Quay đầu , chỉ thấy Sơn Miêu mặt đen nghiến răng!
Giang Nam toát mồ hôi lạnh, vẻ mặt chột : "Cái ... Không như những gì ngươi nghĩ! Ta đang học tập!"
"Là vì chuẩn cho nhiệm vụ kế tiếp!"
Sơn Miêu ánh mắt Giang Nam, cũng nhớ tới cái gì, khuôn mặt xinh ửng đỏ!
Ngồi ở bên giường, nhẹ nhàng sờ sờ đầu Giang Nam, mắt đầy nhu hòa!
"Không việc gì, cần giấu diếm, chớp mắt ngươi cũng đến tuổi , đang ở tuổi dậy thì, cảm thấy tò mò với một chuyện là bình thường!"
"Không cần cảm thấy thẹn thùng, đều sẽ trải nghiệm!"
Giang Nam: ???
Cái gì mà tò mò!
"Ta thật sự là đang chuẩn cho nhiệm vụ a!"
Sơn Miêu ngay: "Ngươi cần giải thích, với mà ngươi ngại ngùng cái gì! Sơn Miêu đều hiểu!"
" tò mò thì tò mò, dáng vẻ tìm hiểu của ngươi sợ là đúng, đối với sức khỏe thể xác và tinh thần của ngươi cũng ảnh hưởng!"
"Cũng đến lúc dạy ngươi kiến thức về nam nữ!"
"Có gì tò mò, hiểu! Ngươi thể hỏi ! Ta sẽ dạy cho ngươi!"
Giang Nam: Hả?
Ngươi dạy ? Ngươi chắc ?
"Thật... sự thể hỏi ?"
Sơn Miêu đỏ mặt tới dọa , cúi đầu túm lấy ga giường, nhưng vẫn kiên định : "Ngươi hỏi ! Ta cái gì cũng đều sẽ cho ngươi!"
Giang Nam hắc hắc: "Vậy bánh sandwich chứ?"
Sơn Miêu ngạc nhiên: "Bánh sandwich gì chứ?"
"Ly sữa lớn thì ?"
Sơn Miêu bối : "Hả? ”
"Bánh pudding?"
Sơn Miêu đầu đầy chấm hỏi!
"Mấy vấn đề của ngươi là ? Ngươi đang đói ?"
"Vẫn là để cho ngươi !"
Chỉ thấy Sơn Miêu mang vẻ mặt nghiêm túc: "Ta cho ngươi , ngươi cũng cần sợ! Thật , em bé bổ từ dưa hấu!"
"Muốn bé, là... Là cần thông qua một loạt các hoạt động phức tạp mới thể..."
Giang Nam: Phụt !!
Sơn Miêu đỏ mặt: "Ngươi cái gì, đang nghiêm túc dạy gươi ah!"
"Không ! Sơn Miêu, ngươi tiếp !"
Ah, ah! Sơn Miêu như cũng quá đáng yêu !
Em bé bổ từ dưa hấu? Chẳng lẽ lúc ngươi đều cho rằng em bé là từ trong dưa hấu bổ ?
Còn dạy ? Ngươi cần dễ thương như ?
Sơn Miêu mang vẻ mặt rối rắm: "Thao tác cụ thể khá phức tạp, còn nghĩ các để miêu tả cho ngươi , cái ..."
Giang Nam : "Được ! Không chọc ngươi nữa, lừa ngươi, thực sự là chuẩn cho nhiệm vụ, ảnh thì gì !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-800.html.]
Nói xong liền ăn một cái bánh pudding bullying, trong ánh mắt kinh ngạc của Sơn Miêu đổi!
Tóc, lông mày, lông mi đều biến thành màu hồng, cả đều biến thành bộ dáng Zenbon Sakura! Ngay cả chi tiết cũng chênh lệch chút nào!
Giang Nam dậy và xung quanh: "Thế nào? Trông giống ?"
Ngay cả thanh âm cũng trở nên giống như Zenbon Sakura!
Mặt Sơn Miêu co giật: "Ngươi đây... Cô ... Ta..."
Giang Nam là vì hiểu rõ tình huống thể của Zenbon Sakura mới xem?
Vậy mới...
Ah, ah! Thật đáng hổ!
[Giá trị oán khí từ Lạc Thiên Hồng +1000! ]
[Giá trị oán khí từ Lạc Thiên Hồng...]
"À ~ đừng ngạc nhiênn! Cũng cả phần cho ngươi! Ngươi diễn Rokka! Số liệu thể của cô đều ghi nhớ kỹ cho ngươi, đợi lát nữa sẽ nặn ngươi thành Rokka!"
Nói xong nhét cho Sơn Miêu một cái bánh pudding!
Sơn Miêu đỏ mặt, hung hăng trừng mắt Giang Nam một cái: "Còn xoay vòng! Nhah mặc quần áo , hổ?"
Giang Nam hắc hắc, lấy một bộ quần áo nữ từ trong gian dị độ mặc !
Váy ngắn quần lót màu đen, áo len màu hồng cộng với mũ nồi trắng!
Hoàn mang dáng vẻ thiếu nữ thanh xuân xinh a, chuyê ngành Giang Nam vô cùng thuần thục!
Nhìn Sơn Miêu gì cả!
"Còn sững sờ cái gì? Ăn nhanh !"
Dưới sự thúc giục của Giang Nam, Sơn Miêu nuốt bánh pudding!
Giang Nam xoa xoa bàn tay nhỏ, vẻ mặt hưng phấn nhào tới nặn Sơn Miêu thành Rokka!
"A ~ ngươi... Không, đừng! Nhanh lê, đụng chỗ !"
Mặt Sơn Miêu đỏ bừng, hung hăng trừng mắt Giang Nam!
Giang Nam vẻ mặt vô tội: "Ta đang nặn hình Rokka giúp ngươi a, đụng mà nặn chứ?"
Sơn Miêu c.ắ.n răng: "Ta tự !"
Giang Nam: "Ngươi liệu cơ thể của Rokka ? Nếu giống phát hiện, chúng sẽ diệt! ”
Sơn Miêu đỏ mặt: "... ..."
Giang Nam nghiêm túc : "Tất cả đều là vì nhiệm vụ! Nhiệm vụ ?"
Sơn Miêu mang vẻ mặt do dự, thần sắc rối rắm c.ắ.n môi : "Vậy ngươi nặn ! Làm nhanh lên!"
Giờ phút bàn tay của Giang Nam vây quanh Sơn Miêu, trượt lên trượt xuống, trái xoay tròn!
Sơn Miêu c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hai má đều đỏ bừng, thể đều nhịn mà run rẩy!
Sơn Miêu: Ưm
Giang Nam: !!
Một cỗ da gà từ xương đuôi xông thẳng về đỉnh đầu, Giang Nam run rẩy thiếu chút nữa quỳ mặt đất!
Không chứ?
Sơn Miêu mới rên ?
Chất giọng thật mềm mại mà!
Cái ... Ai mà cưỡng !