Cũng sợ rèm cửa sổ gió thổi tung lên nữa.
Trình Tú Anh: “Lúc ngủ nhớ kéo rèm cho cẩn thận.” Lại chỉ Úc Giai Giai : “Cây kim mày dùng cẩn thận đấy, câu cá nữa, bẻ thẳng vẫn khâu quần áo .”
Úc Giai Giai ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Trình Tú Anh đôi mắt to tròn ngập nước của Tứ Nha, còn hơn cả mắt Úc Hoành Định! Bà tay đ.á.n.h nữa.
Đợi Trình Tú Anh rời , Úc Giai Mẫn rèm cửa sổ thẫn thờ: “Mẹ sợ bám cửa sổ, trộm trong nhà.”
Nên mới lắp thêm một lớp rèm cho phòng phía Tây.
Úc Giai Giai cũng rèm cửa sổ. Trình Tú Anh quả thực trọng nam khinh nữ, nhưng bà cũng thương con gái, nếu chẳng cho con gái học cấp ba.
Nếu vì hủy bỏ kỳ thi đại học, hai chị em Úc Giai Mẫn chắc chắn là sinh viên đại học .
Trình Tú Anh ngày nào cũng mắng cô, đó còn gả cô cho thằng ngốc thọt chân.
Hừ, Úc Giai Giai mở sổ , tiếp tục vẽ bản thiết kế, cố gắng tận dụng triệt để sáu thước vải, phần vải thừa thể may thêm một chiếc áo hai dây nhỏ.
Úc Giai Mẫn bên cạnh xem: “May áo hai dây thì phí quá, mặc ngoài , chị bù thêm cho em một thước nữa, may cái áo dài tay .”
Úc Giai Giai nhào lên Úc Giai Mẫn, hai tay ôm chầm lấy cô: “Chị ba, chị quá.”
Úc Giai Mẫn sững sờ, đứa em gái thứ tư đang đu . Đây là đầu tiên em gái ôm cô như , chút kỳ lạ. Cô định đẩy em thì Úc Giai Giai buông tay, bắt đầu sửa bản thiết kế.
May một chiếc áo dài tay.
Sau vải , sẽ may thêm một chiếc quần.
Tuy bây giờ đang là mùa hè nóng bức, nhưng vẫn thường may áo dài tay, mùa xuân mùa thu cũng mặc , mùa hè nóng thì xắn tay áo lên, mùa đông còn thể mặc áo lót trong.
Đợi vẽ xong, cô đưa cho Úc Giai Mẫn xem: “Chị, !”
Úc Giai Mẫn kỹ một lúc: “Đẹp. Đợi chị gom đủ tem vải, em cũng vẽ cho chị một kiểu nhé.”
Úc Giai Giai lật sang trang khác, phác họa vài nét một chiếc váy, cũng là kiểu váy Blagi, nhưng phần cổ và vai thêm một lớp viền ren, gấu váy cũng viền ren: “Chị, chị mặc bộ chắc chắn sẽ ! Vừa tri thức dịu dàng!”
Úc Giai Mẫn là thích ngay: “Vậy chị cố gắng gom thêm tem vải .”
Bên ngoài, Trình Tú Anh gọi vọng : “Điện tốn tiền ? Mau tắt đèn .”
Đèn phòng phía Tây và phòng phía Đông lượt tắt, nhà họ Úc chìm bóng tối.
Hai chị em Úc Giai Giai mò mẫm lên giường, cẩn thận chèn kỹ màn chống muỗi.
Úc Giai Giai giường, mở ba lô gian xem đồ dự trữ. Bánh bao thịt to và bánh bông lan ăn hết, chỉ còn bốn viên kẹo hoa quả, một cái bánh bao chay to, một hộp sữa mạch nha. Tem thịt cứ cất , cô vẫn còn một con cá trê cơ mà.
Cô lên kế hoạch sáng mai uống sữa mạch nha, trưa ăn cá nướng, thật đáng mong đợi.
Hôm , cô Trình Tú Anh gọi dậy bữa sáng. Trình Tú Anh: “Mày thể tự giác dậy sớm một chút ? Cứ để tao ngày nào cũng gọi?”
