Hầu Môn - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tốt lắm!”
Lão thái y vuốt râu lớn.
Ông vốn nhậm chức ở Thái y viện, đến tuổi thì cho về hưu, trong phủ bao nhiêu miệng ăn cần nuôi, bây giờ, rốt cuộc vẫn tìm kế sinh nhai.
Là Bùi Việt danh ông am hiểu ch-ữa tr-ị bệnh phụ khoa, nữ quyến Bùi phủ đông, liền khách khí mời ông về, tiền lương hàng tháng đưa cao, phận cũng cực kỳ kính trọng, lão thái y vì thế mới ở .
“Gia chủ trị gia nghiêm cẩn, các vị thái thái nãi nãi trong phủ đối đãi với đều khoan hòa, ăn mặc dùng độ đều cần lo lắng, còn nơi nào hơn thế .”
Bùi Việt đặt hai tay gối, nụ ôn hòa:
“Ngài thích là .”
Lại khách sáo vài câu mới bày tỏ ý định:
“ đến đây là một chuyện thỉnh giáo ngài.”
Lão thái y ngài vốn là việc thì tới điện Tam Bảo, vội vàng nghiêng về phía vài phần, :
“Ngài cứ dặn dò.”
Bùi Việt hỏi:
“Dám hỏi lão thái y, hương tuyết tùng (lãnh sam), thường thấy ?”
“Tuyết tùng?”
“Phải.”
“Nó là hương, mà là một loại d.ư.ợ.c liệu.”
Tim Bùi Việt khẽ động, thần sắc trang trọng thêm mấy phần:
“Ý ngài là ?”
Lão thái y thần sắc thong dong giải thích:
“ thế , tuyết tùng là một loại cây cực kỳ chịu lạnh, sinh trưởng ở vùng núi cao giá rét, lấy phần thịt bên trong quả thông của nó, nghiền thành bột, thể thu-ốc, cũng thể nấu thành nước cốt.”
Bùi Việt hỏi:
“Có công hiệu gì?”
Lão thái y :
“Công hiệu thì nhiều lắm, thứ nhất nó kỳ hiệu hộ tâm (bảo vệ tim), cùng với xạ hương, ngưu hoàng, nhục quế chế thành một viên bảo tâm , tuổi mỗi ngày ăn một viên, thể kéo dài tuổi thọ.”
Bùi Việt nhớ tới tên thích khách đêm qua, trông vẻ là một lão già, chẳng lẽ thực sự lầm, đối phương quả thực là một già chính gốc?
“Còn gì nữa ?”
“Còn tác dụng hoạt huyết hóa ứ, nếu tâm mạch tổn thương, chế thành thu-ốc viên uống thể thông lục khiếu, phương thu-ốc khá thường thấy trong quân đội và giang hồ, nếu nội thương thể dùng thu-ốc .”
Bùi Việt xong, càng thêm mờ mịt, Minh Di quả thực đến từ giang hồ, chẳng lẽ nàng thương đang dùng thu-ốc viên tuyết tùng?
Không thể nào, nàng trông trắng trẻo sạch sẽ, hoạt bát nhảy nhót, vẻ gì là nghiêm trọng, thể nội thương?
“Còn gì khác nữa ?”
Bùi Việt khỏi mang theo hy vọng hỏi.
“Còn một loại nữa, chính là đem nước cốt quả thông tuyết tùng pha trong nhân sâm , nữ t.ử dùng công hiệu và kéo dài tuổi xuân.”
Lời lọt tai Bùi Việt khiến hài lòng, thần sắc rõ ràng dịu :
“Cách thường thấy ?”
Lão thái y :
“Thường thấy, lão phu ngày ở trong hoàng cung, cũng thường chế cho các vị nương nương.”
Nói như , Bùi Việt liền yên tâm.
Nếu thường thấy, nghĩa là mùi hương ngửi thấy đêm qua nhất định xuất phát từ Minh Di, khả năng là tên thích khách từng thương nên dùng tuyết tùng để hộ tâm, còn Minh Di, đại để là nhắm tới công hiệu dưỡng nhan mà dùng.
Sao thể là nàng ?
