Hệ Thống Bắt Ta Bán Hàng Vỉa Hè - Chương 1092
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:46:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi hiểu rõ, ở mức độ nhất định Thâm Uyên thành Bất Dạ thuộc về vùng tự trị, bộ đội linh võ của các quốc gia đều cấm tiến Thâm Uyên thành Bất Dạ!"
"Trong tay Nữ Vương Phi Hồng nắm hạch tâm tầng thứ nhất, một khi quốc gia tuân thủ quy củ, cô chỉ cần phong tỏa cửa tầng thứ nhất của Thâm Uyên, các quốc gia đều cách nào từ thu hoạch tài nguyên từ Thâm Uyên!"
"Đây là tiền vốn của cô , cũng là lý do vì các quốc gia mặc kệ cho thành Bất Dạ tồn tại!"
"Nói cách khác, một khi ngươi xảy chuyện bên đó, cách nào điều bộ đội kéo ngươi !"
Giang Nam ngạc nhiên, khó trách Thâm Uyên thành Bất Dạ các quốc gia xâm!
Thì trong tay Nữ Hoàng Phi Hồng nắm nắp nồi?
Thâm Uyên giống như một nồi cơm lớn!
Các quốc gia đều là ăn cơm trong nồi!
Ai tuân thủ quy củ, cướp nồi , Nữ Vương Phi Hồng liền đậy nắp nồi !
Mọi đều ăn ?
Giang Nam hắc hắc: "Yên tâm , thể thoát , mạng của , trận quý hơn ai hết!"
Dương Kiên thở dài một , Giang Nam tự , ai còn thể ngăn ?
Không cho ? Sợ là đêm nay liền thuấn di càn quét Thâm Uyên!
Thông báo cho một tiếng cũng coi như nể tình !
"Đi thì thôi, nhưng ngươi mang theo Mira, hai các ngươi ở cùng thì còn thể yên tâm một chút!"
Thời gian của Mira cộng thêm gian của Giang Nam!
Không đơn giản như 1+1=2.
Giang Nam vò đầu: "Cũng , chỉ là ngươi sợ Mira cướp ?"
Dương Kiên tức giận : "Ta chỉ sợ ngươi c.h.ế.t bên ngoài! Ngươi còn, Mira cũng điên !"
"Muốn thì bình an trở về cho , về học viện chờ thông báo !"
Giang Nam ngẩn : "Về học viện chờ thông báo gì? Ta một chuyến cần thời gian dài như !"
Dương Kiên phiền muộn : "Mọi chuyện phức tạp, bên phía chúng cũng tranh tới cùng!"
"Chú Tiêu vốn gọi tên ngươi, dù thanh danh Giang Ác Ma của ngươi đều thối tận nước ngoài!"
Giang Nam hì hì, cúp điện thoại duỗi thắt lưng một cái!
Đi thẳng đến điểm tập trung của trung tâm thương mại!
Mà Dương Kiên liên lạc với Tiêu Phong Hỏa!
"Chú Tiêu, thể thả Giang Nam ngoài, tiếp nhận nhiệm vụ , tiếp tục đè xuống nữa sợ kịp!"
Tiêu Phong Hỏa: "Hu hu hu... Thật dễ dàng mà! Ta nhận ngay đây, ngày mai ngươi qua đây một chuyến là !"
Dương Kiên ngẩn , chuyện gì thế ? Sao chứ?
Người lớn tuổi , cảm xúc cũng dễ d.a.o động tới như ?
Trong trung tâm thương mại, tất cả tập hợp xong, trong tay đều mang theo bao lớn bao nhỏ!
Duy chỉ bản thể của trai mắt kính vỡ nát, hốc mắt đen nhánh!
Đây hẳn là cái kết của việc trợn mắt dối ?
thấy Tiểu Tửu Oa, Hạ Dao và Mira !
An Tiểu Kỳ: "Ta mới thấy Dao Dao ở tiệm sữa lầu 7, gọi điện thoại thử !"
Giang Nam cúp điện thoại nhún vai: "Điện thoại của Lang Diệt hết pin !"
An Tiểu Kỳ: "Vậy để tìm thử!
Giang Nam hắc hắc xa: "Sao vất vả như ? Ta cách !"
Nói xong sải bước về phía phòng bảo vệ!
Ba phút !
Trong loa của cả trung tâm thương mại vang lên thanh âm của một chị gái, quanh quẩn ngừng!
"Bạn nhỏ Hạ Dao, cha của ngươi đang chờ ngươi tại quầy phục vụ, hãy nhanh ch.óng đến quầy phục vụ ở lầu một!"
"Đừng chuyện với lạ, đừng ăn kẹo chú lạ đưa cho!"
Lúc , Hạ Dao đang ở lầu ba ôm Tiểu Mira uống sữa mở to hai mắt, phun một ngụm sữa!
Đại Lang Diệt: Phụt~
"Khụ khụ khụ...... Tiểu! Nam!"
