Sáng hôm , cả hầu phủ đều một chuyện.
Đại tiểu thư Tạ Minh Nguyệt tự nhận .
Tin truyền nhanh, nhanh đến mức ngay cả những kẻ vốn để ý tới hậu viện cũng dừng chân hỏi han. Người nàng vô ý lời , khiến Liễu trắc phu nhân xúc động, động thai. Người nàng tuổi trẻ hiểu chuyện, giữ miệng đang mang thai. Cũng thở dài tiếc nuối, đích nữ vốn thông minh đoan chính, cuối cùng vì một phút sơ sẩy mà để vết nhơ.
Danh tiếng, thứ mà một khuê nữ gìn giữ suốt mười mấy năm, chỉ trong một đêm bắt đầu rạn nứt.
Tạ Minh Nguyệt quỳ trong chính sảnh, lưng thẳng, đầu cúi thấp.
Tạ hầu gia chủ vị, sắc mặt vui cũng giận, chỉ sự trầm mặc nặng nề. Trần thị bên cạnh, tay nắm c.h.ặ.t khăn lụa, ánh mắt rời khỏi con gái.
“Con ở ?” Tạ hầu gia hỏi.
“Con ,” Tạ Minh Nguyệt đáp, giọng bình tĩnh, “con nên những lời khiến trắc phu nhân sinh lo nghĩ.”
“Chỉ thôi?” ông hỏi tiếp.
“Dạ,” nàng đáp, “chỉ .”
Trong khoảnh khắc , Trần thị suýt bật .
Bà hiểu. Con gái đang gánh bộ tội danh, để một khe hở nào cho khác tiếp tục truy cứu.
Tạ hầu gia nàng lâu.
Ông ngu.
Nếu chỉ là vô ý lời , thì thái độ bình thản … quá mức điềm tĩnh. chính vì quá điềm tĩnh, ông thể tiếp tục ép hỏi.
“Phạt,” ông chậm, “cấm túc nửa tháng. Chép gia huấn một trăm .”
“Dạ.”
Không thêm một câu.
Không kêu oan.
Không giải thích.
Tạ Minh Nguyệt cúi đầu nhận phạt, giống như một khuê nữ thật sự phạm .
Cùng lúc đó, trong viện Liễu trắc phu nhân, khí trái ngược.
Nàng tựa giường, nha kể chuyện, khóe môi chậm rãi cong lên.
“Nàng nhận ?” Liễu trắc phu nhân hỏi.
“Dạ,” nha đáp, “Đại tiểu thư là do vô ý.”
Liễu trắc phu nhân bật khẽ.
“Quả nhiên,” nàng , “đích nữ… vẫn là đích nữ.”
Biết bảo vệ mẫu .
cũng chính vì thế… dễ dồn đến tuyệt lộ.
Tạ Trường Minh bên cạnh, trong mắt lóe lên vẻ hả hê.
“Vậy là xong ,” , “danh tiếng nàng coi như hỏng.”
“Chưa đủ,” Liễu trắc phu nhân lắc đầu, “mới chỉ là bắt đầu.”
Nàng đặt tay lên bụng, ánh mắt sâu thẳm.
“Muốn một ngóc đầu lên ,” nàng chậm rãi, “ để chính phụ nàng … sinh nghi.”
Trong những ngày cấm túc, Tạ Minh Nguyệt bước khỏi viện nửa bước.
Nàng chép gia huấn mỗi ngày, chữ ngay ngắn, một nét loạn. Nha cận mà xót xa, mấy .
“Tiểu thư,” nha khẽ , “… ủy khuất ?”
Tạ Minh Nguyệt đặt b.út xuống.
“Ủy khuất ích gì?” nàng hỏi ngược .
Nha c.ắ.n môi.
“ rõ ràng sai…”
“Trong hậu viện,” Tạ Minh Nguyệt , giọng nhẹ, “đúng sai quan trọng.”
“Quan trọng là… ai còn tin.”