Sao thể là nàng chứ?
Chắc chắn là dạo gần đây công vụ quấn , tộc vụ nặng nề, quá mệt mỏi, dẫn đến suy nghĩ quá nhiều, nhạy cảm quá mức mà thôi.
Hắn nên nghi ngờ thê t.ử của .
Tuy nhiên để cho chắc chắn, đợi khi tiệc tất niên kết thúc, vẫn nên mời lão thái y đến thỉnh bình an mạch cho Minh Di.
Bùi Việt thoải mái hơn, mới tâm trạng Hạ Xuân Đường chủ trì tộc yến.
Lúc giờ giấc còn sớm, Bùi Việt qua thùy hoa môn tiên đến hậu viện thỉnh an mẫu , ngang qua hoa sảnh, thấy bên trong ồn ào náo nhiệt, thấp thoáng xen lẫn giọng của Minh Di.
Bùi Việt vén cành mai, men theo bậc đ-á đến hành lang, ánh mắt vượt qua cửa sổ chi tráp đang mở toang bên trong.
Chỉ thấy Minh Di khoác một chiếc áo bào cổ tròn màu sen sớm, cùng Bùi Thừa Huyền chen chúc một chiếc bàn dài, ánh mặt trời buổi sớm chiếu nghiêng, gieo lên đôi mày nàng một mảnh thanh huy, mái tóc xanh đều chải ngược lên, lộ một khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, cực kỳ xinh .
Hóa chiếc bàn dài bày đầy các loại điểm tâm thức ăn, nào là thịt bò khô, lạc rang, viên cừu hầm vàng, bánh đào thịt...
Trưởng tỷ Bùi Y Lam và nhị tỷ Bùi Tuyên đang bày biện thức ăn ở đầu , hai bọn họ lén lút trốn ở đầu ăn vụng.
Bùi Thừa Huyền vội vàng đem đĩa viên cừu hầm vàng đổ trong túi áo, Minh Di cũng cam lòng yếu thế gói đĩa thịt bò khô giấy dầu nhét tay áo.
“Ê tẩu tẩu, hôm nay tộc yến, trưởng thể cho chúng uống r-ượu nhỉ?”
“Ta thì uống , còn ... cái đó thì chắc .”
Minh Di thấy một đĩa ngỗng , thong thả cầm lên đưa cho Thanh Hòa bên cạnh.
“Tẩu tẩu dạy với, tẩu thế nào mà nắm thóp trưởng của , ép đồng ý mỗi tháng cho tẩu uống năm thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-93.html.]
Đôi mày Minh Di dãn một tiếng, khí định thần nhàn trả lời:
“Lén uống đó!
Càng lén uống, càng cho!”
Dù nàng cũng là như thế.
“Thật ?”
Bùi Thừa Huyền rõ ràng nửa tin nửa ngờ:
“ ngày nếu lén uống, trưởng thể đ-ánh gãy chân luôn đấy.”
Minh Di tiếng, thầm nghĩ ai bảo đ-ánh ca ca chứ.
Bùi Việt mà dám đ-ánh nàng, nàng thể leo lên nóc nhà dỡ ngói ngay.
Dáng vẻ đó rơi đáy mắt Bùi Việt, thật là hiểu sự đời, hiểu phong tình.
Hắn lẽ nào thực sự vì nàng lén lút mới cho phép?
Ngu ngốc như , thể thích khách ?
Bùi Việt tự thuyết phục bản , đè nén đầy bụng nghi ngờ xuống.
Chương 52 Ta thẩm vấn
Thời gian gần đến giữa trưa, trời thanh nắng rực, cả Bùi phủ rộn rã tiếng , vui mừng hớn hở.
Già trẻ trong tộc tụ họp tại Hạ Xuân Đường bên cạnh từ đường.
Đường hình chữ “Hồi", phía nam là một dãy phòng sương đối diện, sảnh ngang phía bắc rộng lớn mà huy hoàng, là chỗ của gia chủ, hai bên là hành lang rộng dài hai mươi trượng rộng tám trượng, hai dãy hành lang rộng bày đầy chỗ , tất cả trưởng bối trong tộc, các phòng lão gia cùng một thiếu gia danh tiếng triển vọng đều tụ tập theo thứ tự các phòng.
