Hầu Môn - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Leo qua một đoạn đường núi dốc , Minh Di cuối cùng cũng dìu Tạ Như Vận đang thở hổn hển tới đích.
Mộ của Lý Lân Chiêu một gò núi nhỏ ở phía đông Hoàng lăng.
Nhìn về phía đông, trong thung lũng là một cánh rừng rậm rạp, về phía tây là con đường thần đạo chân lăng mộ Đế vương.
Lăng mộ tính là lớn, thu dọn sạch sẽ, mặt đất lát đ-á xanh đồng màu, trong bồn hoa trồng một loại cây xanh tươi .
Giữa lăng viên sừng sững một tấm b-ia đ-á, bên 'Mộ của Thượng trụ quốc Nhất phẩm Phiêu kỵ tướng quân Lý Lân Chiêu', phía b-ia mộ là một đống lăng hình tròn xây bằng đ-á, đè cỏ dại và đất đắp ở , hai bên cây cỏ xanh um, tiếng thông reo vang vọng, cảnh trí vô cùng thanh tĩnh.”
Hai bước lên bậc thềm, liền thấy Thẩm Yến đang lóc mộ:
“Lân Chiêu ca ca, , còn ai dạy đ-ánh mã cầu, còn ai cùng uống r-ượu nữa.
Huynh , vò r-ượu vườn nhà chất thành núi ..."
Minh Di thấy mà đau đầu một hồi, dám sắc mặt của Tạ Như Vận.
Quả nhiên, Tạ Như Vận tức đến mức giậm chân, xoay xuống bậc thềm, vòng qua bên cạnh vườn hoa phía bên lớn:
“Minh Di, ngươi thấy , quả nhiên như ngươi , cùng rõ ràng!"
“Phải ..."
Minh Di đầu óc như nổ tung, vội vàng đuổi theo, đỡ lấy cánh tay nàng:
“Thiếp mà, chính là một tên khốn, từ nay về , nàng cùng đường ai nấy , một đao cắt đứt!"
Tạ Như Vận nước mắt giàn giụa, cam lòng :
“Ta sớm cùng một đao cắt đứt !"
Nàng gục lòng Minh Di, nức nở đầy ủy khuất:
“Từ lúc ngươi đưa thư thoái hôn cho , còn liên quan gì tới nữa ..."
“ thế," Minh Di ôm lấy nàng nhỏ nhẹ an ủi:
“Kém xa Lương công t.ử đối với nàng vạn phần."
Lương Hạc Dữ đuổi tới, vặn thấy câu , vui mừng vái chào Minh Di một cái:
“Thiếu phu nhân, vì câu , tại hạ nguyện ngựa xe cho , chuyện gì, cứ việc phân phó."
Trường Tôn Lăng chắp tay theo , đ-á một cái m-ông , đ-á thật xa:
“Đến lượt ngươi hiếu kính biểu cữu mẫu của ?"
Lương Hạc Dữ đ-á cho lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào bồn hoa, nhưng mặt vẫn hì hì:
“Lăng ca nhi, ngươi nhẹ tay chút."
Tính khí của chính là như , chẳng thể kết thù với ai .
Minh Di vô cùng khâm phục, với Tạ Như Vận:
“Đừng nữa, cái tính tình thật sự hợp với nàng."
Tạ Như Vận tính tình liệt, quả thật cái tính tình mềm mỏng của Lương Hạc Dữ mới bao dung .
Tạ Như Vận hai bọn họ quấy rầy như , ngược phá lệ bật .
Quay mộ, bên Thẩm Yến giãi bày xong, Lương Hạc Dữ bưng một bình r-ượu định tiến lên, Trường Tôn Lăng chặn :
“Ngươi thôi , r-ượu để , lời thì đừng nữa."
Lương Hạc Dữ gạt , nghiêm túc tiến lên giãi bày một hồi tâm can, ý tứ đại khái là cưới Tạ Như Vận, mong thành , nếu thành , mỗi năm r-ượu sẽ cung cấp đủ.
