đuối sức", càng đà lấn tới. Hắn nh.ụ.c m.ạ đến cùng: "5000 lượng! Món đồ , Tuyết Nhi thích thì nó là của Tuyết Nhi!"

Ta bỗng dưng thu vẻ lo lắng, dựa lưng ghế, vỗ tay bôm bốp: "Chúc mừng Tề Vương điện hạ! Ngài quả là hào phóng. 5000 lượng vàng cho một sợi dây chuyền giá trị thật chỉ tầm 300 lượng. là đại gia kinh thành, bái phục, bái phục!"

Tiêu Lãm sững . Hắn nhận hố nặng. 5000 lượng vàng là gần như bộ ngân khố riêng của phủ hiện tại.

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.

"Ngươi... ngươi dám lừa ?"

"Ta lừa ngài chỗ nào? Ta đấu giá thì nhường thôi. Ngài bỏ tiền mua sự vui vẻ cho mỹ nhân mà, trách ?" Ta dậy, về phía bục đấu giá, sợi dây chuyền cuối sang quản sự: ", món tiếp theo mới là món mua."

Người quản sự run rẩy mở món đồ cuối cùng: Một thanh đoản kiếm rỉ sét, trông chẳng gì đặc biệt.

"Cái ... là thanh đoản kiếm của Thần y quá cố để . Giá khởi điểm: 10 lượng."

Mọi ồ lên. Đồ rác rưởi mà cũng đem bán ? thì thấy gã nam nhân mặt bạc tối qua hiệu cho từ xa.

"100 lượng." Ta .

Lần , ai thèm tranh với . Ta lấy thanh kiếm một cách dễ dàng. ngay khi tay chạm chuôi kiếm, hệ thống nổ tung thông báo:

[Chúc mừng ký chủ tìm thấy 'Thần khí phong ấn'. Phần thưởng: Mở khóa kho d.ư.ợ.c liệu thần kỳ và kỹ năng 'Y thuật cải t.ử sinh'!]

Ta cầm thanh kiếm rỉ sét, sang Tiêu Lãm đang méo mặt vì mất 5000 lượng cho một sợi dây chuyền cũ:

"Điện hạ, tiền nhiều để gì khi cái đầu chẳng dùng đến? Cảm ơn sợi dây chuyền của nhé, tối nay sẽ cho qua 'mượn' nó, ngài cứ giữ lấy cái hóa đơn 5000 lượng mà ngắm cho ."

Nói xong, hiên ngang bước ngoài trong sự ngỡ ngàng của tất cả .

Vừa đến cổng, một bàn tay lạnh lẽo bỗng túm lấy eo , kéo con hẻm tối.

"Làm đấy, mèo nhỏ." Giọng quen thuộc của gã mặt nạ bạc vang lên bên tai. " cô nghĩ Tiêu Lãm sẽ để cô yên ? Hắn sai sát thủ bám theo cô đấy."

Ta xoay nhẹ thanh đoản kiếm rỉ sét trong tay, nhếch môi: "Sát thủ ? Tốt quá, đang cần thêm điểm phẫn nộ để thăng cấp đây."

Loading...