Úc Giai Giai buồn ngủ rũ rượi, lơ mơ bò dậy, rửa mặt xong mới tỉnh táo . Chủ nhật mà, dậy sớm thế gì chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-21.html.]
cô dám cãi , thế chẳng chuốc đòn ! Cô hỏi: “Mẹ, sáng nay ăn gì ạ?”
Trình Tú Anh: “Ăn ăn ăn, chỉ ăn.”
Úc Giai Giai giận mà dám : “Mẹ, sáng nay nấu món gì ạ?”
Trình Tú Anh: “Hôm nay , nấu cháo loãng, hấp bánh ngô, trộn ít củ cải muối thái chỉ, cần xào rau nữa.”
Úc Giai Giai cạn lời: “Vâng ạ.”
Ăn gì cũng , dù cô cũng quỹ đen, lát nữa ngoài ăn thêm.
Hôm nay Trình Tú Anh buôn chuyện, bên cạnh nhào bột bánh ngô. Úc Giai Giai đỡ tốn sức, thái chỉ củ cải muối trộn xong, cũng cần canh ở đây, bưng cốc đ.á.n.h răng đ.á.n.h răng.
Điểm danh mỗi ngày, cô chắp tay n.g.ự.c, cầu nguyện Đại Đoàn Kết, Đại Đoàn Kết, Đại Đoàn Kết, mười tờ chê ít, trăm tờ chê nhiều!
“Điểm danh nhận trứng luộc nước trà1”.
Mặt Úc Giai Giai lập tức xị xuống. Thôi , sáng nay ăn bánh bao chay kẹp trứng luộc nước , uống sữa mạch nha .
Đợi xong bữa sáng, cũng lục tục thức dậy.
Đồ ăn cũng chẳng ngon lành gì, Úc Giai Giai húp bát cháo loãng, miễn cưỡng ăn cái bánh ngô, kết thúc bữa sáng.
Thực Chủ nhật cũng là ngày nghỉ của Úc Giai Giai, vì cô giặt quần áo cho . Mọi , quần áo của ai nấy tự giặt.
Úc Tùng Xuyên tranh rửa bát xong, thấy Úc Giai Giai thu dọn túi vải bạt chuẩn ngoài, Úc Tùng Xuyên gọi: “Chị Tư, đợi em với, em cũng câu cá! Em giúp chị đào giun, giúp chị xách cá.”
Úc Giai Giai còn uống trộm sữa mạch nha gặm bánh bao chay kẹp trứng luộc nước cơ, dẫn theo cái đuôi Úc Tùng Xuyên , vội vàng bước .
Úc Hoành Định: “Giai Giai, con mang theo cần trúc ?”
Úc Giai Giai: “Ra đường nhặt đại cái gậy gỗ là dùng ạ.” Cô bước nhanh rời .
Úc Tùng Xuyên vội vàng rửa bát, xách cái xô gỗ đuổi theo.
Trình Tú Anh mắng với theo: “Không mang cần câu, mang theo cái xô gỗ! Úc Tùng Xuyên, mày đừng mất cái xô đấy.” Lại cằn nhằn: “Làm như bắt bao nhiêu cá bằng! Cá mà dễ bắt thế, lấy cây kim nhặt cái gậy gỗ là câu , thì còn đến lượt chúng nó chắc.”
Thịt quý giá bao, thịt cá tuy nhiều xương nhưng bổ dưỡng mà.
Úc Tùng Nham: “Nhỡ bắt thật, tối nay nhà ăn cá thì ?”
Trình Tú Anh: “Ăn ăn ăn, chỉ ăn. Mau cạo đầu thu dọn cho t.ử tế , lát nữa còn xem mắt.”
Úc Tùng Nham: “...”
Úc Tùng Thanh đạp xe đạp cửa, Trình Tú Anh hỏi: “Anh đấy? Tìm Lục Tiêu Tình ? Anh mau ch.óng chia tay với nó , rõ chuyện nhà họ Lưu, đừng đ.á.n.h chủ ý lên Tứ Nha nữa.” Bà hừ lạnh một tiếng: “Thọt chân thì thôi , cũng là chê bai, kết quả một bà như thế, còn xem mắt , qua mặt dùng một công việc để nắm thóp Tứ Nha .”
Úc Tùng Thanh im lặng đạp xe cửa.