Úc Giai Giai: “Thử xem .”
Úc Tùng Xuyên khoác vai Úc Giai Giai, kéo cô qua: “Chị tư, lên đây, em cõng chị.”
Úc Giai Giai vui vẻ nhảy lên lưng Úc Tùng Xuyên, để cõng leo núi.
Nhóm còn đến bên đầm nước, phát hiện hai con gà rừng trong bụi rậm, đợi Úc Tùng Nham lấy s.ú.n.g cao su , Úc Tùng Xuyên dùng một hòn đá đập c.h.ế.t một con, con còn vỗ cánh định bay , Úc Giai Mẫn lao tới bóp cổ.
Úc Giai Giai nhảy từ lưng Úc Tùng Xuyên xuống, chạy đến mặt Úc Giai Mẫn xem: “Oa! Chị ơi chị siêu quá, chạy nhanh thật đấy, em còn tưởng hoa mắt ! Chị ơi, trưa nay chúng ăn gà nướng!”
Nướng gà rừng núi, cảm giác hạnh phúc đó tăng vọt, leo núi thật vui vẻ.
Trình Vĩnh Nghi cảm thấy chỉ chớp mắt một cái, thêm hai con gà rừng ?
Hai em Trình Minh Đông kích động chạy tới, nhặt con gà rừng đập c.h.ế.t lên, cả cái đầu đều đập bẹp, c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa, “Gà rừng! Chúng bắt hai con gà rừng! Cậu họ, cô họ, thật sự lợi hại.”
Úc Tùng Xuyên chạy bụi rậm sờ trứng gà rừng, thật sự , tổng cộng tám quả, trứng gà rừng nhỏ, chỉ bằng một nửa trứng gà bình thường, “Vừa chúng mỗi một quả!”
Úc Giai Mẫn tìm một sợi dây thừng trói cánh và móng vuốt của gà rừng , ném trong gùi tre.
Mọi bắt đầu nhặt củi, gặp hành rừng hẹ rừng cũng nhổ luôn, để dành ướp thịt gà!
Còn phát hiện nấm mọc đầy đất trong một khe núi, thế thì còn đợi gì nữa? Mau hái nấm thôi, lát nữa còn thể thêm một món nấm nướng để ăn.
Úc Giai Giai cũng trượt xuống khe núi, cúi hái nấm, khu vực địa thế thấp, mặt đất ẩm ướt, thích hợp cho nấm phát triển, đa là nấm mối và nấm xanh.
Úc Giai Giai cũng là đầu tiên hái nấm, âm thanh giòn tan khoảnh khắc hái xuống, đặc biệt êm tai, cô bưng một cây nấm cho Úc Giai Mẫn xem: “Chị ba, chị ! Cây nấm gan bò siêu to!”
Úc Giai Mẫn : “Giống như cái ô .” Cô luôn ở mặt Úc Giai Giai, sợ rắn rết gì ngang qua Giai Giai sợ.
Úc Giai Giai tiếp tục hái nấm, càng hái càng hưng phấn, căn bản dừng .
Cô còn phát hiện ít mộc nhĩ một khúc gỗ mục, bên ít kiến, bảo Úc Tùng Xuyên hái.
Nhiều như , nấm căn bản chịu nổi việc hái, ngoại trừ một loại màu sắc sặc sỡ lấy, những loại nấm thường gặp đều hái sạch, mới từ mương trèo lên bờ.
Cộng nấm hái cũng mười mấy cân .
Trình Minh Đông: “Hôm nay núi nhiều đồ quá!”
Úc Tùng Xuyên: “Đó là đương nhiên, cũng xem là cùng ai.”
Đi ngoài cùng chị tư, thì lý nào ngoài vô ích.
Úc Tùng Thanh vô cùng tán thành, : “Giai Giai, để cõng em nhé.”
Úc Tùng Xuyên: “Để em để em!”
Úc Giai Mẫn cũng thể cõng!