Lập tức vọt tới lan can, xuống tầng một, mặt đỏ phát sốt!
Chỉ thấy Giang Nam tủm tỉm ở bên cạnh bàn phục vụ, còn vẩy tay với !
Giang Nam: "A ui...... Bạn nhỏ Hạ Dao!"
[Giá trị oán khí từ Hạ Dao +666!]
A a a a!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-1092.html.]
Mắc cỡ c.h.ế.t , chuyện cũng chỉ Tiểu Nam mới !
Không ai tìm như ngươi cả!
Giang Nam nghiêng đầu với chị gái ở quầy phục vụ: "Đứa con gái , đều lớn như mà vẫn cứ luôn lạc, hết sức phiền muộn mà!"
Nhân viên phục vụ bất lực !
Bạn nhỏ nhà ngươi lớn......
[Giá trị oán khí đến từ Thần Địch +233!]
Trên đường về học viện!
Giang Nam đen mặt.
Chỉ thấy Hạ Dao cưỡi cổ Giang Nam, vô cùng phấn khích!
"Ba ba...... Cao hơn một chút, Dao Dao cao hơn!"
Giang Nam ôm đùi Hạ Dao, nhón lên !
"Đủ cao ?"
Hạ Dao: "A a a~ baba thật tuyệt vời!"
Người qua đường ở bên cạnh nhao nhao liếc mắt, mặt đều mang theo biểu tình hâm mộ!
Giang Nam che mặt, Đại Lang Diệt dùng thực lực giải thích cái gì gọi là nước tới!
Vừa khỏi trung tâm thương mại liền kêu lớn ba ba, đó liền đòi cưỡi cổ, cho cưỡi liền !
Vẫn là Đại Lang Diệt đủ tàn nhẫn a!
Ngươi thể chiếm lời, nhưng tuyệt đối thua thiệt?
Chỉ thấy ánh mắt đầy chờ mong của Hạ Dao quán sữa dâu tây ven đường, vẻ mặt chờ mong.
"Ba ba xem dâu tây ngọt ?"
Giang Nam tới: "Ông chủ, dâu tây ngọt ?"
Ông chủ dâu tây: "Tất nhiên , dây tây sữa, ngọt lắm!"
Giang Nam ngửa đầu: "Ông chủ ngọt!"
Nói xong sải bước về phía xa!
Ông chủ: ???
Hạ Dao che mặt, con nó ngọt a!
Ý là ?
Tiểu Nam, ngươi như sẽ tìm vợ!
Hạ Dao: "Ba ba thương Dao Dao, con ăn dâu tây nha ~ô ô~"
Ba phút , trong lòng Mira và Hạ Dao đều ôm một hộp dâu tây, vẻ mặt mỹ mãn!
Hạ Dao đưa tay lấy một viên lớn nhất đưa tới bên miệng Giang Nam: "A~ba ba cũng ăn, a~"
Giang Nam c.ắ.n một cái, c.ắ.n nửa ngón tay Hạ Dao, dọa cô vội vàng rụt tay !
Chỉ thấy Giang Nam nhíu mày , hung hăng giật một cái!
"Ông chủ đúng là l.ừ.a đ.ả.o, gian thương, phi! chua c.h.ế.t, còn đòi 15 đồng một cân?"
……
Một đường trở biệt thự Phong Lâm, bàn bày một cái bánh ngọt lớn!
Cùng với thức ăn phong phú, tất cả đều chuẩn thỏa đáng, trong phòng là một mảnh tối đen!
Chung Ánh Tuyết cùng Ngư Thanh Thanh bước tới cửa biệt thự thì khỏi ngẩn !
"A~ Sao bật đèn? Đám Tiểu Nam còn ở phòng tập linh lực ?"
Nói xong ánh mắt nổi lên thần sắc kiên nghị: "Tụt lùi một ngày, đêm nay bù mới !"
Nói xong lấy chìa khóa mở cửa!
Một đôi tay đột ngột từ cửa thò , dùng thế sét đ.á.n.h kịp bịt tai đội mũ sinh nhật cho Chung Ánh Tuyết!
Ngay đó, tất cả các phòng trong biệt thự đều sáng đèn.
Mấy Hạ Dao Mira kéo vang pháo hoa!
"Bành bành!"
Chung Ánh Tuyết giật rụt cổ , những dải màu rải rác bay lên trung.
"Tuyết Tuyết! Sinh nhật vui vẻ nha!"
Chung Ánh Tuyết ngơ ngác tại chỗ, biệt thự tô điểm ấm áp, cùng với bánh ngọt cắm nến bàn!
Còn nụ rạng rỡ khuôn mặt !
Chung Ánh Tuyết chu môi, nước mắt to như sợi dây chuyền trân châu rơi xuống!
Dùng mu bàn tay ngừng lau, nhưng dừng .
Nghẹn ngào : "Cám ơn ~ cám ơn , ô ô ô~"