Tạ Minh Nguyệt luôn tin một điều:
trong hầu phủ , âm mưu nào chỉ nhắm một .
Vân di nương tay với mẫu nàng, tuyệt đối chỉ vì oán hận cá nhân. Đích mẫu ngã xuống, lợi nhất là một di nương, mà là con cái của các di nương.
Mà trong đó, ai đang thiếu nhất?
Tạ Minh Nguyệt bên cửa sổ, tay cầm quyển sổ mỏng A Chi đưa tới. Bên ngoài gió thổi lay động cành trúc, phát tiếng xào xạc như thì thầm.
“Tiểu thư,” A Chi hạ giọng, “nô tỳ hỏi thăm . Mấy ngày nay, Vân di nương thường xuyên sai ngoài, lui tới hiệu t.h.u.ố.c ở ngõ Đông.”
Tạ Minh Nguyệt khẽ .
“Không để mua t.h.u.ố.c,” nàng , “mà là để gặp .”
Ngõ Đông hiệu t.h.u.ố.c, nhưng phía hiệu t.h.u.ố.c thông với một con hẻm nhỏ. Ở đó, tụ tập đủ loại : lang trung đuổi khỏi y quán, kẻ đơn kiện thuê, thậm chí… những kẻ chuyên việc bẩn.
Một Vân di nương xuất thấp, leo lên vị trí hôm nay, thể quen những con đường .
“Tiếp tục theo dõi,” Tạ Minh Nguyệt dặn, “nhưng nhớ kỹ, để lộ.”
A Chi gật đầu.
lúc , ngoài sân vang lên tiếng bước chân vội vàng. Nha trực cửa còn kịp thông báo, thấy Tạ Trường Du sải bước .
Hắn mặc trường sam màu xanh nhạt, dung mạo đoan chính, nhưng giữa mày một nếp nhăn rõ rệt.
“Muội ,” ngay, “mẫu thế nào ?”
“Ổn hơn hôm qua,” Tạ Minh Nguyệt dậy, rót cho ca ca, “ xuống .”
Tạ Trường Du uống một ngụm , nhưng vẻ mặt vẫn căng thẳng.
“Ta từ tiền viện về,” , giọng trầm xuống, “ chuyện .”
Tạ Minh Nguyệt khẽ động mi mắt.
“Chuyện gì?”
Tạ Trường Du do dự một chút, mới : “Phụ gọi tới thư phòng, hỏi về sổ sách kho lương của phủ.”
Kho lương.
Hai chữ khiến trong lòng Tạ Minh Nguyệt lạnh một chút.
Kho lương hầu phủ chỉ là lương thực trong nhà, mà còn liên quan đến phần lương thực cung ứng cho quân doanh địa phương – một chuyện cực kỳ nhạy cảm.
“Có tố cáo,” Tạ Trường Du tiếp tục, “ rằng quản lý kho lương c.h.ặ.t chẽ, để thất thoát.”
“Vô căn cứ?” Tạ Minh Nguyệt hỏi ngay.
“ là vô căn cứ,” Tạ Trường Du cau mày, “nhưng… trong sổ sách vài chỗ sửa.”
Hắn , trong ánh mắt thoáng qua một tia tự trách. “Ta sơ suất.”
Tạ Minh Nguyệt gì ngay.
Nàng nhớ rõ, ca ca nàng là thế nào: cẩn thận, ngay thẳng, từng tham lam. chính vì quá ngay thẳng, nên mới dễ khác lợi dụng.
“Huynh,” nàng chậm rãi hỏi, “ cuối kiểm tra kho lương là khi nào?”
“Ba ngày .”
Ba ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-3.html.]
Cũng chính là ngày Vân di nương bắt đầu tay với mẫu nàng.
Mọi thứ nối thành một đường thẳng lạnh lẽo.
“Huynh nhớ,” Tạ Minh Nguyệt , “ba ngày , trong tiền viện ai kho lương ?”
Tạ Trường Du nhíu mày suy nghĩ lâu, sắc mặt đột nhiên đổi. “Có. Nhị thiếu gia… là phụ cho phép xem sổ để học việc.”
Nhị thiếu gia.
Con trai của Liễu di nương.
Tạ Minh Nguyệt khẽ , nhưng nụ hề chút ấm áp.
“Xem ,” nàng nhỏ, “ chỉ một động.”
Tạ Trường Du , ánh mắt dần dần trở nên nghiêm túc. “Minh Nguyệt, cho , chuyện … liên quan đến bệnh của mẫu ?”
Tạ Minh Nguyệt im lặng một lát.
Nàng vốn kéo ca ca quá sâu, nhưng hiện tại, còn đường lùi.
“Có,” nàng đáp.
Rồi nàng kể chuyện t.h.u.ố.c men, kể cả nghi ngờ về Vân di nương. Không thêm bớt, che giấu.
Tạ Trường Du xong, bàn tay đặt bàn siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
“Khốn kiếp,” nghiến răng, “bọn họ dám!”
“Huynh,” Tạ Minh Nguyệt đặt tay lên tay , giọng bình tĩnh, “nóng giận vô ích.”
“Vậy ?” Tạ Trường Du hỏi.
Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt trong veo nhưng sâu thấy đáy. “Chúng để họ tự lộ .”
Nàng dậy, tới án thư, lấy một phong thư chuẩn sẵn.
“Huynh mang phong thư ,” nàng , “tới gặp phụ , rằng xin tự kiểm tra kho lương, đồng thời đề nghị… cho nhị thiếu gia cùng tham gia.”
Tạ Trường Du sững sờ. “Cho cùng tham gia?”
“,” Tạ Minh Nguyệt gật đầu, “nếu vấn đề, sẽ từ chối. Nếu vấn đề… nhất định sẽ nhận lời.”
Bởi vì, kẻ chuyện mờ ám, luôn tự che giấu dấu vết.
Đêm , trong viện của Vân di nương, ánh đèn cũng sáng lâu.
“Đích nữ bắt đầu động ,” nha tín thấp giọng .
Vân di nương nhẹ, ung dung uống . “Động thì ? Nàng chứng cứ ?”
“ kho lương…”
“Kho lương,” Vân di nương lạnh, “chỉ là mồi nhử.”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén. “Chỉ cần đích t.ử ngã xuống, đích mẫu dù sống cũng vô dụng.”
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, mang theo lạnh thấm xương.
Trong hầu phủ , ai rằng:
một ván cờ lớn hơn đang từ từ mở .
Và từng tranh giành nhất…
chính thức bước lên bàn cờ.