Hầu Môn - Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bùi Việt khổ thấu.”
Muốn hỏi thì cứ hỏi, cứ rúc lòng gì.
Đành đưa tay giữ lấy eo nàng, để nàng tiến thêm bước nữa, e rằng nàng nhận sự khác thường của , bao nhiêu cũng chút ngượng ngùng.
Sau đó nương theo lời nàng mà đáp:
“Trong những kinh, phần lớn đều là trọng hậu bản phận, nàng cần lo lắng.
Duy chỉ lão thái thái và lão thái gia của phòng thứ tư và phòng thứ chín là cần cẩn thận ứng phó.
Tứ lão thái gia ở Bùi gia nổi tiếng là miệng lưỡi độc địa, năm đó tổ phụ chính là ông ép rời kinh..."
Nói đến đây, chợt nhớ tổ phụ là vì định hôn sự cho Minh Di mà bài xích khỏi kinh thành, bảo chừng Tứ lão thái gia sẽ khó Minh Di trong bữa tiệc cuối năm.
Bùi Việt liền dặn dò:
“Tứ lão thái gia hành sự nể mặt ai bao giờ, ngay cả đôi khi cũng ông càm ràm vài câu.
Nàng ở trong phủ, đừng bao giờ gặp riêng ông , ngày thường cứ sát bên cạnh mẫu .
Nếu thật sự ông quấn lấy, dạy nàng một cách, nàng cứ nhắc đến Ngũ phòng lão thái thái..."
Minh Di ở trong lòng ngước mắt lên:
“Tại thế?"
Bùi Việt khổ:
“Nói thì đó là một chuyện xưa của phủ .
Tứ phòng lão thái gia và Ngũ phòng lão thái gia năm đó là ruột thịt.
Năm Tổ lão thái thái định hôn sự cho hai , nghĩ Tứ lão thái gia lớn tuổi hơn nên định cho ông .
lão thái gia tính tình bướng bỉnh, khi cứ nhất định kéo theo Ngũ lão thái gia.
Hai liền xảy rắc rối, đối phương chê Tứ lão thái gia mặt tướng cương khắc, thích ông , ngược nhắm trúng Ngũ lão thái gia.
Vốn dĩ cũng chẳng gì, đổi là , nhưng khốn nỗi Tứ lão thái gia trúng cô nương nhà .
Lúc đó vì chuyện mà các bậc tiền bối gây một phen khó xử lớn, cuối cùng vì đối phương tạo áp lực, cô nương đó vẫn gả cho Ngũ lão thái gia.
Tứ lão thái gia vì chuyện mà canh cánh trong lòng, càng lúc càng đúc kết nên cái tính tình chua ngoa khắc nghiệt của ông ."
“Bao nhiêu năm trôi qua, cũng chỉ nhắc đến Ngũ lão thái thái mới thể khiến ông thúc thủ chịu trói.
Chuyện trong tộc là bí mật, hễ ông khó đều dùng cách để đối phó."
Bùi Việt hành sự nay luôn trang trọng, từng lấy chuyện đùa của tiền bối , hôm nay cũng là bất đắc dĩ.
Cái tài mồm mép của Tứ lão thái gia bình thường nhịn nổi, so với việc để Minh Di chịu khó xử, chỉ thể chọn cách bán trưởng bối trong tộc.
Minh Di chỉ coi như một giai thoại, để tâm:
“Thật là thú vị."
“Thiếp đột nhiên nhớ các cùng , bảo là lúc thầm mến gia chủ, gả mà , đành lùi cầu việc khác mà gả cho thiếu gia khác, mong ở gần một chút để ngưỡng mộ phong thái của gia chủ."
Bùi Việt chỉ cảm thấy nhảm nhí:
“Không chuyện đó ," ngữ khí nghiêm nghị hơn vài phần:
“Nàng thấy thể dung túng cho chuyện như xảy ?
Là ai xì xào bên tai nàng, cho , nhất định sẽ phạt nàng ."
Minh Di thể bán các , tiện tay gãi gãi :
“Thật sự ?
Chàng đừng lừa , đừng để đến tiệc cuối năm mọc một vị tình nhân cũ nào đó đấy."
Bùi Việt thật sự nàng cho tức , vội nắm lấy tay nàng:
“Sẽ chuyện như ..."
So với những lời mỉa mai, càng lo cho đôi tay lanh lẹ của nàng hơn, động tác nhanh như thỏ đế, thể là đối thủ của nàng.
Đầu ngón tay còn chạm tới, nàng sờ soạng khắp nơi, từ cổ, ng-ực cho đến thắt lưng của đều nàng lướt qua một lượt.
Nếu cẩn thận, chạm chỗ khác thì sẽ lộ tẩy mất.
Bùi Việt dứt khoát từ bỏ, đưa tay mặt nàng, dáng vẻ mặc nàng c.h.é.m g-iết:
“Cũng từng nàng thương, chẳng qua là thương thêm nữa thôi, chung quy là phu quân của nàng, nàng nỡ lòng nào thì nàng cứ ."
