Hầu Môn - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:48:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Minh Di một nữa kinh ngạc hành vi của , cần hỏi, đoán ý của :

 

“Gia chủ, thế liên tiếp phá quy tắc là hợp lý nhé?”

 

Da mặt Bùi Việt cũng từ từ mỏng :

 

“Đã từng định , tính là phá quy tắc kiểu gì chứ?”

 

“Vậy .”

 

Minh Di cũng cùng phân bua một chút:

 

“Vậy mỗi thể uống thêm một vò r-ượu ?”

 

Bùi Việt:

 

“...”

 

Người đơ luôn.

 

“Lý Minh Di!”

 

Đây là đầu tiên gọi cả họ lẫn tên nàng.

 

Lần đến lượt Minh Di chỗ dựa mà sợ hãi:

 

“Sao thế?”

 

Nàng còn kiêu ngạo mà hỏi.

 

Bùi Việt tức , dịu giọng xuống:

 

“Nàng đừng quậy.”

 

Hắn một nữa gãi gãi trán nàng.

 

“R-ượu là thứ gì , uống nhiều cho nàng .”

 

“Phóng túng quá độ cũng hại .”

 

Bùi Việt:

 

“...”

 

Gia chủ dù da mặt cũng mỏng, quả thực nàng cho chút ngượng ngùng, chỉ thể buông nàng , ngửa , ngay cả thở trong l.ồ.ng ng-ực cũng thu vài phần.

 

Minh Di đành lòng để ủy khuất, xoay đuổi theo, nửa lơ lửng , ánh mắt tuần tra đôi mày , vươn một ngón tay nhẹ nhàng xoay vòng tim :

 

“Hai bình, chỉ hai bình thôi, tăng thêm , cũng quậy với nữa.”

 

“Nói thật lòng nhé, cái bình đó của nhỏ quá, hai bình cũng bằng nửa vò, chỉ đủ cho nhét kẽ răng thôi.”

 

Bùi Việt nàng cho dở dở :

 

“Đây là chuyện thể mặc cả ?”

 

“Người mặc cả là ai thế?”

 

Trong lúc sột soạt, hai lăn một chỗ, dây lưng cũng tháo một nửa, Bùi Việt chịu cứ thế mà chiều theo nàng uống r-ượu, nhưng tìm cái cớ nào để phản bác, đành cuốn giọng trong trẻo trong thở môi lưỡi của .

 

Bóng đèn d.a.o động đỏ rực, đêm nay giường bát bộ hồi lâu mới thể yên tĩnh .

 

Ngày hôm Bùi Việt nghỉ phép, trời sáng choang mới tỉnh, đêm qua quậy đến muộn, ngủ cũng muộn, cho nên hôm nay dậy muộn mất nửa canh giờ.

 

Điều đối với Bùi Việt mà , cũng coi như là đầu tiên trong tám trăm năm qua.

 

Minh Di cũng kinh ngạc, kinh ngạc vì dậy muộn, mà kinh ngạc vì đầu tiên mở mắt , vẫn còn ở bên cạnh.

 

Lại nảy sinh vài phần ảo giác thực sự cùng sống qua ngày.

 

Ánh mắt định một thoáng.

 

Bùi Việt liền tưởng nàng ngủ ngon,

 

“Có ngủ thêm một lúc nữa ?”

 

Đêm qua quả thực chút thể thống gì, quậy nàng tận hai .

 

Minh Di nghĩ đến việc gặp Thanh Hòa, lắc đầu :

 

“Không , lát nữa còn đến thượng phòng bái kiến trưởng bối.”

 

Bùi Việt nhớ tới trong phủ đang đầy khách khứa, e rằng hậu bối sáng sớm đến thỉnh an , lười biếng ở trong dịu dàng hương thì cái thể thống gì, thế là vội vàng rời giường thu dọn, bữa sáng cũng kịp dùng, liền về thư phòng.

 

Khoảng trống , Minh Di dặn dò Phó ma ma bày thức ăn, vội vàng gọi mời Thanh Hòa.

