Hầu Môn - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Việt đang tập trung xem sớ tấu, gương mặt lạnh lùng như ngọc một chút gợn sóng,
“Vậy xem là ai thẩm!"
Sào Ngộ ngẩn , vị Các lão trẻ tuổi luôn bách chiến bách thắng , nhớ tới những chiến công hiển hách của ở Giang Nam, từ từ thẳng dậy.
Cũng đúng, xem là ai thẩm.
Chương 41 Phu thê hợp bích (Hạ)
lúc giờ Ngọ, đến giờ dùng bữa, các quan viên ở khu quan thự lục lục khỏi phòng trực, ba ba hai hai kết bạn về phía nhà ăn, dứt khoát cửa Chính Dương đến khu chợ phía quán xá, tranh thủ lúc rảnh rỗi sang các nha môn khác thăm thú góp vui.
Tóm lúc khu quan thự chính là lúc qua kẻ tấp nập.
Mà Tiêu Trấn chính là lúc , của Đô sát viện đưa từ cửa Đại Minh bên trong cửa Chính Dương.
Đô sát viện hai nha môn, một cái cùng với Hình bộ và Đại lý tự ở gần miếu Thành hoàng đô thành, cái còn ở khu quan thự, mỗi khi Tam pháp ty hội thẩm đều diễn tại đây.
Tiêu Trấn sải bước hiên ngang c.h.ử.i bới tới lầu thành, đột nhiên trông thấy nhiều quan viên đều trố mắt , sắc mặt tức thì đỏ bừng lên, giận hận, mắng một câu,
“Cái tên Bùi Việt khốn kiếp , là cố ý, cố ý triệu tập bản hầu giờ , chính là để mất mặt bản hầu!"
Thiếu khanh Đại lý tự Liễu Như Minh đỉnh lấy ánh mắt kinh ngạc của , run rẩy nhắc nhở,
“Hầu gia, khu quan thự gào thét như , theo luật sẽ đ-ánh roi, chỉ thế, nh.ụ.c m.ạ quan viên triều đình cũng sẽ trị tội.
Ngài vốn dĩ là thanh thanh bạch bạch tới để giải thích một câu, đừng đầu rước họa , lúc đó bệ hạ bảo vệ ngài cũng ."
Câu khuyên nhủ Tiêu Trấn, lão cố nén cơn giận, nặn một nụ , gặp ai cũng chào hỏi một câu để phô trương phong độ và sự trong sạch của , nuốt hận trong lòng.
Cơn tức giận lão cố nhịn cho đến khi tới công đường của đông sảnh Đô sát viện.
Vừa bước trong, lão liền gầm lên một tiếng với công đường,
“Ai gan dám triệu tập bản hầu?
Bản hầu phận gì?
Đô sát viện các hỏi tội nổi ?"
Câu dứt, hai vị đường quan phía , bốn vị văn viên hầu tòa phía lượt dậy, cúi hành lễ:
“Bái kiến Hầu gia."
Tiêu Trấn thấy bọn họ ngoan ngoãn, mặt mũi cũng dễ coi hơn đôi chút, liếc một cái, phát hiện vị trí chính giữa đang trống .
Lão chỉ chỗ trống hỏi Liễu Như Minh:
“Chủ thẩm là ai?
Hắn ?
Bản hầu tới , đón?"
Liễu Như Minh thầm nghĩ mặt Nội các Các lão, ngài vẫn đừng nên bày vẽ những trò thì hơn, nhưng cũng đắc tội với vị đại gia chẳng ích lợi gì, tươi đón tiếp:
“Hầu gia, chủ thẩm hôm nay là Nội các Phụ thần Bùi Việt Bùi đại nhân.
Bùi đại nhân công việc bận rộn, ngài cũng đấy, lúc đang của Hộ bộ và Nội các vây lấy, đang phê duyệt mấy bản văn thư khẩn cấp ở phòng văn thư sát vách ạ."
