Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70 Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-11 09:14:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Úc Tùng Nham: "Nhà mà ngóc đầu lên , thì còn thấy bọn họ nữa."

Trong bộ khu tập thể, đầu là nhà họ Vương và nhà họ Hồ, đặc biệt là bác Vương, trong khu tập thể một là một, hai là hai, cơ bản đều theo họ.

Trình Tú Anh: "May mà một chuyến, nếu trong xưởng đều chuyện . Cũng là Tứ Nha may mắn. Lát nữa lãnh đạo xưởng đến, các phối hợp điều tra là ."

Bây giờ quan trọng nhất là công việc của Tứ Nha.

Úc Giai Giai rửa tay rửa mặt, chải tóc, đeo cặp sách, nhét bằng nghiệp , Trình Tú Anh kéo ngoài.

Úc Tùng Xuyên: "Chị Tư cố lên!"

Úc Tùng Nham: "Giai Giai thành tích , thi chắc chắn qua." Lại dặn dò một câu: "Trước khi thi đừng ăn đồ bên ngoài nhé."

Úc Giai Giai: "Vâng ."

Ra khỏi cửa, Trình Tú Anh vác xe đạp chạy lên , gọi Úc Giai Giai mau đuổi theo.

Phan Hồng Anh: "Đây thế? Một chậu phân để đó, nhà cô thèm quản chút nào ."

Trình Tú Anh một câu việc đuổi khéo, đến bên ngoài khu tứ hợp viện, thì cẩn thận , chỉ sợ lỡ chân giẫm phân, chỗ khó phía , Trình Tú Anh dùng một tay xách bổng Úc Giai Giai lên, "Con thi, đừng giẫm dính xui xẻo."

Úc Giai Giai vội vàng ôm lấy cánh tay Trình Tú Anh, sợ bà ngã đống phân.

Đi vòng qua nhà vệ sinh công cộng, Trình Tú Anh chở Úc Giai Giai đến cổng xưởng, thấy cán sự khoa tuyên truyền đang dán tờ thông báo tuyển dụng cửa phụ.

Yêu cầu nữ đồng chí nghiệp cấp ba, giỏi vẽ, phẩm hạnh cao khiết, ưu tiên đồng chí am hiểu kiến thức an , am hiểu kỹ năng cấp cứu.

Đây chính là vị trí "đo ni đóng giày" cho Úc Giai Giai.

Địa điểm thi: Phòng họp 201, thời gian thi: sáu giờ hai mươi.

Lúc là sáu giờ mười phút, mười phút nữa là thi !

Trình Tú Anh dặn dò: "Thi cho , cũng đoán, đừng để trống. Nếu con thi đậu, xem xử lý con thế nào."

Giọng điệu phía còn coi như hòa ái, câu cuối cùng thì hung dữ .

Úc Giai Giai: "Mẹ yên tâm. Con thi đây." Cô đeo cặp sách vui vẻ bước phòng thi.

Cô tưởng chỉ cô, khi trong, phát hiện trong phòng họp bốn nữ sinh đó, ba trông quen mặt, đều là con em Xưởng Cán Thép, một học cùng cấp ba.

Trong đó một nữ sinh thanh tú buộc tóc đuôi ngựa vẫy tay với Úc Giai Giai: "Giai Giai, đây , cũng thấy thông báo tuyển dụng ? Chúng may mắn quá."

tên là Chu Ngọc Lan.

Đừng đến may mắn, chẳng liên quan gì đến may mắn cả, tờ thông báo tuyển dụng dán cửa phụ tổng cộng đến hai mươi phút, mấy thấy , những thể đến đây, đều là chút quan hệ, kỳ thi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-58.html.]

Úc Giai Giai xuống vị trí bên cạnh, mỉm gật đầu.

Chu Ngọc Lan ăn từng miếng nhỏ bánh đào xốp: "Cậu ăn cơm ? Tớ bánh đào xốp , ăn một miếng , nếu lát nữa lúc thi sẽ đói đấy."