Chính giữa sảnh bắc đặt một chiếc bàn dài, bàn để thành quả thu hoạch của tất cả điền trang, cửa tiệm và công xưởng của tộc trong năm qua, cùng bản ghi chép khen thưởng và trừng phạt của các phòng trong tộc, cũng như danh sách tộc nhân các loại.
Bắt đầu từ hôm nay, tộc trưởng Bùi gia sẽ dựa theo những danh bạ sổ sách mà phát tiền hoa hồng cuối năm cho các phòng.
giờ Ngọ, Bùi Việt vận một bộ thanh bào chậm rãi bước lên bậc thang bên tiến sảnh ngang, theo là các quản sự, khi định, các quản sự cũng theo thành một hàng, từ đại quản gia của tổng trướng phòng đến chưởng viện của Giới Luật Viện, tổng cộng tám , thần sắc trấn định, cử chỉ trầm .
Bùi Việt lộ diện, hai bên chỗ lập tức im phăng phắc, tất cả tộc nhân dậy lượt hành lễ với :
“Bái kiến tộc trưởng!”
Một nhóm đông đúc, giọng vang dội, chỉnh tề thống nhất.
Bùi Việt chắp hai tay , đẩy từ trong ngoài, vái vòng quanh từ trái sang :
“Các vị tộc lão, thúc tổ, thúc bá xin mời .”
Hắn lệnh một tiếng, xôn xao xuống, mặt hướng về phía chờ lên tiếng, những đó đối với hoặc kính hoặc sợ hoặc phục, một ai dám vì trẻ tuổi mà khinh thường chậm trễ.
Điều cũng nguyên do, ban đầu Bùi thị nhất tộc cũng hưng thịnh như ngày nay, sức gắn kết của tộc nhân cũng mạnh như bây giờ.
Kể từ khi Bùi Việt tiếp quản, chỉnh đốn ngoại nghiệp, đem sản nghiệp trong ngoài của Bùi gia rà soát một lượt, cái gì nên bỏ thì bỏ, cái gì nên mở rộng thì mở rộng, thậm chí căn cứ theo luật lệnh của triều đình mà điều chỉnh hướng kinh doanh mới, khiến cho sản nghiệp trong tộc hưng thịnh bừng bừng, thu hoạch tăng lên theo từng năm.
Bên trong thì tu sửa tộc vụ, thiện tộc học, phong phú các loại môn học của tộc học, từ Tứ Thư Ngũ Kinh đến thiên văn địa lý thậm chí là toán trù các loại, gì , gì bao hàm, nam nữ cùng giảng, nữ học ngoài thi thư cầm họa , còn thêm một khóa học như cắm hoa, đạo, những mời đều là danh sư, từ các lão phu t.ử về hưu của Hàn Lâm Viện, đến những danh sĩ giang hồ, nhiều đại nho cao nhân bên ngoài thấy mặt, Bùi gia chỉ cần một phong bái là thể mời kinh, vì tộc học Bùi gia cực kỳ tiếng trong cả kinh thành, đến nỗi nhiều quan gửi gắm đưa con cái trong nhà đến Bùi gia cầu học.
Thứ hai là lập Giới Luật Viện, dùng để quy huấn tộc nhân, thưởng thiện phạt ác.
Trọng thưởng cho những đỗ đạt khoa cử để đốc thúc t.ử trong tộc chăm chỉ học hành tiến thủ, rạng rỡ tổ tông, trừng phạt những kẻ việc phi pháp gian ác để khuyên nhủ tộc nhân hướng thiện tu đức.
Thứ ba, Bùi Việt mở tiền lệ chia hoa hồng.
Trước đây sản nghiệp Bùi gia phần lớn trong tay đích chi trưởng phòng, các phòng tự thu chi tự chịu lỗ lãi, những phòng thậm chí chỉ thể dựa sự bố thí của trưởng phòng để sống qua ngày, cả gia tộc giàu nghèo đều, lòng trong tộc rời rạc.