Trường Tôn Lăng thấy mất mặt, lùi vài bước.
Lúc Thẩm Yến chỉ một dãy điện đài giữa núi xa xa:
“Đó là nơi nào ?"
Minh Di và Trường Tôn Lăng cùng sang, chỉ thấy cách đó ba dặm ở một lăng mộ vùng núi nào đó, thấp thoáng thấy mấy tòa cung điện lưu ly, từ bố cục thì quy cách hề thấp.
Trường Tôn Lăng nhận :
“Đó là lăng viên của Chương Minh Thái t.ử."
“Chương Minh Thái t.ử là ai?
Triều chẳng lập Thái t.ử ?"
Thẩm Yến quanh năm cư trú ở Túc Châu, từng qua danh hiệu Chương Minh Thái t.ử.
Trường Tôn Lăng chỉ đành giải thích nguyên do cho Thẩm Yến .
Hai bọn họ bên chuyện, bên tới lượt Tạ Như Vận thắp hương, Minh Di thấy liền qua giúp đỡ.
Đã hầu mang lên mấy hộp thức ăn, Tạ Như Vận lượt lấy bày lên, tất cả bảy tám loại đồ nhắm r-ượu, một bình r-ượu mạnh rưới b-ia mộ.
Minh Di ngửi thấy là một vò Tây Phong Liệt, tim như đang rỉ m-áu:
“Tới tới tới, giúp nàng."
“Tránh ."
Tạ Như Vận hiện giờ cũng tính nết của nàng, sợ nàng uống trộm.
Tạ Như Vận rưới xong một vò r-ượu, chắp hai tay , những lời khác , chỉ một câu, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Lân Chiêu, Minh Di một kinh, e rằng sẽ rơi cục diện hung hiểm, nhất định phù hộ cho bình bình an an.".........
Nửa canh giờ trôi qua, đều thắp hương xong, Tạ Như Vận vẫn nỡ , kéo lấy Minh Di:
“Hai chúng ở đây bầu bạn với , đợi mặt trời xuống núi ."
Minh Di cũng từ chối:
“Thiếp giải quyết một chút, đón nàng nhé?"
Tạ Như Vận gật đầu.
Thẩm Yến cũng chịu rời , mới tới đầu, đối với lăng mộ Đế vương vô cùng hứng thú, định dạo xung quanh xem .
Cuối cùng hai bọn họ cùng Lương Hạc Dữ ở .
Minh Di gọi Trường Tôn Lăng tới một bên bóng cây, thấp giọng dặn dò:
“Ngươi ở đây trông coi, một lát về."
Trường Tôn Lăng yên tâm hỏi:
“Ngươi ?"
“Đừng hỏi."
Minh Di vỗ vai , theo lối nhỏ bên cạnh xuống .
Đợi khi biến mất khỏi tầm mắt , nàng đột nhiên ngược trở lên, bóng dáng như quỷ mị lướt lên ngọn cây, lao nhanh về phía lăng tẩm Chương Minh Thái t.ử ở phía cách đó ba dặm.
Chẳng mấy chốc tới lăng viên Chương Minh Thái t.ử cách đó ba dặm.
Lăng viên Chương Minh Thái t.ử vô cùng rộng lớn, phía điện Hưởng, khuyết lâu, phía giác lâu, hàng ngày đều trấn giữ ở đây, hương hỏa dứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-82.html.]
Minh Di tránh né điện đài khuyết lâu phía , trực tiếp từ cánh rừng phía lao phía tây bắc lăng viên.
Nàng nhớ năm đó đầu tiên theo cha về kinh, từng trồng một rừng mai ở đây.
Thực Minh Di thích gì, đại khái nàng thích cái gì, thì cũng nên như .