 

Thanh Hòa vốn đợi sẵn , lúc , thần sắc thiện Minh Di một cái, xuống dùng bữa cùng nàng.

 

Minh Di thẳng vấn đề hỏi:

 

“Chuyện thế nào ?”

 

“Ổn.”

 

Lại hỏi thêm vài chỗ chi tiết, Thanh Hòa quý chữ như vàng.

 

Minh Di đồ chút đúng:

 

“Giận ?”

 

Thanh Hòa ôm một bát cháo, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trong bát, lí nhí :

 

“Tối qua tẩu lén lút lưng uống r-ượu ?”

 

Minh Di hỏi:

 

“Sao cô ?”

 

Thanh Hòa :

 

“Cả phòng nồng nặc mùi r-ượu, sáng nay vẫn tan !”

 

“Lại còn uống Tây Phong Liệt!”

 

Thanh Hòa lườm nàng:

 

“Cứ hễ ở trong phủ là xằng bậy!”

 

Minh Di quả thực nàng cho chút tự nhiên.

 

Bất kỳ lời giải thích nào cũng đều thừa thãi, Minh Di xoa xoa đầu nàng,

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-98.html.]

“Tối nay đưa cô ngoài, tập luyện Song Thương Liên Hoa nhé?”

 

Tối nay Bùi Việt trực đêm, ở trong phủ.

 

Thanh Hòa là kẻ cuồng võ, Minh Di dạy nàng tập võ, liền còn cách nào khác.

 

Minh Di luôn thể dễ dàng nắm thóp điểm yếu của Thanh Hòa,

 

Thanh Hòa tức giận trợn mắt nàng:

 

“Không ai thể tẩu cả, đợi cứu lão gia , sẽ mách lẻo.”

 

“Không, đúng, lão gia cũng chiều tẩu, đợi Thất điện hạ giải cấm, bảo ngài thu xếp tẩu!”

 

Minh Di thèm để ý:

 

“Một thằng nhóc vắt mũi sạch mà đòi quản ?”

 

Vào giờ phút tại phủ Hằng Vương, mưu sĩ của vương phủ cũng đang nhắc đến cùng một .

 

“Đừng thấy Thất điện hạ tuổi còn nhỏ mà bản lĩnh hề nhỏ , im lặng tiếng dâng một bức thỉnh an chiết (bản tấu thỉnh an), chấn động cả triều đình, bệ hạ tuy miệng gì, nhưng , phần thưởng gửi đến cung Khôn Ninh ngày hôm qua, rõ ràng hậu hĩnh hơn mấy phần.”

 

Hằng Vương ở vị trí chủ tọa thần sắc khó phân biệt, kể từ khi Tiêu Trấn ngục, liền giống như con khỉ lửa đốt m-ông, ngày nào yên :

 

“Ta hỏi các ngươi, chuyện Ngân Hoàn rốt cuộc nên xử lý thế nào, cái thứ cầm trong tay đúng là một củ khoai lang bỏng tay mà.”

 

Trong đó một mưu sĩ già sáu mươi tuổi, lập tức bước lên phía chắp tay:

 

“Điện hạ, theo ý kiến của thần, chúng nên cẩn ngôn thận hành, sự cầu , hiện giờ bệ hạ vì Song Thương Liên Hoa mà lùng sục khắp thành, thể là tức đến bạc cả đầu, chúng chẳng bằng đem bảo vật hiến lên, chỉ coi như là ngài bí mật sai đoạt từ tay Bắc Yến, như rửa sạch nghi ngờ chúng trộm Ngân Hoàn, cũng giải nỗi lo cháy sườn của bệ hạ, thể giúp ngài lấy thánh tâm.”

 

“Nói nhảm!”

 

Một mưu sĩ trẻ tuổi khác nhanh ch.óng phản bác,

 

“Điện hạ, vạn thể lời lão phu t.ử họ Khâu , bệ hạ dễ lừa , ngay cả Cẩm Y Vệ cũng tìm thấy bảo vật, ngài tìm thấy, ngài đoán xem bệ hạ nghĩ thế nào?

