Tin tức về đề nghị hôn sự với nữ nhi họ Vệ lan nhanh, nhưng đủ chuẩn xác để đến tai những cần .
Trong Tạ phủ, ai dám bàn tán.
Bởi ai cũng hiểu, một khi chuyện thành thật, thì hôn sự giữa Tạ Minh Nguyệt và Trấn Bắc Hầu phủ sẽ c.h.ặ.t đứt ngay từ gốc.
Và kẻ bỏ phía … thể là Tạ gia.
Sáng sớm hôm đó, Minh Nguyệt triệu cung.
Không thánh chỉ.
Chỉ là một “lời mời” từ Quý phi nương nương.
Danh nghĩa là:
gặp đích nữ Tạ gia, “đang nhắc tới nhiều gần đây”.
Trần thị xong, sắc mặt trắng bệch.
“Không ,” bà ngay.
Minh Nguyệt bình tĩnh.
“Nếu con ,” nàng đáp, “thì sẽ đến tận cửa.”
“Lúc đó,” nàng mẫu , “chúng còn quyền chọn.”
Trần thị siết c.h.ặ.t t.a.y.
Trường Khanh bên cạnh, trầm giọng.
“Muội ,” , “ ở ngoài.”
Một câu ngắn gọn.
là lời hứa.
Cửa cung cao.
Rất cao.
Khi Minh Nguyệt bước qua, nàng ngẩng đầu bảng hiệu, cũng cúi đầu né tránh.
Nàng chỉ thẳng.
Bởi nàng , trong cung , kẻ yếu nhất cúi đầu, mà là do dự.
Quý phi ở điện Trường An.
Không phô trương.
Không quá xa hoa.
thứ đều tinh xảo đến mức khiến dám chạm.
Quý phi rèm châu, giọng dịu dàng.
“Tạ tiểu thư,” bà , “ con thông minh.”
Minh Nguyệt hành lễ.
“Không dám.”
“Ngẩng đầu lên,” Quý phi .
Minh Nguyệt theo.
Ánh mắt hai chạm .
Một giây.
đủ để Minh Nguyệt hiểu:
giống Liễu di nương.
Đây là kẻ quen lệnh.
“Ta thích chuyện thẳng,” Quý phi .
“Vậy cũng thẳng,” Minh Nguyệt đáp.
Không vòng vo.
Không run.
Quý phi nhướng mày.
“Con vì gọi con tới?”
“Vì hôn sự,” Minh Nguyệt .
“Vì Trấn Bắc Hầu phủ,” Quý phi tiếp lời.
“Và vì,” Minh Nguyệt bổ sung, “con trong dự liệu ban đầu của .”
Không khí lặng .
Rèm châu khẽ lay.
Quý phi .
“Nha đầu ,” bà , “quả nhiên sắc.”
“Vậy con nghĩ,” Quý phi hỏi, “ nên xử lý con thế nào?”
Minh Nguyệt đáp ngay.
Nàng quỳ xuống.
Không quỳ cầu xin.
Mà là quỳ đặt cược.
“Nếu Quý phi c.h.ặ.t đứt hôn sự,” nàng chậm rãi, “con cản.”
“ nếu Trấn Bắc Hầu phủ yên ,” nàng ngẩng đầu, “thì con là lựa chọn hơn nữ nhi họ Vệ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-32.html.]
Quý phi bật .
“Con dựa ?”
“Dựa việc,” Minh Nguyệt đáp, “con ngoại thích trong cung.”
“Không gia tộc dựa lưng.”
“Không phe phái.”
“Mà chỉ ,” nàng tiếp, “một mối ràng buộc duy nhất với Trấn Bắc Hầu phủ.”
Quý phi nàng lâu.
“Con sợ,” bà hỏi, “ g.i.ế.c con tại đây?”
“Sợ,” Minh Nguyệt đáp.
“ sẽ .”
“Vì g.i.ế.c con,” nàng , “chỉ khiến Trấn Bắc Hầu phủ … sợ.”
Ngoài cung, Trường Khanh chờ.
Tin tức truyền tới.
Liễu di nương… treo cổ tự vẫn trong Tây viện.
Không để thư.
Không lời trăn trối.
Chỉ một chiếc trâm cũ, bên trong rỗng.
Có dấu từng chứa thư.
Trường Khanh nhắm mắt.
“Bị diệt khẩu .”
Trong cung, Quý phi thở dài.
“Liễu thị c.h.ế.t,” bà , “xem như c.h.ặ.t đứt một nhánh.”
“,” bà Minh Nguyệt, “con nghĩ thắng ?”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Con chỉ nghĩ,” nàng , “con còn sống.”
Quý phi bật lớn.
“Được,” bà , “ cho con một cơ hội.”
“Trong ba ngày,” bà tiếp, “nếu Trấn Bắc Hầu phủ nhắc chuyện cầu .”
“Con rút lui.”
“Còn nếu họ vẫn tiến,” ánh mắt Quý phi lạnh xuống, “con chứng minh… con con d.a.o chĩa cung.”
Minh Nguyệt cúi đầu.
“Con nhận.”
Ba ngày.
Ba ngày ngắn ngủi.
là thời hạn định đoạt vận mệnh.
Đêm đó, Minh Nguyệt trở về phủ.
Trần thị ôm chầm lấy con gái.
“Con còn sống,” bà thì thào.
Minh Nguyệt khẽ .
“Con .”
Ngày thứ hai.
Một tin chấn động truyền khắp kinh thành.
Trấn Bắc Hầu phủ dâng tấu, xin hoãn nghị trong vòng một năm.
Danh nghĩa:
Thẩm Cảnh Hành xin tự thỉnh biên cương.
Không vì hôn sự.
Mà vì binh quyền.
Quý phi tin, sắc mặt đổi.
“Thẩm gia,” bà khẽ, “đúng là đ.á.n.h chỗ đau.”
Ngày thứ ba.
Minh Nguyệt nhận một hộp gỗ nhỏ.
Bên trong là một quân bài bằng ngọc.
Không khắc tên.
Chỉ một chữ nhỏ phía .
“Chờ.”
Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t quân bài.
Nàng hiểu.
Ván kết thúc.
nàng… còn là đẩy.