Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-02-05 06:04:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Tạ Trường Khanh thả, Tạ phủ kịp thở thì sóng ngầm cuộn lên dữ dội hơn.

Minh Nguyệt hiểu rõ, chuyện Hàn Lâm viện đình chỉ tra xét thắng lợi. Đó chỉ là một nhịp dừng ngắn, khi tung đòn khác, mạnh hơn, thẳng tay hơn.

Và đòn đó đến từ trong cung.

Ba ngày , thánh chỉ truyền .

Minh Nguyệt triệu cung.

Không danh nghĩa đích nữ Tạ phủ.

Mà là “Tạ Minh Nguyệt – nữ t.ử can dự triều chính”.

Chỉ bốn chữ thôi, đủ khiến kinh thành xôn xao.

Nữ t.ử can dự triều chính, là tội.

Không cần chứng cứ.

Chỉ cần danh nghĩa.

Trần thị cầm tay con gái, lòng lạnh như băng.

“Nguyệt nhi,” bà khẽ, “ là con… lùi một bước.”

Minh Nguyệt quỳ xuống mặt mẫu .

“Con thể,” nàng nhẹ, nhưng chắc.

“Nếu hôm nay con lùi, ngày mai sẽ còn nữa.”

Trần thị rơi nước mắt.

Bà hiểu.

Con gái bà quá xa, xa đến mức thể đầu.

Trong cung, Minh Nguyệt dẫn Trường Xuân điện.

Không điện của Quý phi.

Mà là điện của Hoàng hậu.

Khi Minh Nguyệt bước , tim nàng khẽ trầm xuống.

Quý phi triệu nàng.

Hoàng hậu triệu.

Điều đó nghĩa, bàn cờ nâng cấp.

Hoàng hậu phượng tọa, dung mạo đoan trang, ánh mắt hiền hòa.

Minh Nguyệt dám coi thường.

nàng, nhẹ.

“Ngươi chính là đích nữ Tạ phủ?”

Minh Nguyệt cúi đầu hành lễ.

“Thần nữ bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

Hoàng hậu gật đầu.

“Nghe ,” bà , “ngươi thông minh.”

“Thông minh đến mức hậu viện giữ ngươi.”

“Thông minh đến mức bàn tay chạm tới triều đình.”

Minh Nguyệt biện giải.

“Thần nữ dám.”

Hoàng hậu .

“Không dám,” bà lặp , “nhưng việc ngươi , dám.”

Quý phi bước .

Ánh mắt bà lạnh, che giấu sát ý.

Hai phụ nữ quyền lực nhất hậu cung đối diện .

Ở giữa là Minh Nguyệt.

Một đích nữ bước khỏi hậu viện.

Hoàng hậu nâng tách .

“Quý phi ,” bà chậm rãi, “con bé , thấy xử thế nào?”

Quý phi nhạt.

“Can dự triều chính, thao túng quan viên, mượn tay võ tướng ép triều đình.”

“Chém,” bà gọn.

Không vòng vo.

Không nhân nhượng.

Không khí trong điện đông cứng.

Minh Nguyệt quỳ thẳng lưng.

Nàng cầu xin.

Không biện bạch.

Bởi nàng , hôm nay để hỏi tội.

Mà để ép chọn phe.

Hoàng hậu Minh Nguyệt.

“Ngươi .”

“Nếu bản cung giữ mạng ngươi,” bà , “cũng thể.”

Minh Nguyệt ngẩng đầu.

“Điều kiện là gì?”

Hoàng hậu .

“Rất đơn giản.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-42.html.]

“Ngươi rời xa Thẩm Cảnh Hành.”

“Rút tay khỏi chuyện triều chính.”

“Và,” bà dừng , “về phía bản cung.”

Quý phi bật lạnh.

“Hoàng hậu tỷ tỷ,” bà , “tỷ tưởng con bé tư cách chọn ?”

Hoàng hậu để ý.

Chỉ Minh Nguyệt.

“Ngươi chọn .”

Minh Nguyệt hai .

Trong khoảnh khắc đó, nàng hiểu rõ.

Nếu chọn Hoàng hậu: – Tạ phủ bảo – Ca ca yên – Mẫu sống – nàng trở thành con cờ

Nếu chọn Quý phi: – Có thể c.h.ế.t nhanh – nuốt chửng – cũng đường lui

Nếu chọn: – C.h.ế.t ngay

Minh Nguyệt cúi đầu lâu.

Khi nàng ngẩng lên, giọng bình tĩnh đến lạ.

“Thần nữ xin thỉnh một câu hỏi.”

Hoàng hậu gật đầu.

“Nói.”

“Nếu hôm nay,” Minh Nguyệt chậm rãi, “thần nữ về phía Hoàng hậu nương nương.”

“Ngày mai,” nàng thẳng mắt bà , “nương nương giữ thần nữ ?”

Hoàng hậu im lặng.

Quý phi bật .

Tiếng sắc như d.a.o.

Minh Nguyệt hiểu.

Câu trả lời là .

Hoàng hậu giữ biến .

Chỉ giữ quân cờ dùng xong thể bỏ.

Minh Nguyệt cúi đầu thật sâu.

“Thần nữ xin cáo lui.”

Quý phi nheo mắt.

“Ngươi từ chối?”

Minh Nguyệt ngẩng đầu.

“Thần nữ về phía ai.”

“Thần nữ,” nàng rõ từng chữ, “chỉ về phía của .”

Hoàng hậu nàng lâu.

Rồi .

“Nữ t.ử như ngươi,” bà , “ nhiều.”

cũng sống lâu.”

Ra khỏi Trường Xuân điện, Minh Nguyệt mới cảm thấy lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.

A Chi run giọng.

“Tiểu thư… từ chối cả hai?”

Minh Nguyệt gật đầu.

“Ừ.”

“Vậy… chúng …”

“Chạy,” Minh Nguyệt .

Đêm đó, Minh Nguyệt gặp Thẩm Cảnh Hành.

Nàng kể chuyện.

Không giấu.

Thẩm Cảnh Hành xong, siết c.h.ặ.t t.a.y.

“Hoàng hậu để mắt tới .”

Minh Nguyệt nhạt.

“Ta .”

“Muội hối hận?”

Minh Nguyệt lắc đầu.

“Nếu c.h.ế.t,” nàng , “ c.h.ế.t trong tay .”

Trong cung, Hoàng hậu ánh đèn xa dần.

“Con bé ,” bà khẽ, “ thể giữ.”

Quý phi lạnh.

“Vậy thì,” bà , “g.i.ế.c.”

Ở Tạ phủ, Minh Nguyệt gương.

Nàng tháo trâm cài, y phục nhẹ.

Không còn váy đích nữ.

Mà là y phục tiện chạy trốn.

Nàng thì thầm.

“Từ nay về …”

“Không ai bảo vệ ngoài chính .”

Loading...