Hầu Môn - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:48:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bùi Việt thực sự cho giật một cái, cho tức giận một thoáng, thấy nàng say khướt, lo lắng sẽ ngã, theo bản năng giơ tay đỡ, Minh Di cứ như nửa ngã nửa va trong lòng , mượn luồng lực đạo đó, đẩy , cả hai cùng ngã tựa góc tường.”
Thân hình Minh Di nâng đỡ một nửa, khuôn mặt nghiêng về phía , đôi môi đỏ mọng phủ đầy r-ượu lấn tới mặt , ánh mắt say sưa chằm chằm đôi môi mỏng mềm mại của .
Bùi Việt dáng vẻ lảo đảo của nàng, liền uống ít, ghét bỏ xà nhà một cái:
“Nàng leo lên đó bằng cách nào thế?
Tuy thường lau dọn, nhưng rốt cuộc vẫn bằng bên , nàng lên đó một cái, nhất định dính đầy bụi bẩn ...”
Minh Di , miệng nhỏ trễ xuống, ngược một cái:
“Không bụi, sạch lắm đó.”
“Thành thật khai báo leo lên bằng cách nào?”
Minh Di thong thả đầu, chỉ tay về phía chiếc bàn vuông bình phong:
“Trèo lên đó.”
“Chàng ...”
Nàng nắm lấy vạt áo , đầu ngón tay nhẹ nhàng xoay quanh y hầu sắc nhọn của , ánh mắt sáng rực mang theo ý say:
“Ta ngày liền thường trốn ở cây uống r-ượu, bọn họ bắt ...”
Bùi Việt chịu đựng sự khô nóng do đầu ngón tay nàng mang , nửa ôm nửa đẩy đưa đến phòng tắm:
“Tắm rửa !”
“Ta tắm ...
Minh Di hiện giờ chỉ hôn , cánh tay dài quấn về phía cổ , Bùi Việt thuần thục gỡ nàng xuống, vịn vai nàng xoay nàng trong lòng, đẩy về phía :
“Chắc chắn dính bụi .”
“Vậy cũng dính !”
“Phải, cho nên và nàng cùng ...
Minh Di bắt lấy hai chữ “cùng ”, trong lòng nảy một cái, lưng nàng vết thương, thể để thấy, thế là đầu trừng mắt :
“Trong một bồn tắm?”
Bùi Việt khựng , cùng tắm là hai đồng thời tắm rửa, chứ tắm chung một bồn, trần truồng nhào trộn cái thể thống gì.
Minh Di thấy lên tiếng, liền ồ một tiếng:
“Là hiểu lầm ...”
Trong lòng thở phào một .
Phòng tắm và phòng ngủ một gian kẹp ở giữa, Minh Di đẩy cánh tay Bùi Việt , lấy quần áo, Bùi Việt bóng lưng nàng một cái, chỉ tưởng nàng nổi giận, rung chiếc chuông treo bên ngoài giường bát bộ, hiệu cho bà t.ử đưa nước, lúc mới theo .
Bên trong gian kẹp sắp xếp mấy chiếc tủ khảm bát bảo, trái mỗi bên một hàng, đặt những bộ quần áo mới mà phòng kim chỉ cho nàng gần đây, một mùa hai mươi bộ, mặc cũng hết, Minh Di bảo bọn họ đừng , họ nhất quyết , thành hôn bao lâu, những chiếc tủ áo đều nhét đầy .
Nàng thích mặc những bộ váy áo sặc sỡ , chỉ thích những bộ bào sam (áo dài) thanh đạm một chút, những bộ để ở tủ góc trong cùng.
Gian kẹp vốn thắp đèn, Minh Di rõ, liền kéo bức rèm sa phía bắc , bên ngoài hành lang góc tường thấu một tia ánh sáng, mượn ánh sáng đó, nàng tìm thấy một chiếc áo dài màu nguyệt bạch.
Đang định , một đôi cánh tay dài đột nhiên vươn tới, ôm lấy nàng từ phía .
Hơi thở nóng rực cuộn trào tai nàng, khơi dậy từng tầng từng lớp ngứa ngáy, luồng ngứa ngáy thẳng tim.
Minh Di buông tay, quần áo rơi trong tủ, lặng lẽ cảm nhận nóng bỏng rực phía .
“Không tắm ...”
Thực cả hai đều tắm , nha xà nhà mỗi sáng sớm đều lau dọn một lượt, cũng nên là bụi, chỉ là Bùi Việt trong lòng quỷ mà thôi.
Hắn nhẹ nhàng xoay nàng trong lòng, cúi mắt dán tâm trán nàng:
“Hôm nay leo xà, ngày mai liền leo nóc nhà dỡ ngói, vi phu nên dặn dò đem ngói nóc nhà cũng lau rửa một lượt ?
