"Ta còn thấy nhiều thanh niên trong tộc của bọn họ đều cưỡi! Hắn còn tặng cho một quả trứng Điểu Sư thú cưỡi! Không quên !"
[......]
[......]
Lúc , tất cả bật dậy kinh hãi Giang Nam, dáng vẻ giống như sắp ăn thịt : "Cái gì? Ngươi gì?"
Giang Nam vẻ mặt khó hiểu: "Không cần ngạc nhiên như chứ?"
Tiêu Phong Hỏa trừng mắt biểu tình kích động: “Thế nào! Sao thể ngạc nhiên cơ chứ?”
“Chúng từng thử thuần hóa linh thú, nhưng kết quả đều lấy thất bại để chấm dứt, thế giới cũng quốc gia nào thuần hóa linh thú thành công, hơn nữa còn ứng dụng trong thực chiến!”
“Phương diện thuần hóa linh thú , riêng gì quốc gia chúng , các quốc gia lớn khác cơ hồ đều trong giai đoạn trông!"
“Thế mà sớm ? Tộc Kabu lai lịch thế nào?”
Giang Nam ngạc nhiên, vốn tưởng rằng là chuyện bình thường, nghĩ tới sẽ tình huống như !
“Đó là bộ lạc nguyên thủy mà gặp lúc nhiệm vụ ở Sahara……”
Đôi mắt Triệu Đức Trụ sáng lên: “Nói chi tiết, chi tiết nhỏ cũng đều cần bỏ qua!”
Giang Nam nuốt một ngụm nước bọt, đối mặt với ánh mắt như lang tựa hổ của đám , kể chi tiết quá trình nhiệm vụ ở Sahara một !
Nghe tới đây, da đầu tất cả đều tê dại, Đào Hân Di càng kinh hãi che kín miệng nhỏ!
Thời điểm Giang Nam còn là cấp Bạch Ngân thành nhiệm vụ vĩ đại ngang qua vùng cấm t.ử vong sa mạc Sahara?
Chuyện huyết thanh bất t.ử thế nhưng là do Giang Nam dẫn hành động?
Một đám khỏi hít một khí lạnh!
“Thời điểm lão t.ử còn là Bạch Ngân còn đang lang thang trong tiệm net chơi game! Mà ngươi thì đối đầu cùng với Dracula?”
“Lá gan của ngươi cũng thật to a, quả thực quá điên cuồng!”
“Bộ lạc nguyên thủy sinh hoạt trong Linh Khư? Viện trưởng! Kế hoạch di cư phòng đồ chơi của chúng đều thành công! Bọn họ thế nào chứ?”
“Bộ lạc nguyên thủy ? Bọn họ khả năng bảo tồn phương pháp thuần hóa nguyên thủy!”
Lời của Giang Nam khiến nghĩ đến gì đó!
Quan Hổ nhịn : “Viện trưởng! Ta qua đó khảo sát một phen ! Nói chừng thật sự thể thỉnh về một ít thứ!”
Tiêu Phong Hỏa kích động : “Buổi chiều liền khởi hành! Hai phía chúng thể bù đắp cho ! Ngươi nhất định nhiệt tình với bọn họ!”
Ánh mắt Giang Nam sáng lên: “Hổ ca! Ngươi thể liên hệ với Đại Hắc Tiểu Hắc, hai bọn họ quen thuộc với bên !”
Quan hổ : “Vậy nhờ ngươi một ân tình!”
Giang Nam ôm chầm bả vai Quan Hổ, đưa cho một túi nhựa chửa tỏi hắc hắc hắc, mặt còn kèm theo một bó linh hẹ!
“Ngươi mang theo thứ , tới bên một ngày ăn một củ! Còn về phần linh hẹ! Giúp ngươi lên đỉnh! Vui sướng vô biên!”
Quan Hổ nuốt nước miếng: “A? Là ? Sao nụ của ngươi trông đáng khinh như chứ?”
Giang Nam: “Chuyện quan trọng! Sau khi ngươi tới đó nhỏ kỹ với tộc trưởng của bọn họ! Tổ tiên Osas của bọn họ hỏi trứng Điểu Sư khi nào ! Ta còn chờ mong nó a!”
“Không lấy trứng về, ngươi cũng đừng trở về!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-748.html.]
Quan Hổ mắt trợn trắng: “Được ! Ta nhớ kỹ!”
Tiêu Phong Hỏa nhếch miệng : “Nếu thật sự thành công, học viện chỉ sợ thêm nữa một chuyên ngành!”
“Hùng Nhị cứ nhập học bình thường! Liền lấy phận linh thú, còn thể cung cấp một ít liệu cho nghiên cứu kế tiếp!”
Giang Nam hắc hắc: “Cảm ơn viện trưởng! Các ngươi thể xuống từ Linh Khư Hồ Thiên Đảo!”
“Ta qua ít Linh Khư, tựa hồ linh thú trong Linh Khư Hồ Thiên Đảo trí tuệ càng cao một chút!”
Hùng Nhị hắc hắc: “Tốt quá! Cảm ơn viện trưởng! Viện trưởng thật già!"
[Giá trị oán khí từ Tiêu Phonng Hỏa+666! ]
Mà vẫn mang biểu tình khiếp sợ như cũ, cho tới bây giờ cũng dám tin tưởng một màn !
……
Trở biệt thự, Hạ Dao cùng Chung Ánh Tuyết đều đang ở phòng khách múa b.út thành văn báo cáo!
Mà Hùng Nhị thì Giang Nam đưa tới biệt thự, tìm phòng ở lầu một, để nó trực tiếp dọn ở!
Nhân tiện cũng kéo Ngô lương từ ký túc xá tới biệt thự ở chung!
Ngô Lương mang một đống sách dạy chữ, bảng ghép vần, giáo d.ụ.c mầm non linh tinh dọn đây!
Dạy Hùng Nhị học ghép vần một cách nghiêm túc!
Chỉ thấy Ngô Lương chỉ bảng động vật !
“Nào! Đọc với ! Con lươn!”
Hùng Nhị nghiêng đầu: "Con lừa!"
“Con trâu!”
“Con ch.ó!”
“Cá mập!”
“Gái mập!”
“Bướm hoa!”
“Bím hoa?”
Trán Ngô Lương nổi gân xanh!
“Lão hổ!”
“Não lổ!”
Giang Nam: “Lúa nếp là lúa nếp làng!”
Hùng nhị: “Lúa lếp là lúa lếp làng!”
Hạ d.a.o: “Phụt ha ha ha ha ha, , lên lầu bài! Ta nổi!”
Chung Ánh Tuyết nghẹn đến múc b.út đều bóp gãy!
Giang Nam che mặt, nó hết cứu , liền dậy thuấn di trở về phòng!
“Hùng Đại! Ngươi cố lên!”