Hiện nay Bùi Việt với tư cách là tộc trưởng, dựa theo ghi chép thưởng phạt của Giới Luật Viện đối với các phòng mà ban phát hoa hồng, lòng trong tộc quy tụ, một lòng.
Dựa chiêu , già trẻ trong tộc ai là phục .
Đợi định, Bùi Việt độc lập lễ đài, vái một cái lên tiếng:
“Các vị trưởng lão, các vị tộc , lúc tiết trời đông tháng Chạp, tân hỷ sắp đến, cả tộc tụ họp tại đây, là đại sự hưng vượng trong tộc, cũng là di trạch của tổ tiên kéo dài đến nay mới sự may mắn , Việt lạm chức tộc trưởng, lúc trẻ kế thừa chí hướng của tiên phụ, gánh vác kỳ vọng dày công của tổ tông, khắc cẩn tự tỉnh, dậy sớm thức khuya, đến nay năm năm, nhờ sự chỉ bảo của các vị trưởng lão, sự giúp đỡ của tộc , năm năm , tuy nhiều kiến thụ, nhưng cũng coi như chăm chỉ thủ nghiệp, nhục môn đình.”
“Tiên tổ còn tại thế, thường giáo huấn Việt , chớ quên gốc, tổ tiên là gốc, triều đình cũng là gốc.”
“Bản triều từ Thái Tổ khai nghiệp, dẹp yên thiên hạ, định đô tại đây, cơ nghiệp bắt đầu từ đó, đến nay Thượng, thánh chủ lâm thế, nhiếp phục vạn bang, khiến cho giang sơn vẹn , mới đại nghiệp thiên hạ thái bình, muôn dân no ấm, mà Bùi thị thánh chủ ưu ái, đóng góp chút sức mọn, chân tại triều, hàng ngũ danh lưu, thực sự là phúc phận của cả tộc ...”
Nói đến đây, Bùi Việt hướng về phía bắc cung kính:
“Dẫu Bùi thị chút gia tài, con cháu đông đúc, cũng nên ghi nhớ từng tơ từng sợi, đều thuộc về đất vua, từng thở từng khoảnh khắc, đều nghĩ đến việc báo đáp hoàng phụ, nên nghĩ đến việc hiệu lực khuyển mã cho triều đình, thực hành đạo lý kinh thế chí dụng, bất luận thời gian đổi, cả tộc dời chí hướng, phụ quân ân.”
Tộc nhân dậy, phụ họa theo:
“Tuyệt đối quên giáo huấn của tộc trưởng.”
Sau một hồi nghĩ đến vua tụng đức, Bùi Việt tổng kết những điểm đáng khen ngợi của cả tộc trong năm nay, cũng đương đình khiển trách ít những hành vi ác độc nhiều giáo huấn đổi, tộc nhân lượt lúng túng:
“Chúng con tự nhiên sẽ mẫn tiệp trong hành động, thận trọng trong lời , giới kiêu giới táo (tránh kiêu ngạo nóng nảy).”
Đến cuối cùng vị gia chủ trẻ tuổi, thanh bào khoác , hiên ngang như hạc giữa bầy gà, thần sắc dần dịu lộ nụ :
“Thường tuyết rơi báo hiệu năm bội thu, năm nay tuyết dày mưa đủ, thấy năm tới nhất định là một năm quốc thái dân an, cũng mong Bùi thị nhất tộc chúng ngày càng thăng tiến, các tộc lão thể khang kiện, trẻ nhỏ hoạt bát ham học, t.ử trẻ tuổi rộng tài thành khí, chúng đối với triều đình càng thêm công lao kiến thụ.”
Bùi Việt nâng ly mỉm :
“Nào, Việt kính các vị một ly.”
Tộc nhân dậy đáp lễ:
“Kính tộc trưởng!”
Sau đó đẩy ly đổi chén, bắt đầu bữa tiệc hoa lệ.
Có Bùi Việt và các vị trưởng lão ở đó, bàn tiệc các lão gia và thiếu gia thể buông thả chân tay, ít nhiều chút nghiêm túc, bên phía nữ quyến nội uyển thì như , nhiều quy tắc như thế, các nữ quyến vui vẻ, khí vô cùng hòa hợp.