Minh Di những lời mà ngẩn .
Phu thê bấy lâu nay, đây là đầu tiên thấy đường hoàng mà giở trò vô , thật sự là nghi ngờ ôm nhầm phu quân , thật khiến kinh ngạc.
Nàng vốn dĩ ưa mềm ưa cứng, càng như , nàng càng mủi lòng, dứt khoát nắm lấy đôi tay , dời lên vai , bảo ôm lấy , áp sát môi :
“Thiếp mà nỡ chứ..."
Giống như , như , mang theo vài phần trêu chọc, cũng mang theo vài phần nghiêm túc.
Cái cảm giác ngứa ngáy gãi tim , còn đáng hận hơn gãi .
Càng khơi dậy một tầng hỏa khí khác trong .
Vốn dĩ nhẫn nhịn gian nan, lúc càng tư thế bộc phát ngoài.
Bùi Việt hít một thật sâu, sợ thất thái khống chế mà chuyện gì, chậm chạp thu tay về, mặt càng nghiêng sang bên , tránh né làn môi nàng:
“Nàng đừng nghịch nữa."
Giọng điệu khắc chế và trầm đục.
Minh Di sửng sốt.
Hắn là thích nàng tán tỉnh, là sợ nàng khêu gợi lửa lòng?
Dù là loại nào thì lúc nàng cũng nên rút lui về trận địa của .
Thế là nàng lời buông , lùi nửa , như c-ơ th-ể hai còn chạm nữa, ranh giới rõ ràng.
Ngay đó, gió lạnh bên ngoài men theo khe hở ngăn cách mà lùa .
C-ơ th-ể Minh Di sưởi ấm, lúc đang nóng hầm hập nên thấy .
Bùi Việt đột ngột cảm thấy hối hận.
Không thể phủ nhận, lúc nàng áp sát , cảm giác tuyệt.
Vừa rời , liền cảm thấy trong lòng cũng theo đó mà trống rỗng một mảng.
Tiếc là lời thốt , Minh Di lùi về .
Đừng bên ngoài nàng vẻ hào sảng câu nệ tiểu tiết, nhưng trong xương tủy bình tĩnh tự chủ, cực kỳ chừng mực, nếu gọi nàng , nàng nhất định sẽ mập mờ khước từ.
“Minh..."
Hắn khẽ gọi nàng.
Minh Di chằm chằm về hướng của trong cơn buồn ngủ nửa mê nửa tỉnh, mắt mở hé:
“Hửm?"
Kéo dài âm cuối.
Tiếng lầm bầm phát từ đầu mũi, mang theo vài phần điệu bộ lơ đãng, phong vị phong lưu tiêu sái.
Chỉ một tiếng thôi cũng khiến Bùi Việt nhịn mà mơ mộng, nếu Minh Di b.úi tóc bằng ngọc quan, khoác bộ lan sam, chắc chắn sẽ khiến đám nữ t.ử cúi đầu vì nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-80.html.]
“Ta là bảo nàng đừng gãi... ngứa."
Hắn chột giải thích cho , đó chủ động phủ qua, một nữa ôm nàng lòng.
Nàng áp sát môi , lẽ là hôn , tránh né, thật sự là mất phong thái quân t.ử.
“Giận ?"
Việc giận dỗi gây gổ với khác, Minh Di thật sự thạo.
Cả đời nàng từng giận dỗi ai, nếu lời thì đ-ánh một trận, vẫn thì đ-ánh tiếp, chung quy đ-ánh đến khi đối phương phục sát đất, hận nàng oán nàng nhưng chẳng cách nào với nàng, cuối cùng đành nhận mệnh ngoan ngoãn lời, Trường Tôn Lăng chính là ví dụ điển hình.
phu quân thì khác, phu quân thể đ-ánh, chỉ thể dỗ dành.
Thế là Minh Di chạm cằm :
“Thiếp giận."
Chạm nhẹ rời ngay, dám trêu chọc .
Bùi Việt càng chắc chắn nàng hôn , thế là chút do dự giữ c.h.ặ.t gáy nàng, hôn nàng thật sâu.
Đầu lưỡi nhanh ch.óng cạy mở hàm răng nàng, len lỏi sâu bên trong chiếm lấy dư vị ngọt ngào.
So với gương mặt thanh thuần , lực đạo thể coi là hút hồn đoạt phách.
Minh Di cảm thấy tâm hồn như hút lấy, đốt ngón tay nhanh ch.óng mềm nhũn.
Hắn hôn mãnh liệt như , nàng liền tưởng , dù ngoại trừ lúc chung phòng, bao giờ hôn nàng như thế .
Minh Di lo lắng lát nữa sẽ khó thu xếp, sức ngăn ý nghĩ đó , hai tay đẩy ng-ực , thở dốc :
“Gia chủ, c-ơ th-ể ..."
“Ta ..."
Hắn đè nén d.ụ.c vọng khó nhịn trong lòng, nụ thanh khiết:
“Chỉ là hôn nàng thôi."
Một nữa đặt một nụ hôn lên trán nàng, ôm lòng.