 

Nhất định nghi ngờ ngài là chủ mưu trộm Ngân Hoàn, hiện giờ thấy Tiêu hầu ngục, e rằng ngọn lửa đó thiêu đến nên mới dùng kế đoạn vĩ cầu sinh (cắt đuôi cầu sống) thôi.”

 

“Ngài đem Ngân Hoàn hiến ngoài, chính là tự đào mồ chôn .”

 

Hằng Vương nhíu mày hỏi :

 

“Vậy bây giờ?”

 

“Chúng những hiến ngoài, ngược còn nghĩ cách lấy Ngân Hoàn tiếp tục những việc xong đó.

 

So với sự nghi ngờ đó của bệ hạ, việc cấp bách của chúng hiện giờ là trừ khử Lý Tương cái mầm họa , chỉ Lý Tương ch-ết , tội danh của Thất hoàng t.ử mới rửa sạch , ngài sẽ mãi mãi thái t.ử, Hoài Vương điện hạ đủ sức tranh huy với điện hạ, lúc đó vị trí thái t.ử liền gọn trong túi của điện hạ .”

 

Hằng Vương cho tâm niệm khẽ động, thẳng dậy :

 

“Bản vương há lấy cái đổi lấy đầu của Lý Tương, nhưng đổi thế nào đây?

 

Hiện giờ tứ phương quán giới nghiêm, của chúng , bọn họ cũng , tận mắt thấy Lý Tương ch-ết, bản vương yên tâm.”

 

Khâu lão mưu sĩ lập tức xen :

 

“Điện hạ sai, ngài cũng thấy đó, hiện nay Cẩm Y Vệ mặt khắp thành, hễ chúng chút phong thổi cỏ lay, nhất định sẽ phát hiện, vì mạo hiểm, ngài chẳng bằng hãy sửa chữa quan hệ với bệ hạ, thường xuyên cung thỉnh an lão nhân gia ngài, bên phía Quý phi nương nương cũng , nhờ nương nương chu cho ngài, hiện giờ bệ hạ vẫn trách tội ngài, ngài vạn đừng để lửa thiêu !”

 

“Ngài bớt mấy cái linh tinh .”

 

Mưu sĩ trẻ tuổi dứt khoát dìu lão phu t.ử , ném sang một bên, bước lên phía áp sát Hằng Vương:

 

“Điện hạ, thần sở dĩ kiến nghị như , tự nhiên là chuẩn .”

 

“Ý ngươi là ?”

 

Vị mưu sĩ tên là Giang Thành , mở một bức mật thư cho xem:

 

“Đêm qua, mật vệ nhà họ Tiêu gửi một bức thư cho thần, hóa Tiêu hầu ở trong ngục cũng đang mưu tính cho điện hạ, ý đồ thúc thành chuyện , bèn Tiêu hầu đích một bức thư, giao cho , bảo chuyển giao cho thần, dặn dò thần lấy bức thư , cùng với Alna thúc thành việc trao đổi.”

 

Hằng Vương nhận lấy bức mật thư bằng chu sa , liếc mắt qua, cau mày :

 

“Sao dùng g-ầy phong thể (sấu phong thể) của Lý Lân Chiêu?”

 

Giang Thành chỉ bức thư đó một cái:

 

“Viết cái , thì sai , dùng cái sấu phong thể , thần còn yên tâm .”

 

Hằng Vương cau mày lời nào.

 

Giang Thành :

 

“Ngài quên Tiêu hầu là cái gì , ba năm là ai đ-ánh chặn mật thư của tế tác Bắc Yến, suy đoán vùng đất xuất quân thực sự của Nam Tĩnh Vương chính là Túc Châu?”

 

Đại Tấn trướng cũng một nha môn lóng tình báo quân sự, tên gọi là Thám Quân Ty, ban đầu đội tình báo vốn thuộc về Tam Thiên Doanh, chỉ vì tiền của Tam Thiên Doanh là mấy nghìn đội kỵ binh quy hàng ở đại mạc, mấy nghìn cùng tông cùng nguồn với Bắc Yến, càng thông thạo tập tục địa phương của Bắc Yến, nếu trộn Bắc Yến, dễ phát hiện.