Trong vườn mai sừng sững một tấm b-ia chữ, vì Chương Minh Thái t.ử sinh mất, đời thể thuật công tích của , nên Hoàng đế chủ trì lập tấm b-ia .
Minh Di tới tấm b-ia chữ.
Cành mai ngày đông giá rét ý mới, từng chùm lá mai xanh mướt đọng cành, lấp ló còn chút vụn tuyết tan hết, bên hiện mấy phần sắc thái non nớt mới mẻ, đó chắc là nụ hoa .
Minh Di kịp kỹ, xuống bậc thềm b-ia, đặt bình r-ượu Trường Tôn Lăng đưa lúc nãy b-ia.
Mặt trời lệch về phía tây, gió lạnh lặng lẽ tiếng động, Minh Di ngơ ngẩn chằm chằm tấm b-ia mộ, nơi đáy mắt cuộn trào sự kiên nghị khó lòng lay chuyển:
“Huynh trưởng, về , về một , mang theo hồn của ba vạn quân Túc Châu... về ."
Chương 45 Sao nàng thể ngoan một chút chứ...
Chân trời ráng mây cuộn trào, lạnh đột ngột ập tới, thời gian còn sớm, xuống núi thôi.
Minh Di một lát, men theo sườn núi phía lăng tẩm Lý Lân Chiêu.
Đi theo một con đường nhỏ giữa những cây thông xuống , đột nhiên thấy lăng truyền tới tiếng nức nở nghẹn ngào nhỏ nhẹ.
Nàng cứ ngỡ là Tạ Như Vận, vội vàng tiến lên, lúc mới thấy ở sân rộng lát gạch đ-á xanh mấy nữ quan đang hầu, ánh mắt theo tiếng dời , Thất Công chúa khoác áo choàng trắng tuyết đang tựa mộ đ-á tròn mà lóc.
Nàng tì trán vân đ-á thô ráp, nước mắt lã chã rơi xuống, gần như thành chuỗi đứt dây, cả phục xuống, như một con chim sẻ trắng gãy cánh.
Minh Di thở dài một tiếng, tới bên cạnh Tạ Như Vận, thấp giọng hỏi:
“Nàng tới lúc nào ?"
Tạ Như Vận liếc nàng một cái, đáp:
“Ngươi nàng liền tới .
, ngươi ở phía đụng Công chúa ?"
Minh Di tùy ý chỉ về phía dốc núi bên tây:
“Đi nhầm đường, vòng một lát mới xuống ..."
Tạ Như Vận cũng nghĩ nhiều.
Một lát , thấy Thất Công chúa mãi chịu dậy, Tạ Như Vận tiến lên khuyên bảo:
“Điện hạ, trời sắp tối , chúng xuống núi thôi.
Lân Chiêu tính tình phóng khoáng tùy ý, chắc chắn thấy vì mà hại ."
Thất Công chúa một hồi, mới bình phục , vịn tường đ-á chậm rãi dậy, vuốt ve hốc mắt sưng đỏ mỉm với Tạ Như Vận:
“Ta cũng chỉ ở chỗ mới thể phóng túng một trận, nàng chê ."
Tạ Như Vận những năm nay, Thất Công chúa giữa Đế Hậu, gắng sức hàn gắn quan hệ phu thê của bọn họ, còn đối phó với sự công kích của triều đình đối với Lý gia và Thất hoàng t.ử, vô cùng dễ dàng:
“Gánh nặng vai Điện hạ thực sự nặng, nhưng chuyện sẽ thôi."
“Hơn nữa, còn con, còn..."
Tạ Như Vận suýt chút nữa thốt danh tính của Minh Di, cố nén , “Còn những chí sĩ trung trinh như Sào đại nhân, chúng con sẽ cứu Điện hạ , rửa sạch nỗi oan cho Lý gia."
Thất Công chúa nhớ tới Tiêu Trấn ngã ngựa, Hằng Vương như mất một cánh tay, thấy hy vọng, lấy lòng tin :
“Phải, sẽ thôi.
