Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:47:47
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ hầu gia là quyết đoán.

Một khi trong lòng nghi, ông sẽ chần chừ quá lâu. Sau khi Hàn di nương đưa trang t.ử, hậu viện tạm thời yên ắng, nhưng Tạ hầu gia hiểu rõ — chỉ dựa trấn áp thì thể trị tận gốc.

Muốn hậu viện định, cần một mũi d.a.o cắm xuống.

Mũi d.a.o , chính là hôn sự của Tạ Minh Nguyệt.

Tin tức truyền một buổi chiều mưa.

Tạ Minh Nguyệt gọi tới chính viện, khi bước , nàng thấy Tạ hầu gia, Trần thị và cả Liễu di nương đều mặt.

Chỉ cần bố cục, nàng hiểu.

— Đây bàn bạc.

— Đây là thông báo.

“Minh Nguyệt,” Tạ hầu gia mở miệng ,

“con đến tuổi nghị . Ta nghĩ… nên sớm định hôn sự cho con.”

Trần thị biến sắc: “Hầu gia, Minh Nguyệt còn—”

“Phu nhân,” Tạ hầu gia ngắt lời, giọng nặng nhưng dứt khoát,

“việc suy nghĩ kỹ.”

Liễu di nương bên cạnh, tay đặt ngay ngắn đùi, nhưng khóe môi cong lên nhẹ.

Nàng chờ câu lâu.

“Không ,” Tạ Minh Nguyệt cúi đầu, giọng lễ độ,

“phụ dự định gì?”

“Lý gia ở thành Đông,” Tạ hầu gia ,

“Lý công t.ử tuy thế gia hiển hách, nhưng gia phong trong sạch, công danh trong .”

Một lựa chọn… an .

Quá an .

An đến mức, với phận đích nữ hầu phủ, thì phần thiệt thòi.

Tạ Minh Nguyệt im lặng.

Trần thị con gái, lòng đau như cắt, nhưng dám thêm.

Liễu di nương lúc mới lên tiếng, giọng mềm mỏng: “Hầu gia suy nghĩ chu . Đại tiểu thư hiền lương, gả gia đình thanh bạch cũng là phúc khí.”

Một câu tưởng như khen ngợi, nhưng ngầm đóng dấu:

đích nữ hầu phủ, chỉ xứng với một Lý gia bình thường.

Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Liễu di nương.

Rất nhanh.

Rất lạnh.

“Con xin tuân theo sắp đặt của phụ ,” nàng .

Không phản đối.

Không biện giải.

Chính sự bình thản , khiến Liễu di nương hiểu, nhưng cũng chủ quan.

Ba ngày , hầu phủ mở tiểu yến.

Danh nghĩa là thưởng hoa đầu hạ, thực chất là để các phu nhân trong thành ngầm quan sát Tạ Minh Nguyệt.

Danh tiếng của nàng d.a.o động.

Hôn sự của nàng sắp định.

Một bước , nếu sai, cả đời khó xoay chuyển.

Trong yến tiệc, Tạ Minh Nguyệt mặc váy màu nhạt, trang điểm cầu kỳ. Nàng cạnh Trần thị, dáng vẻ an tĩnh, đúng chuẩn một đích nữ hiền thục.

tinh mắt đều nhận

ánh mắt nàng hề hoảng loạn.

Liễu di nương tiếp đãi khách khứa vô cùng tận tình, lời khéo léo, ngầm dẫn dắt câu chuyện.

“Đại tiểu thư nhà từ nhỏ thích tranh giành,” nàng ,

“tâm tư đơn thuần, chỉ hợp với cuộc sống bình .”

Một câu , như khen, như đóng khung.

Không ít phu nhân gật đầu.

Đích nữ như

quả thật hợp với nhà cao cửa rộng.

lúc , một phu nhân bỗng hỏi: “Nghe đại tiểu thư thông minh, từng giúp hầu gia xử lý ít việc?”

Không khí bỗng khựng .

Liễu di nương thoáng giật .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-11.html.]

Đây là điều nàng sắp xếp.

Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu, mỉm : “Chỉ là nhiều, nhớ nhiều hơn khác một chút.”

“Vậy chắc chữ nghĩa ?” phu nhân hỏi.

“Cũng tạm,” Tạ Minh Nguyệt đáp.

Nàng từ chối.

Nàng đang chờ.

Quả nhiên, Liễu di nương lập tức tiếp lời: “Đại tiểu thư xưa nay khiêm tốn, kỳ thực chỉ là nữ nhi, chữ nghĩa cũng dùng —”

“Không đúng,” Tạ Minh Nguyệt cắt ngang, giọng nhẹ nhưng rõ.

Cả bàn tiệc im bặt.

Liễu di nương sững .

“Chữ nghĩa,” Tạ Minh Nguyệt chậm rãi,

“dùng để phân biệt đúng sai. Nếu dùng, thì học để gì?”

Một câu , hề công kích ai, nhưng khiến nhiều phu nhân nàng khác .

Không khuê nữ ngốc nghếch.

Mà là suy nghĩ.

Ngay lúc , Tạ Trường Du bước .

Hắn từ tiền viện tới, mang theo một phong thư.

“Phụ ,” chắp tay,

“đây là thư từ phủ Triệu đại nhân gửi tới.”

Triệu đại nhân.

Cái tên vang lên, nhiều trong yến tiệc đều giật .

Triệu gia là danh môn, quan hệ rộng khắp kinh thành.

Tạ hầu gia mở thư, xem xong, sắc mặt thoáng đổi.

“Triệu phu nhân mời Minh Nguyệt sang dự thơ hội cuối tháng,” ông .

Không khí lập tức khác hẳn.

Thơ hội Triệu gia…

ai cũng mời.

Liễu di nương tái mặt.

Nàng kịp ngăn.

Tạ Minh Nguyệt dậy, cúi : “Nếu phụ cho phép, con xin .”

Tạ hầu gia nàng lâu.

Lần đầu tiên nhiều ngày, trong mắt ông hiện lên sự đ.á.n.h giá .

“Đi,” ông .

Chỉ một chữ.

đủ để đảo chiều.

Yến tiệc kết thúc, lời đồn trong thành lập tức đổi.

— Đại tiểu thư hề ngu ngơ.

— Triệu gia để mắt tới nàng.

— Hôn sự với Lý gia… hình như còn chắc.

Trong viện Liễu di nương, đồ sứ vỡ nát đất.

“Nó dám!” Liễu di nương nghiến răng,

“dám tự ý phá cục của !”

Tạ Trường Minh một bên, sắc mặt u ám: “Mẫu , giờ ?”

Liễu di nương ngẩng đầu, ánh mắt độc ác: “Muốn leo cao, thì trả giá.”

“Danh tiếng g.i.ế.c nó…

thì sẽ dùng phận đích nữ của nó để ép c.h.ế.t nó.”

Còn Tạ Minh Nguyệt, trở về phòng, tháo trâm, nhẹ nhàng thở một dài.

Nàng .

Hôm nay, nàng chính thức lên bàn cờ.

Không còn là quân cờ đẩy .

Mà là tự chọn nước .

cái giá…

sẽ ngày càng đắt.

Loading...