Tiêu Trấn tức đến mức lông mày dựng ngược, hóa lão còn ở đây chờ Bùi Việt, sắc mặt .
Liễu Như Minh cũng thông minh, dám đắc tội quá mức với vị , vội vàng vẫy tay dặn dò:
“Mau , chuẩn cho Tiêu Hầu một chiếc ghế thái sư, dâng ngon lên."
Sắc mặt Tiêu Trấn lúc mới khá hơn một chút.
Rất nhanh, nha dịch khiêng tới một chiếc ghế thái sư, Tiêu Trấn chễm chệ ngay chính giữa, hai chân dang rộng, tấm áo che gối lười nhác phủ đầu gối, còn tưởng lão là vị đại gia Đô sát viện mời tới.
Trà dâng lên, nhưng Tiêu Trấn chê ngon nên uống:
“Đô sát viện các hình như uống cũ từ năm ngoái ?"
Liễu Như Minh cạnh lão nếm thử một ngụm:
“Không chứ ạ, Hầu gia khẩu vị cao sang, đồ ngon dùng nhiều nên chê cái ?
uống thấy cũng khá mà."
Tiêu Trấn lúc nãy mắng mỏ suốt dọc đường, khô mồm rát họng, liền cầm lấy, uống đại hai ngụm.
Chờ gần một tuần vẫn thấy Bùi Việt lộ diện, Tiêu Trấn mất hết kiên nhẫn,
“Đô đốc phủ một đống việc đang chờ bản hầu, bản hầu thời gian hao phí ở đây .
Thế , dứt khoát gọi Tạ Lễ qua đây, hôm nay để thẩm là .
Đám các đều đủ tư cách thẩm bản hầu."
Đối phó với Tạ Lễ dễ hơn đối phó với Bùi Việt nhiều.
Liễu Như Minh khổ:
“Đại nhân, vụ án là Bùi đại nhân phụng chỉ chủ thẩm, ngài nếu đổi chủ thẩm thì lên tiếng với bệ hạ..."
Ý tứ là bảo lão mà với bệ hạ.
Bệ hạ lão ?
Đám ở Tam pháp ty ăn kín kẽ thật khiến phát nôn.
Tiêu Trấn sa sầm mặt lời nào.
Liễu Như Minh thấy sắc mặt lão khó coi, kịp thời giải thích thêm một câu:
“Hơn nữa, Tạ đại nhân cũng , hai vị Phó đô ngự sử khác cũng thế, lúc đều đang bận tối mắt tối mũi đây ạ.
Cuối năm vụ án khắp nơi báo về Đô sát viện để kiểm tra, đều chút thời gian rảnh rỗi nào ."
Hắn tổng cộng thể cho Tiêu Trấn , lúc Thủ tọa Đô sát viện Tạ Lễ, cùng Thượng thư Hình bộ, Khanh Đại lý tự, ba vị chủ quản đều đang ở gian phòng cách đó xa, đang chờ xem màn thẩm vấn diễn thế nào.
Thân phận Tiêu Trấn hề tầm thường, lưng là Hằng Vương, khả năng liên quan đến việc lập trữ quân.
Thẩm vấn , Tiêu Hầu vô sự, thì ăn Tết vui vẻ.
Thẩm vấn vấn đề, đến lúc đó triều dã rúng động, cái Tết đừng mong ăn ngon ngủ yên.
Đám quan ở Tam pháp ty, tuy tay đều là những vụ án lớn, nhưng trong lòng ai mà mong thiên hạ thái bình chứ.
Bùi Việt bước công đường trong bầu khí kỳ quái như , tay cầm một xấp văn thư tư liệu, vẫn là dáng vẻ thanh tao ung dung như cũ, mặt nở nụ , trông vẻ còn ôn hòa hơn ngày thường vài phần,
“Để Tiêu Hầu đợi lâu ."