Mong năm khi tới mộ trưởng tế bái, thể tư cách với rằng, quân Túc Châu của trong sạch."
Thất Công chúa thu xếp dung nhan một chút, theo Tạ Như Vận từ b-ia bước , liếc mắt thấy Minh Di.
Đại khái là Tạ Như Vận thông báo với nàng , nàng hề ngạc nhiên, thậm chí còn mỉm với Minh Di:
“Cảm ơn nàng tới tế bái trưởng ."
Thân phận Thiếu phu nhân Bùi gia thực sự nên xuất hiện ở đây, Minh Di gì.
Thất Công chúa bước xuống bậc thềm, thấy Thẩm Yến vịn lan can đ-á bạch ngọc ngó xung quanh, bộ váy áo đỏ rực thực sự ch.ói mắt, vui :
“Thẩm cô nương, ai tế bái quá cố mà mặc một đỏ thế ?"
Thẩm Yến tiếng đầu , trả lời hiển nhiên:
“Điện hạ, Lân Chiêu ca ca từng khen thần nữ mặc sam đỏ , thần nữ liền mặc tới cho xem.
Thần nữ nghĩ chắc chắn thấy chúng vì mà tự oán tự trách.
Thần nữ tuy nghiêng lòng với , nhưng cũng vì mà dừng bước chân.
Lân Chiêu từng , con sống đời, nên sống một cách phóng túng sảng khoái, , ngày tháng của chúng vẫn tiếp tục, và sống thật ."
Nàng xong, hiếm thấy ai bác bỏ nàng, ngay cả Tạ Như Vận cũng còn tranh phong ghen tuông vì chuyện nhỏ nữa, ngược cảm thấy nàng vài phần đạo lý.
“Ta ngược hiểu Lân Chiêu bằng cô."
Gió càng lạnh hơn, ráng chiều lặn hẳn.
Trường Tôn Lăng Minh Di một cái, thúc giục:
“Trời sắp tối , xuống núi thôi."
Suốt quãng đường ai gì tới điện Hưởng phía .
Thất Công chúa điện lạy tổ tông, những còn chờ ở bên ngoài.
Quảng trường ở nơi thấp nhất của thung lũng, bốn phía gì che chắn, gió từ hai bên ùa , tạo thành một vòng xoáy ở quảng trường.
Mọi đều chút run rẩy vì lạnh, nội thị vội vàng thêm than bạc lò sưởi tay cho bọn họ.
Phía điện Hưởng xưa nay chuẩn cơm tối, leo núi cả ngày cũng chút đói.
Lương Hạc Dữ chạy tới xe ngựa, lấy bánh ngọt chuẩn từ sáng sớm tới, cẩn thận dùng một cái khay tròn bưng lén lút đưa cho Tạ Như Vận:
“Tạ nhị, lót ."
Vốn dĩ mang nhiều, dọc đường ăn một ít, hiện giờ chỉ còn hai miếng bánh tám góc, bộ đều ở khay.
Tạ Như Vận một cái, gì, nhận lấy, đưa cho Minh Di một miếng , miếng còn đưa cho Thẩm Yến.
Thẩm Yến nhanh mắt sớm phát hiện chỉ hai miếng bánh, nếu nàng ăn, Tạ Như Vận sẽ còn nữa, nàng chắp tay lưng lắc đầu:
“Lúc nãy núi ăn chút lương khô , đói."
Tạ Như Vận :
“Bảo cô ăn thì cô cứ ăn , nhiều lời vô ích thế."
Cái tính nết .
Thẩm Yến còn cách nào, nhặt miếng bánh đó nhét miệng, liếc Tạ Như Vận một cái gì.
Lương Hạc Dữ thấy Tạ Như Vận nhường bánh ngọt , vội vàng chạy về phía xe ngựa, cố gắng tìm chút gì đó để ăn.