Cô nương lớn nhường mà còn nghịch ngợm như , nàng lúc nhỏ khó dạy bảo ?”
Minh Di khàn một tiếng, ôm lấy vai trả lời:
“Ta là thủ lĩnh đám trẻ con đấy.”
“Thảo nào.”
“Cha đ-ánh , liền leo nóc nhà dỡ ngói.”
“Thảo nào.”
Bùi Việt thấp giọng một tiếng, lòng bàn tay theo eo xuống quả thực nhẹ nhàng phát một cái lên nàng:
“Nàng đúng là đáng đ-ánh!”
Một phát cho hình thon dài vỗ cho sững sờ.
Khuôn mặt Minh Di bỗng đỏ bừng, quả thực thể tin :
“Bùi Đông Đình ...”
Muốn đ-ánh ?
Hai nắm đ-ấm túm lấy vạt áo từ từ siết c.h.ặ.t.
Bùi Việt sự thẹn quá hóa giận bừng bừng trong đôi mắt nàng, :
“Sao thế, tay ?”
Ngữ điệu thong thả mang theo mấy phần chỗ dựa mà sợ hãi.
Hắn hiện giờ nắm thóp tính cách của nàng, nàng nỡ tay với .
Minh Di cho tức giận, thực sự tay là thể nào, nhưng cũng cách nào nhẫn nhịn hành vi cợt nhả của , hai tay buông , mặt nắm thành hai chiếc móng vuốt nhỏ, giống hệt như con thú nhỏ còn kế sách gì, đe dọa :
“Chàng cẩn thận kẹp đó.”
Lại là câu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-97.html.]
Bùi Việt thâm trầm nàng, nụ khóe môi giảm, thong thả dán sát môi nàng, mắng một câu “cô nương ngốc”.
Cứ vô tình mà câu dẫn .
Minh Di cạn lời nghẹn họng.
Nàng thể dính dáng gì đến chữ “ngốc”?
Rốt cuộc ai ngốc?
Nàng cũng mắng một câu “phu quân ngốc”.
Bùi Việt chỉ tưởng nàng học tranh chấp khẩu thiệt, còn theo một tiếng.
Cả hai đều hiểu ý của đối phương.
Dưới cửa sổ đặt một chiếc tủ thấp cao bằng nửa , rèm sa kéo , đặt lên , độ cao vặn thích hợp.
Minh Di thính lực linh mẫn, thấy tiếng bước chân bà t.ử gần bên ngoài hành lang, chắc là đang đưa nước phòng tắm, gian kẹp và phòng tắm chỉ cách một bức tường, khó tránh khỏi thấy, nàng đàn ông đang dán tới, thấp giọng :
“Bên ngoài .”
Bùi Việt quan tâm, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy nàng trong lòng, môi lưỡi đưa tới môi nàng nhẹ nhàng nghiền ngẫm, nhanh tuần tra đến tai, cả hai đầu đều đang hành hạ nàng, Minh Di hít sâu một , hai tay quàng quàng ôm lấy vai , mệt mỏi rã rời chút sức lực, run cầm cập, mũi chân căng cứng thành hình cung, nhưng c.ắ.n môi dám phát một chút tiếng động nào.
Mặt vùi lòng hít sâu khí, né tránh nóng của , nhất quyết chịu, mạnh mẽ kéo , hôn lên chiếc cổ trắng ngần của nàng, cảm giác run rẩy như dòng điện từng đợt từng đợt xẹt qua , dần dần hình thành một bức rèm mưa dày đặc nhấn chìm cả nàng trong.
Minh Di một mặt chịu đựng niềm hoan lạc ban cho, một mặt thỉnh thoảng còn chú ý động tĩnh bên ngoài, xác nhận các bà t.ử đặt nước nóng xong, tiếng bước chân nối đuôi , bấy giờ mới nặng nề trút một thở.
Chương 55 Chàng buông tay? (Hai canh)...
Không bao lâu trôi qua, mây tan, ánh hiện rõ, gió lạnh thổi sự tình tứ trong căn phòng, phòng yên tĩnh , mồ hôi ướt đẫm áo, dính sát c-ơ th-ể, lạnh đến mức khiến run rẩy, Bùi Việt tùy ý kéo một chiếc áo choàng rộng trong tủ quần áo của , quấn lấy Minh Di, ôm lòng.
Minh Di nhắm mắt dựa vai nghỉ ngơi, thấy tiếng tim đ-ập thình thịch của , truyền qua lớp vải nóng ẩm, hồi lâu cũng khó lòng bình phục, hai chen chúc trong mảnh trời đất nhỏ bé , gần như giữ nguyên một tư thế đổi, kích thích thống khoái, dư vị c-ơ th-ể khó tan.