Sự mập mờ thể xua tan, sự quấn quýt thể tận hứng.
Hai ôm lấy , ai thêm lời nào.
Minh Di mong kinh nguyệt mau kết thúc, Bùi Việt mong ngày mười ba mau đến.
Chương 44 Hai canh, trưởng về ...
Ngày mùng mười , thời tiết thật , là một ngày nắng ráo hiếm .
Nhân lúc thời tiết , hạ nhân của Bùi phủ từ sớm tháo rèm và đèn l.ồ.ng ở các nơi xuống để chuẩn mới.
Đường Trường Xuân cũng , sợ bụi bặm rơi vãi, Phó ma ma từ sớm đẩy Minh Di :
“Người sang chỗ Thái thái một lát , đợi dọn dẹp sạch sẽ hãy về."
Minh Di mấy ngày nay đều quanh quẩn ở Đường Xuân Cẩm.
Tuần thị hôm nay dẫn nàng gặp khách, ngày mai đưa nàng sang phủ phía Nam của phòng nào đó ăn tiệc, chung quy hai ngày gặp quá nửa tộc nhân.
Cũng bà chồng cố ý tránh né mà nàng hề gặp vị Tứ lão thái gia .
Thanh Hòa nàng phái dò la động tĩnh vụ án.
Minh Di một về phía Đường Xuân Cẩm, đây tiểu nha theo nàng, thật sự theo kịp bước chân nàng nên nàng cho theo nữa.
Vẫn như cũ ôm lò sưởi tay, bước chân như gió bước Đường Xuân Cẩm.
Vừa mới cửa, từ xa thấy bên trong tiếng .
Sớm thế mà khách đến ?
Vừa bước phòng, liền thấy Tạ Như Vận điềm nhiên ở phía Tuần thị, đang cùng mấy vị cô nương Bùi gia bàn luận về cách để chọn lang quân.
Té là cuối năm, ít quan viên kinh thuật chức, thể nhân cơ hội định hôn sự cho nhi nữ.
Cô nương Bùi gia vốn dĩ luôn là miếng mồi ngon, Tuần thị hiện giờ trong tay tích trữ bao nhiêu mời, lúc nhàn đàm liền nhắc đến chuyện .
Minh Di ôm lò sưởi tay tiến lên, thỉnh an Tuần thị , với Tạ Như Vận:
“Sao thế, hôm nay Tạ cô nương định bà mai cho nhà nào ?"
Tạ Như Vận lời , trong lòng nghẹn , lạnh lùng liếc nàng một cái, đáp lời , trái dậy thi lễ với Tuần thị:
“Thái thái, cứ quyết định như thế nhé, hôm nay Minh Di con mượn , chiều tối sẽ trả về..."
Nói xong liền nắm lấy cánh tay Minh Di ngoài.
Minh Di kịp đề phòng:
“Đi ?"
Tạ Như Vận thèm để ý đến nàng.
Minh Di đầu cầu cứu chồng Tuần thị, Tuần thị cũng nhún vai tỏ vẻ cách nào.
Minh Di cứ thế Tạ Như Vận lôi khỏi cửa.
Mãi đến khi cửa lên xe, nàng mới buông Minh Di , ngón tay di chuyển đến gò má nàng, véo một cái thật mạnh:
“Ngươi quên hôm nay là ngày gì , còn ăn mặc hoa hòe hoa sói thế !"
Minh Di tức đến bốc hỏa.
Gần đây những thế, ai cũng thích véo nàng, Bùi Việt véo vành tai nàng, Tạ Như Vận véo gò má nàng, thật sự coi nàng là mèo bệnh ?
Đã thể nhẫn... thì cũng thể nhẫn.
Không chấp nàng .
Minh Di vỗ vỗ đôi tay , hỏi:
“Ngày gì?"
Tạ Như Vận dáng vẻ vô tâm vô phế của nàng cho tức :
“Hôm nay là ngày giỗ của trưởng ngươi."
“..."
Minh Di khẽ ho vài tiếng, lúc mới phản ứng .
Sau đó thần sắc thu liễm vài phần:
“Xin , thật sự là quên mất chuyện ."
Tạ Như Vận thấy sắc mặt nàng chuyển sang trắng bệch, kìm đau lòng:
“Được , chẳng qua chỉ ngươi một câu, ngươi đừng để bụng.
Bảo chừng trưởng ngươi thấy ngươi gả cho một vị phu quân đáng tin cậy, cũng đang mừng cho ngươi đấy."
Minh Di bật :
“Huynh trưởng chắc chắn là mừng ."
“ cũng , Hoàng lăng, trời đông giá rét, đường xá xa xôi, ngươi vẫn là đừng chịu cái khổ nữa.
Hay là chúng chọn một nơi cao ráo, hướng về phía tây nam hướng Túc Châu, bái vọng từ xa là , tế lễ cốt ở tâm, ở hình."
Tạ Như Vận dường như hạ quyết tâm lớn:
“Ba năm , thăm cuối cùng, sẽ nữa."