Nha hiểu hết, nhưng trong lòng lạnh .
Đến ngày thứ bảy, một chuyện nhỏ xảy , ai để ý, nhưng rơi đúng mắt Tạ hầu gia.
Hôm , ông tới thư phòng sớm, vô tình thấy Triệu thái y đang từ viện Liễu trắc phu nhân , sắc mặt mấy .
“Thai vẫn ?” Tạ hầu gia hỏi.
Triệu thái y do dự một chút, đáp: “Ổn, chỉ là… phu nhân suy nghĩ quá nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-18.html.]
“Suy nghĩ về điều gì?” ông hỏi tiếp.
Triệu thái y cúi đầu.
“Thần dám đoán.”
Một câu “ dám đoán”, khiến đoán.
Tạ hầu gia im lặng, ánh mắt trầm xuống.
Ông nhớ cảnh Liễu trắc phu nhân ôm n.g.ự.c lóc hôm . Nhớ cách nàng nắm tay áo Trần thị, những lời thì yếu đuối nhưng vô cùng ch.ói tai.
Nếu thật sự chỉ là vài câu vô ý… thì phản ứng , quá kịch liệt?
Cùng ngày, Tạ hầu gia ngang qua viện Tạ Minh Nguyệt.
Cửa viện đóng, bên trong yên tĩnh. Qua khe cửa sổ, ông thấy bóng dáng thiếu nữ ngay ngắn bên bàn, tay cầm b.út, lưng thẳng tắp.
Không than .
Không oán trách.
Không tìm cách kêu oan.
Một đích nữ, mang tiếng khiến trắc phu nhân động thai, lẽ hoảng loạn, cầu xin, tìm đường gỡ danh tiếng.
nàng… bình thản đến lạ.
Tạ hầu gia lâu.
Lần đầu tiên, trong lòng ông xuất hiện một tia nghi hoặc nhỏ.
Đêm đó, Trần thị lặng lẽ tới viện con gái.
“Con chịu khổ ,” bà , giọng nghẹn.
“Mẫu đừng ,” Tạ Minh Nguyệt lắc đầu, “ chuyện đều đáng.”
“ danh tiếng của con…” Trần thị tiếp .
Tạ Minh Nguyệt mỉm .
“Danh tiếng thể hỏng,” nàng , “nhưng nếu hôm đó con , sẽ ép đến thở nổi.”
“Nếu chọn,” nàng thẳng mắt mẫu , “con thà mang tiếng, còn hơn để gục xuống.”
Trần thị ôm c.h.ặ.t con gái, nước mắt rơi tiếng động.
Ngày thứ mười hai cấm túc, một biến cố xảy .
Liễu trắc phu nhân động t.h.a.i nữa.
Lần , Trần thị.
Không Tạ Minh Nguyệt.
Chỉ một nha đổ bát t.h.u.ố.c.
Thai vẫn giữ , nhưng Tạ hầu gia… còn bình tĩnh nữa.
“Liên tiếp động thai,” ông lạnh lẽo, “thật sự chỉ là trùng hợp?”
Không ai dám đáp.
Trong khoảnh khắc , ánh mắt ông lướt qua Triệu thái y, dừng lâu.
Triệu thái y cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy lưng.
Đêm khuya, Tạ Minh Nguyệt một trong phòng.
Nàng .
Nàng chịu đủ.
Và nghi ngờ… gieo.
Trong hậu viện, chỉ cần một vết nứt nhỏ, âm mưu đều sẽ tự lộ hình.
Nàng đặt b.út xuống, một dòng cuối cùng trong cuốn sổ nhỏ:
“Nếu khác nghi ngờ kẻ địch,
đừng vội thanh minh.
Hãy để … tự bộc lộ.”
Ngoài , gió đêm thổi mạnh.
Tạ Minh Nguyệt khẽ nhắm mắt.
Nàng hiểu rõ.
Từ giây phút nàng nhận tội,
cuộc cờ … bắt đầu nghiêng .