Úc Tùng Nham tuy khỏe bằng những khác, nhưng cõng Giai Giai tám chín chục cân, thì cũng nhẹ nhàng thoải mái.
Úc Giai Giai leo núi đều cần tự bộ.
Trình Vĩnh Nghi một nữa chứng kiến mức độ cưng chiều của Úc Giai Giai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-150.html.]
Trình Minh Quân: “Cháu cũng leo nổi nữa . Ai cõng cháu với?”
Mọi : “...”
Đợi đến đầm nước, bất ngờ gặp hai xã viên, hai đều mặc quần áo vải xám, điều kiện của một trong đó khó khăn hơn chút, quần áo vá chằng vá đụp, giày rách lộ cả ngón chân, còn cao hơn một chút, đeo một cái gùi tre, ăn mặc cũng coi như sạch sẽ gọn gàng, hai đang chuyện bên cạnh một tảng đá lớn, dường như đang cãi , thấy động tĩnh bên , đồng thời sang.
Khoảnh khắc đó, Úc Giai Giai cảm nhận nguy hiểm.
Dường như chỉ là một khoảnh khắc, cảm giác nguy hiểm liền biến mất.
Hai cãi nữa, đàn ông trung niên đeo gùi tre hỏi: “Các là của đại đội nào? Sao chạy sâu trong núi? Ở đây nguy hiểm, các đừng ở đây lâu.” Ông cũng đợi mấy Úc Giai Giai trả lời, xong liền .
Người đàn ông còn đến bên đầm nước rửa mặt rửa tay, đó từ hướng khác.
Úc Tùng Xuyên: “Mọi nãy thấy , cơ bắp của cao kều đều căng cứng lên , một cơ bắp cuồn cuộn đó, chắc chắn luyện tập ít!”
Úc Giai Giai: “Em cũng thấy .”
Úc Tùng Nham: “Hai thì thầm to nhỏ, thấy chúng liền căng thẳng, đang âm mưu gì nữa.”
Úc Tùng Xuyên: “Đi theo xem thử? Đừng là đặc vụ gì đó.” Nhỡ cơ duyên đến thì ?
Mọi : “...”
Trình Vĩnh Nghi: “Người đeo gùi tre là bác sĩ chân đất của đại đội Đông Ngô, họ Ngô, y thuật giỏi, thu phí cũng thấp, ông thường xuyên lên núi hái t.h.u.ố.c.”
Ẩn ý là, là đàng hoàng, địch đặc.
“Được .” Úc Tùng Xuyên: “Nhóm lửa , đun nước vặt lông gà.”
Úc Giai Giai: “Vậy em câu cá, xem câu , cá trong đầm nước chắc chắn đặc biệt ngon.”
Úc Giai Giai chạy đến chỗ hai chuyện, quan sát kỹ lưỡng một chút, đào hố giấu vàng bạc gì cả, cũng gì bất thường.
Úc Tùng Xuyên dạo một vòng quanh đó, xung quanh chỉ chim, . Ngô đại phu quả thực rời .
Cậu sáp gần Úc Giai Giai: “Chị cũng thấy hai đó bình thường ?”
Úc Giai Giai nhỏ: “Em tò mò nãy hai họ cãi chuyện gì ở đây, còn thấy chúng luôn.”
Úc Giai Giai khá tin tưởng giác quan thứ sáu của , sự nguy hiểm trong khoảnh khắc đó chân thực.
Đã gì, thì thôi.
Cô : “Đi câu cá thôi!”
Mọi chất những cành củi nhặt đường thành một đống nhỏ, khi châm lửa, đặt hai hộp cơm nhôm đựng đầy nước lên đống củi đun, chẳng mấy chốc nước sôi, trực tiếp dội lên con gà rừng c.h.ế.t.
Nước trong hai hộp cơm cũng đủ để dội ướt sũng con gà rừng, như việc vặt lông gà sẽ dễ dàng hơn.
Hộp cơm tiếp tục đun nước, còn một con gà rừng đang sống chờ vặt lông nữa.