Nguyên chủ và cô hề thiết, ngay cả tình bạn chia sẻ kẹo trái cây cũng , huống hồ là bánh đào xốp, khách sáo một chút, cô chắc chắn thể nhận, cô lắc đầu: "Cảm ơn, tớ ăn ."

Chu Ngọc Lan: "Mới mấy giờ chứ, thời gian ăn cơm. Cậu đừng khách sáo!" Cô lên, nhét thẳng bánh đào xốp tay Úc Giai Giai, vẻ mặt mong đợi Úc Giai Giai ăn bánh.

Thế cũng quá nhiệt tình , chút bất thường.

Úc Giai Giai lập tức nhớ đến lời Hai, cô lập tức cảnh giác: "Tớ thật sự ăn , hôm nay nhà tớ ăn cơm sớm. Cảm ơn , giữ ăn ."

Chu Ngọc Lan: "Cậu đừng khách sáo với tớ nữa." Cô nhiệt tình : "Cậu xinh hơn nhiều lắm, nãy tớ suýt nữa nhận ."

Một miếng bánh đào xốp hai nhường qua nhường , cô gái tết hai b.í.m tóc bên cạnh đưa tay lấy luôn miếng bánh: "Đừng nhường qua nhường nữa, các ăn, tớ ăn nhé."

Chu Ngọc Lan vội vàng đưa tay giật : "Ây, tớ quen ."

Cô gái: "Tớ tên là Từ Khánh Hoa, chúng quen ." Cô ba hai miếng ăn sạch bánh đào xốp, ghé sát hỏi hai : "Lần tuyển dụng cũng thông báo , tớ đều chuẩn gì, cũng thi khó . tớ giỏi vẽ, cũng từng học qua một kiến thức điều dưỡng với bà nội tớ. Còn các thì ?"

"Tớ cũng tàm tạm." Chu Ngọc Lan ăn xong miếng bánh đào xốp trong tay, lấy một miếng khác: "Giai Giai, thật sự ăn ? Tớ đều thấy bụng kêu ùng ục ."

"Bụng tớ kêu." Úc Giai Giai càng thêm cảnh giác, bánh đào xốp giống đời thể tùy tiện ăn, đây là đồ hiếm, là quà biếu cao cấp! Cứ ép cô ăn như , quá vấn đề .

Từ Khánh Hoa: "Bụng tớ kêu , là cho tớ ăn thêm miếng nữa?"

Chu Ngọc Lan phiền c.h.ế.t Từ Khánh Hoa, ai đây chứ, mặt dày thế, cô ghé sát Úc Giai Giai, nhỏ giọng : "Cậu phiền quá, tớ và bạn bè. Giai Giai, miếng bánh đào xốp hai đứa mỗi một nửa nhé."

Bẻ xong, đưa phần lớn hơn cho Úc Giai Giai, trực tiếp đút cho cô ăn.

Bánh đào xốp thật sự vấn đề!

Vị trí là xưởng trưởng đặc biệt thiết lập cho cô! Chỉ cần cô tham gia kỳ thi, công việc chắc chắn là của cô, trừ phi trưởng khoa tuyên truyền cho nhà .

Úc Giai Giai cảm thấy khả năng lớn, trưởng khoa tuyên truyền nếu như , thì cũng quá thông minh , đây chẳng là đắc tội với xưởng trưởng ?

Sở dĩ xưởng trưởng cho cô xưởng, đó là để cô linh vật trong xưởng.

Đó là vì xây dựng điển hình, vì tranh thủ phân bổ tài nguyên nửa cuối năm.

Cô nghiêm khắc từ chối, và đeo cặp sách lên: "Tớ tớ ăn cơm , cứ bắt tớ ăn mãi thế. Lương thực quý giá như , đừng đẩy qua đẩy rơi xuống đất."

Chu Ngọc Lan: "Xin , tớ sợ đói."

Úc Giai Giai lạnh lùng: "Cảm ơn, tớ đói." Cô ở vị trí bên cạnh, cách Chu Ngọc Lan xa hơn một chút.

 

 

Loading...