Hệ Thống Phẫn Nộ Càng Bị Ghét, Ta Càng Trở Nên Vô Địch. - C2
Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:04:32
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 2: MẸ KẾ HAY LÀ EM GÁI MƯA?
Ta đặt chân qua ngưỡng cửa Thừa tướng phủ, khí trang nghiêm thường ngày thế bằng một bầu khí đặc quánh mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g. Gia nhân trong phủ dạt sang hai bên, đứa thì lén lút chỉ trỏ, đứa thì cúi gầm mặt dám thở mạnh. Ta , tin tức về "màn xiếc" ở hoàng cung bay về đây nhanh hơn cả gió.
"Nhược Hi! Con đó cho !"
Một giọng thanh mảnh nhưng đầy vẻ trách cứ vang lên từ phía sảnh chính. Liễu Tuyết Nhi – kế của , đồng thời cũng là "ăn trọn" cú đẩy của hồ nước lúc nãy – kịp một bộ váy lụa trắng tinh khôi, đầu cài trâm ngọc, trông thanh khiết như một đóa hoa chớm nở cơn mưa. ả thèm trong nhà mà ngay giữa sân, tay cầm khăn tay chấm chấm khóe mắt, dù thề là mắt ả khô rang.
"Con cái gì ở tiệc mừng thọ hả? Sao con thể đẩy Tề Vương xuống nước? Con cha con vì chuyện mà suýt lột mũ quan ?" ả lao tới, định nắm lấy vai để vẻ " hiền dạy con".
Ta nhếch môi, lùi một bước khiến ả mất đà, suýt chút nữa là đo đất hai.
[Ting! Phát hiện đối tượng 'Trà xanh cao cấp' Liễu Tuyết Nhi. Chỉ phẫn nộ hiện tại của ả: 45 (Bên ngoài lo lắng, bên trong đang rủa thầm ký chủ c.h.ế.t ).] [Nhiệm vụ: Lột sạch mặt nạ của kế mặt gia nhân. Phần thưởng: Kỹ năng 'Nhìn thấu dối' – cấp độ trung cấp.]
Ta ả, từ từ xuống cái ghế đá giữa sân, tự rót cho chén nguội ngắt mà đám nô tài cố ý để .
"Mẫu ... , Liễu di nương." Ta cố tình nhấn mạnh hai chữ 'di nương' (vợ lẽ). "Người lo cho cha , là lo cho cái ghế 'Tề Vương phi tương lai' của em gái nào đó ở nhà ngoại ? Ta nhớ lầm, hứa với nhà đẻ là sẽ sớm đẩy chỗ c.h.ế.t để đưa đứa cháu gái bên đó thế mà?"
Mặt Liễu Tuyết Nhi cứng đờ như tượng đá. Cái miệng đang định tuôn lời giáo điều bỗng dưng há hốc , thốt nên lời. ả ngờ cái đứa con gái vốn dĩ "đánh , đuổi chạy" như Thẩm Nhược Hi hôm nay dám toẹt những bí mật thầm kín nhất.
"Con... con bậy bạ gì đó? Ta là của con, chỉ cho con..." ả bắt đầu dùng chiêu cũ, quỳ sụp xuống sân, nước mắt giờ mới bắt đầu lã chã tuôn rơi. "Trời ơi, chị gái ơi, chị linh thiêng con gái chị giờ nó đối xử với em thế ... Em vì cái nhà mà chịu bao nhiêu điều tiếng..."
"Thôi, dẹp cái trò gọi hồn . Bà thấy ngượng nhưng thấy mệt." Ta đặt mạnh chén xuống bàn, tiếng sứ va chạm khô khốc khiến đám gia nhân giật nảy . "Mẹ c.h.ế.t là do bệnh, do ai đó hằng ngày sắc t.h.u.ố.c 'bồi bổ' pha thêm chút bột hàn tính, bà và đều tự hiểu. Còn bây giờ, bà diễn kịch đúng ? Được, diễn cùng bà."
Ta dậy, vòng quanh ả như mèo vờn chuột.
"Người bảo lo cho ? Vậy tại bộ lễ phục hôm nay mặc, chính tay chọn, bôi một lớp bột gây ngứa ở cổ áo? Tại lúc Tiêu Lãm mắng nhiếc, ngay đó chỉ lo chỉnh tóc cho vì một câu công bằng? Liễu di nương, kỹ năng diễn xuất của bà năm nay vẻ xuống cấp đấy."
"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun ! Lão gia! Ông xem nó kìa!"
Liễu Tuyết Nhi hét lên khi thấy bóng dáng Thẩm Hoài – cha – đang hùng hổ bước từ cổng. Ông mặc triều phục, mặt đỏ gay vì tức giận, tay cầm roi da gân bò – thứ v.ũ k.h.í chuyên dùng để "dạy dỗ" mỗi khi ông ý.
"Nghịch t.ử! Quỳ xuống cho !" Thẩm Hoài gầm lên, tiếng nổ như sấm giữa sân phủ.