 

Lúc đó một quan viên phụ trách quân tình đề nghị tuyển chọn tinh nhuệ trong những , dốc lòng bồi dưỡng, cử đến Bắc Yến tế tác, hoàng đế đồng ý.

 

Sau đội ngũ dần dần mở rộng thành Thám Quân Ty, cũng trở thành một trong những nha môn trực thuộc Tam Thiên Doanh.

 

Sau khi Tiêu Trấn tiếp quản Tam Thiên Doanh, đương nhiên cũng trở thành chủ quan của nha môn .

 

Mặc dù Thám Quân Ty thuộc quyền quản lý trực tiếp của Tiêu Trấn, nhưng nếu nhét một hai tâm phúc thì khó, Tiêu Trấn thông qua Thám Quân Ty nhiều bí mật về sự qua của thương nhân Bắc Yến, Bắc Tề và Đại Tấn, ví dụ như vị hành thương Chu Tấn chính là một trong đó.

 

Tiêu Trấn ít lợi dụng những tình báo , uy h.i.ế.p những thương nhân đó mưu lợi.

 

Tiêu Trấn cũng là thông qua cái mới , Bắc Yến thích phông chữ của Lý Lân Chiêu, và dùng phông chữ của ông để biên soạn thành một bộ ký hiệu mật mã, trở thành mật mã liên lạc của nhân viên tình báo Bắc Yến.

 

Chỉ nhân viên tình báo thuộc lòng sổ tay mật mã Bắc Yến mới thể hiểu bức thư ý nghĩa gì.

 

Thật khéo, Thám Quân Ty Đại Tấn tốn ít công sức đại khái phá giải một mật mã, càng khéo hơn là đ-ánh chặn bức mật thư ngày hôm đó chính là tâm phúc của Tiêu Trấn, tâm phúc báo cáo tin tức lên , mà âm thầm tìm đến Tiêu Trấn, kể cho .

 

Mà Tiêu Trấn chuyển lời cho Hằng Vương.

 

Tất nhiên, trận chiến Túc Châu, Thám Quân Ty vì tình báo quân sự xảy sai sót trọng đại mà triều đình truy cứu trách nhiệm, nha môn tình báo nhanh ch.óng tách khỏi Tam Thiên Doanh, quy nhập Cẩm Y Vệ.

 

Cho nên, Giang Thành như , Hằng Vương nhanh ch.óng nhớ đoạn ẩn khuất , lập tức nghi ngờ nữa.

 

“Giang Thành , bản vương nhớ ngươi và Tiêu hầu qua mật thiết, việc giao cho ngươi , ngươi nhất định cho thỏa cho bản vương.”

 

Giang Thành liếc vị chủ quân ở phía một cái, nhanh ch.óng hiểu ý tứ.

 

Hắn từng là mưu sĩ Tiêu Trấn tiến cử phủ Hằng Vương, do mặt việc , vạn nhất gì sai sót, thể đổ lên đầu Tiêu Trấn, thậm chí một khi sự việc bại lộ, còn thể đem chuyện trộm Ngân Hoàn từ Tiêu phủ cùng đổ lên .

 

Tuy nhiên Giang Thành oán hận gì, dù cố chủ Tiêu Trấn của ngục, Hằng Vương hiện giờ cũng đang ở nơi đầu sóng ngọn gió, nếu liều mạng một phen, cũng là chờ ch-ết, một khi việc thành, chính là nhất mưu sĩ của vương phủ, đợi Hằng Vương đăng cơ, càng là một bước lên trời.

 

Nghĩ thông suốt những điều , Giang Thành vái một cái thật dài,

 

“Điện hạ yên tâm, thần chuẩn ngay đây.”

 

Tất nhiên Hằng Vương nên hứa hẹn điều gì cũng hứa hẹn,

 

 

Loading...