Ánh mắt Tiêu Trấn từ lúc liếc xéo , mỉm xuống vị trí chính giữa, khinh bỉ hừ một tiếng, ánh mắt dời sang Liễu Như Minh,
“Liễu đại nhân, nếu bản hầu nhớ lầm, hôm nay Phó giám Giám quân khí đ-ánh trống Đăng Văn tố cáo, kẻ là thông gia của phủ Bùi đại nhân, theo luật, nên tránh mặt chứ, từ bao giờ Đô sát viện cũng màng quy củ, để hạng liên quan tới thẩm án thế ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-75.html.]
Bùi Việt công khai đưa lão Đô sát viện là cố ý mất mặt lão, thì lão cũng lấy răng trả răng, để Bùi Việt lão hạng dễ bắt nạt.
Hạ nhân dâng cho Bùi Việt, Bùi Việt tự uống trả lời câu hỏi đó.
Liễu Như Minh và Sào Ngộ hai bên trái , khi xuống liền khoác tay trả lời một câu:
“Hầu gia, thánh chỉ của bệ hạ, vụ án do Bùi gia đại tiểu thư Bùi Y Lam tố cáo đầu tiên, tồn tại nghi vấn bao che, vì tiếp tục để Bùi đại nhân thẩm vấn."
Sắc mặt Tiêu Trấn xanh mét.
Xem chiêu đó tác dụng.
Bùi Việt thấy lão lên tiếng, thong thả đặt chén xuống, :
“Tiêu Hầu chớ hoảng hốt, chỉ là hỏi han theo lệ thường thôi, hỏi rõ ràng , nếu vô sự, Tiêu Hầu vẫn thể về uống chiều."
Tiêu Trấn ngước mắt , dù thua nhưng thua khí thế:
“Bản hầu hoảng cái gì, nên hoảng là ngươi mới đúng.
Ngươi hôm nay bản lĩnh thì cứ giữ Đô sát viện, nếu sáng mai lên triều, nhất định sẽ đến mặt bệ hạ tấu hặc ngươi một bản, khiến ngươi ăn ngon ngủ yên."
“Bùi Việt, bản hầu cảnh cáo ngươi, khác sợ ngươi, nể ngươi, bản hầu thì .
Lúc bản hầu trận g-iết địch, ngươi mới bao nhiêu tuổi?
Ngươi e là còn đang theo cái lão già nhà ngươi học khắc triện đấy nhỉ?
Chẳng qua là ở Giang Nam phá vài vụ án, kiếm chút tiền tài về, liền tưởng thể cứu quốc cứu dân , con ngựa háng bản hầu còn lập công hiển hách hơn ngươi đấy!"
Sào Ngộ lọt tai nữa, đ-ập mạnh án ấn quát lên một tiếng:
“Tiêu Trấn, đây là Đô sát viện, bất kỳ ai bước Đô sát viện đều tuân thủ pháp luật quy tắc.
Ngươi gào thét công đường, nh.ụ.c m.ạ chủ thẩm quan, là tội gì?
Ngươi là nắm binh quyền, chắc hẳn đạo lý quân pháp vô tình, Đô sát viện chúng cũng như !"
Bùi Việt ở bên cạnh thấy giận dữ, giơ tay ngăn , chắp tay với Tiêu Trấn,
“Tiêu Hầu cần dùng lời lẽ ác độc với Việt.
Xét về thâm niên, Tiêu Hầu quả thực đầu trong triều, Việt xin bái phục.
Chỉ là Việt giữ chức vụ , tất nhiên tròn bổn phận.
Tiêu Hầu vi phạm pháp luật thì dù là Thiên vương lão t.ử cũng gì ngài.
Nếu Tiêu Hầu vi phạm pháp luật, thì dù là Thiên vương lão t.ử cũng chịu sự chế tài của pháp luật.
Vì thẩm vấn ngài hôm nay là Bùi Việt , mà là luật pháp Đại Tấn."
“Chỉ cần Tiêu Hầu phạm pháp, trong lòng đường đường chính chính thì cần sợ hãi."