Ta quỳ. Ta thẳng lưng, đối diện với cha vốn dĩ chỉ coi là một quân cờ chính trị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-phan-no-cang-bi-ghet-ta-cang-tro-nen-vo-dich/c2.html.]
"Đánh ." Ta bình thản , giọng một chút run rẩy. "Đánh một phát là đoạn tuyệt tình cha con. Tiện thể để cho cha , Tề Vương hủy hôn với ngay mặt Thái hậu . Giờ là đứa con gái bỏ rơi, còn giá trị lợi dụng gì cho con đường thăng tiến của cha . Cha đ.á.n.h c.h.ế.t , xem ai sẽ là tiếp theo Liễu Tuyết Nhi dắt mũi để khuynh đảo cái phủ Thừa tướng ?"
Thẩm Hoài khựng . Cái roi da đang giơ lên cao run rẩy. Cái tên "Tề Vương hủy hôn" như một quả tạ nặng nghìn cân giáng đầu ông .
[Ting! Thừa tướng phẫn nộ: 92! Liễu Tuyết Nhi phẫn nộ vì lộ bài: 88! Cả phủ gia nhân kinh hãi: +200 điểm. Chúc mừng ký chủ nhận : 'Cơ thể kim cương' (nâng cấp: cảm thấy đau đớn) và 1000 lượng vàng ròng hiện ngay trong rương đồ hệ thống!]
Ta cảm thấy một luồng sức mạnh tràn ngập cơ thể. Da dẻ bỗng dưng căng mịn, những vết bầm tím cũ biến mất. Ta cha , mỉm nhạt nhẽo:
"Cha, từ nay về , cái phủ Thừa tướng ai chủ thì , nhưng đừng đụng đến . Liễu di nương, thích đóng vai hiền thì cứ đóng, nhưng nhớ cho kỹ: c.h.ế.t một , giờ sống chỉ để xem các diễn kịch cho vui thôi. À, phòng của cũ . Mai nhớ sai sang sửa , dùng tiền trong cái rương vàng mà giấu gầm giường ở gian phòng phía Tây . Đừng bảo là nhé, rõ nó ở , và trong đó bao nhiêu món trang sức của lấy trộm đấy."
Nói xong, hiên ngang lưng bước , để lưng Liễu Tuyết Nhi đang ngã xuống đất vì kinh hãi, và Thẩm Hoài đang ngây vì hiểu tại đứa con gái nhu nhược của biến thành một con quỷ dữ.
Bước căn phòng rách nát của nguyên chủ, vật xuống giường. Căn phòng thậm chí còn bằng phòng của đám nô tài hạng sang, nhưng , hệ thống.
"Làm ... quả thực là sướng thật." Ta lẩm bẩm, nhắm mắt hưởng thụ sự yên tĩnh.
"Thú vị đấy. Không ngờ đích nữ nhà Thừa tướng là một con mèo nhỏ móng vuốt sắc thế ."
Một giọng trầm thấp, đầy vẻ lười biếng vang lên từ phía xà nhà. Ta giật , theo bản năng bật dậy, tay thủ sẵn thế đ.á.n.h. Trên xà nhà gỗ mục, một nam nhân mặc hắc y, mặt đeo mặt nạ bạc nửa mặt đang vắt vẻo, tay cầm quả táo c.ắ.n dở, đôi mắt lấp lánh như đêm đầy thích thú.
"Ai đó? Xuống đây!" Ta quát.
Hắn nhẹ nhàng nhảy xuống, động tác linh hoạt như một con báo đen, hề gây một tiếng động nào mặt đất. Hắn tiến gần , mùi hương trầm thanh khiết phả cánh mũi.
"Người ngang qua thôi... thấy kịch quá nên nán xem." Hắn nhún vai, thản nhiên như đang ở nhà . "Cô loạn kinh thành ? Trùng hợp thật, cũng đang thấy chán đây. Có hợp tác ?"
Ta nheo mắt gã đàn ông lạ mặt . Hắn vẻ gì là sát thủ, khí chất quyền quý toát từ tận xương tủy chắc chắn hạng xoàng.
"Hợp tác? Ta lợi gì? Và là ai?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du Team ✧
Viết cho những người còn mang theo quá khứ, và đọc trong những lúc lòng cần một khoảng im lặng.
Hắn khẩy, ghé sát tai , thở ấm nóng khiến rùng : "Ta cho cô quyền lực để vả mặt bất cứ ai cô , kể cả hoàng đế. Còn là ai ? Cứ gọi là Thập Thất . Sau cô sẽ , cái tên đáng giá bao nhiêu vàng."
Hắn ném quả táo dở tay , biến mất màn đêm nhanh như lúc xuất hiện, chỉ để một câu vọng :
"Ngày mai, phủ Tề Vương một buổi đấu giá báu vật. Cô nên đến đó... vài thứ vốn dĩ thuộc về cô, đang đem rao bán đấy."
Ta siết c.h.ặ.t quả táo trong tay, ánh mắt lạnh lẽo hiện lên tia lửa: "Tiêu Lãm, Liễu Tuyết Nhi... Các nợ , sẽ đòi từng chút một."