Thấy mặt nàng vẫn còn phủ mồ hôi, Bùi Việt vươn tay lấy một chiếc áo bông mềm mại lau sạch cho nàng, thuận tiện cũng thu xếp khuôn mặt một chút, đó tiếp tục ôm c.h.ặ.t , cho Minh Di nhúc nhích chút nào.
Rèm sa kéo một khe hở, ánh trăng bên ngoài hòa quyện với ánh đèn hắt , Minh Di mượn chút ánh sáng đó rõ đàn ông mặt, Bùi Việt trải qua một cuộc mây mưa thần sắc rõ ràng mang theo mấy phần thỏa mãn, lông mi cực dài, ngũ quan như rửa qua nước, thanh tú đẽ, vầng trăng soi chiếu, vẻ ngoài ôn nhuận vô cùng.
Minh Di chê lạnh, tắm:
“Buông tay?”
Bùi Việt chút nỡ:
“Ôm thêm một lát nữa.”
Hắn một áo dài sạch sẽ, vẫn loạn lắm, Minh Di chịu dáng vẻ thong dong nhàn hạ của , giơ tay b.úng mũi một cái, Bùi Việt đau đớn theo bản năng ngả , Minh Di thuận thế đẩy , sảng khoái xuống đất, đầu phòng tắm.
Bùi Việt xoa mũi, bất đắc dĩ theo .
Nước còn ấm, cần mới, hai cách bức bình phong một trái một tắm rửa.
Vì nước nóng lắm nên thể ngâm bồn, Minh Di tắm cũng nhanh, bao lâu , lúc đó Bùi Việt đang bên bàn uống , Minh Di thấy khá bất ngờ, nàng nhớ buổi tối dường như uống , tối nay uống liền hai chén,
“Khát thế ?”
Minh Di cũng xuống đối diện , thuận tiện rót cho một chén, Bùi Việt nhấn tay nàng :
“Nàng uống gì?
Coi chừng buổi tối ngủ đấy.”
Minh Di gạt tay , đưa tới miệng:
“Ta bất kể uống cái gì cũng bao giờ ngủ .”
Những ngày vết thương nghiêm trọng nhất, đau đến mức đều thể ngủ .
Minh Di hỏi ngược :
“Vậy còn , cho uống, bản uống nhiều thế ?”
Mà còn mặt mũi hỏi ?
Bùi Việt thèm nàng, nhưng cũng giải thích, uống cạn nước trong chén .
Minh Di thấy như , đột nhiên phản ứng :
“Có r-ượu cay ?”
Tây Phong Liệt là bá vương trong các loại r-ượu, nổi tiếng với vị cay nồng gắt, nàng ngày uống một vò cũng say, bây giờ cách ba năm uống, t.ửu lượng bằng năm xưa, chỉ một bình nhỏ khiến nàng say nửa chừng, lúc hai tình nồng ban nãy, môi lưỡi khó lìa, mùi vị r-ượu trong khoang miệng nàng chắc chắn cũng cay .
Thảo nào im lặng tiếng, vẻ mặt bắt nạt mà thẹn thùng buồn lý luận.
Minh Di đắc ý :
“Hay là từ ngày mai, lúc gia chủ về phủ dùng bữa, liền cùng uống một ly?”
“Mơ !”
Hắn cũng học nàng, giơ ngón tay b.úng, khi dán sát mũi nàng, nỡ nàng đau, nhẹ nhàng gãi một cái, ôn tồn :
“Nhanh ngủ .”
Một cái gãi tơ hào đau, nhưng ngứa vô cùng.
Hai vợ chồng một một lên giường, cạnh , Minh Di nhàn nhã dựa , một cánh tay để bên ngoài cũng quản, Bùi Việt đoán nàng đây là đang nũng với , lao động hầu hạ, thế là giơ tay tóm lấy cánh tay nàng nhét trong chăn, đắp góc chăn cho nàng, bấy giờ mới hẳn hoi.
Cả hai đều hẹn mà cùng lên nóc màn, Minh Di thở định, hỏi:
“Chàng uống nhiều thế , ngủ ?”
Bùi Việt thực sự ý buồn ngủ, nhưng vì giúp tỉnh táo, thể vì eo lực của cả hai đều quá , trận tính là tốn sức, ý vẫn tận.
Hiện tại một hiển nhiên thỏa mãn , mỹ vị mới tháo dỡ ăn bụng, liền bắt đầu nhớ nhung bữa tiếp theo .
Bùi Việt nghiêng mắt về phía nàng:
“Nàng thì , ngủ ?”
Minh Di cũng chút ngủ , vì uống , Thanh Hòa đến nay vẫn về, cũng chuyện lo liệu thế nào .
Bùi Việt thấy nàng lên tiếng, liền coi như nàng mặc nhận, tâm an lý đắc (thản nhiên) phủ qua, ôm nàng lòng.