Tiêu Trấn giận mà :
“Bản hầu sợ ?"
“Không sợ, ngài nổi giận gì?"
Một tràng lời khiến Tiêu Trấn cứng họng gì.
Lão là võ tướng, thể so bì mồm mép với văn thần .
Lão sa sầm mặt, khoanh tay tư thế thong thả :
“Được , bớt nhảm , hỏi gì thì mau , bản hầu còn việc quan trọng ."
Bùi Việt thong thả sắp xếp văn thư tay, nhân cơ hội đó hỏi:
“Tiêu Hầu việc quan trọng gì ?"
Tiêu Trấn thần thái ung dung trả lời một câu:
“Cũng chỉ quanh quẩn chuyện sổ sách đồn điền, lương bổng áo mùa đông của tướng sĩ, còn cả bảo dưỡng cập nhật quân khí nữa.
, ba năm một đổi đồn trú của các vệ sở, doanh Tam Thiên chúng cũng phối hợp với Đô đốc phủ để điều chỉnh, bận lắm đấy."
“Doanh Tam Thiên đóng quân ở vùng ngoại ô phía tây kinh thành, nắm giữ việc tuần phòng kinh sư và nghi trượng của hoàng đế khi chinh.
Xin hỏi Tiêu Hầu, mười ngày gần đây, việc sắp xếp tuần phòng điều động của doanh Tam Thiên, ngài còn nhớ ?"
Tiêu Trấn ban đầu vẫn thong thả tựa ghế, khỏi thẳng dậy cau mày :
“Ngươi hỏi những thứ gì?"
Bùi Việt trả lời lão, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua một bản tài liệu tay, hỏi ngược :
“Ngày mồng hai, doanh Tam Thiên tuần phòng ở ?"
Tiêu Trấn đáp:
“Chỉ tuần phòng ở khu vực lân cận kinh sư thôi."
“Đã từng gần cửa thành nào ?"
Tiêu Trấn vẫn bình tĩnh đáp:
“Không , trừ khi bạo động, nếu quân đồn trú ngoại ô kinh thành phép gần cửa thành nửa bước, quy tắc ai mà chẳng ."
Bùi Việt lão:
“Chắc chắn ?"
Tiêu Trấn , ánh mắt nheo , trong lòng bắt đầu thấy bất :
“Ý ngươi là ?"
Bùi Việt thu thần sắc:
“Sáng sớm ngày mồng hai giờ Mão, tại cửa nước Tích Thủy Đàm xảy một vụ va chạm thuyền vận tải, nhiều hàng hóa đổ xuống hồ nước.
Nghe đó là thuyền vận tải về hướng T.ử Cấm Thành, lúc đó một toán tướng sĩ doanh Tam Thiên ngang qua, giúp đỡ xuống nước vớt vật tư.
Chuyện , Hầu gia ?"
Tích Thủy Đàm chính là thượng nguồn của hồ Thái Dịch, là con đường thủy bắt buộc cung.
Kinh thành hai con đường vận tải thủy thành, một là từ kênh đào Thông Châu qua cửa nước cửa Đông Tiện thành, dọc theo sông Tam Sơn tiến khu phố Đồng Loa, nơi đa là vận tải hàng hóa dân gian.
Con đường khác là qua cửa nước gần Tích Thủy Đàm ở phía bắc, từ Tích Thủy Đàm về phía nam đến gần hồ Thái Dịch, tới ngoài cửa cung, nơi đa là thuyền quan cung ứng cho cung đình.
Mà đảo Quỳnh Hoa chính là trong hồ Thái Dịch.
Qua vài ngày điều tra, lưỡi kiếm chính là dựa những chiếc thuyền vận tải đó để vận chuyển hồ Thái Dịch.
Mà trong đám mật thám Bắc Yến , quả thực giữ chức vụ ở hai mươi tư ty nội đình, chịu trách nhiệm tiếp nhận hàng hóa vận tải đường thủy.