Hầu Môn - Chương 73
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Y Lam suýt nữa ngất , lập tức lắc đầu:
“Làm thể?
Chuyện như tỷ thể phơi bày ngoài ?
Đó dù cũng là cha chồng tỷ mà, là ông nội của con tỷ, , tỷ sẽ phỉ nhổ, mỉa mai đến ch-ết mất."
Minh Di lạnh:
“Đợi đến khi tỷ và con gái tỷ liên lụy, ngục nô tì, lúc đó tỷ còn coi là cha chồng ?
Tỷ còn quan tâm phỉ nhổ tỷ ?
Hơn nữa, đây gọi là đại nghĩa diệt , đây là con đường sống duy nhất của tỷ."
Bùi Y Lam ngẩn nàng, hồi lâu thốt nên lời.
Chỉ nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, tuyệt vọng vô cùng.
Những cô nương chốn khuê các so với nữ nhi giang hồ, tam cương ngũ thường trói buộc cả đời, suy nghĩ nhất thời khó thể chuyển biến.
Minh Di thấy :
“Người tự cứu thì trời mới giúp; tự lập thì khác mới nể.
Đường ở chân tỷ, tỷ tự chọn lấy."
Sau đó buông tay cô , thêm lời nào nữa.
Bùi Y Lam theo bản năng nắm , nhưng nắm trung, lòng cũng theo đó mà hoang mang.
Phải , đây là con đường sống duy nhất , dù thế nào cũng đ-ánh cược một phen.
Cô siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, giống như đang tự cổ vũ bản :
“Tỷ , tỷ ngay bây giờ."
Minh Di thấy cô hạ quyết tâm, liền :
“Được, đứa bé cứ để Bùi phủ, tỷ cứ yên tâm tiến về phía .
Thiếp bước bước chút khó khăn, quan sơn nan việt (cửa ải núi non khó vượt), nhưng một khi vượt qua , sẽ là một con đường bằng phẳng..."
Bùi Y Lam chằm chằm nàng, đẫm lệ gật đầu, thấp thoáng nhớ tới lời Minh Di dặn, vội vàng lau nước mắt:
“Tỷ , tỷ ."
Minh Di bật , lau vệt lệ cho cô :
“Bình thường thì đừng , nhưng lát nữa lên cửa Chính Dương, , chỉ , mà còn đến trời long đất lở."
“Vì ?"
Minh Di đưa chén đó cho cô một nữa:
“Mọi việc thể đ-ánh đồng, lúc cần mạnh mẽ thì mạnh mẽ, nhưng trong một trường hợp, cũng học cách tỏ yếu đuối.
Tỷ chính là cho các vị đại quan , tỷ trải qua sự giày vò và đau đớn thế nào mới đến đây đ-ánh trống Đăng Văn ."
“Phải , tỷ cáo mệnh ?"
Luật pháp Đại Tấn quy định rõ ràng, kiện tụng vượt cấp, nếu sẽ phạt đ-ánh roi.
Như tình hình của Bùi Y Lam, đến nha môn phủ Kinh Triệu báo án , đó mới đến Hình bộ, cuối cùng mới là Tam pháp ty, thậm chí là mặt hoàng thượng.
Đ-ánh trống Đăng Văn để khiếu kiện lên hoàng thượng là chịu đòn bản.
, mặc trang phục cáo mệnh thì thể miễn trách nhiệm.
“Tỷ , chỉ là quần áo để ở trong phủ, mang ngoài, giờ về lấy, phát hiện thì bây giờ?"
“Tỷ chỉ cần cho , để ở chỗ nào, bảo Thanh Hòa , thần quỷ lấy cho tỷ."
Bùi Y Lam xong lòng sáng sủa lên đôi chút, cô tìm Minh Di kiểu gì cũng cách, lập tức đưa chìa khóa cho nàng, rõ địa điểm.
Thanh Hòa đạp ánh nắng ban mai lờ mờ cực nhanh chạy về phía Trần phủ, còn bên Bùi Y Lam rửa mặt một , thu xếp dung mạo, tiên sang tây thứ gian thăm con gái, dỗ dành đứa nhỏ năm tuổi lời ma ma, đó dứt khoát đầu rời .
Phó ma ma tiễn cô cửa, yên tâm :
“Có cần phái theo ?"
Minh Di :
“Không cần, thể để nhà họ Bùi tham dự chuyện , để tự một cô kiện."
Dứt lời, Minh Di trở phòng, dặn dò Phó ma ma bí mật đưa đứa trẻ đến chỗ Tuân thị, bản ăn chút điểm tâm cũng ngoài.
Đã là mùng bảy tháng Chạp, ngày mai chính là tết Lạp Bát, dân gian câu qua Lạp Bát chính là Tết, trời sáng rõ, phố nhộn nhịp đông đúc, ngựa xe như nước, khắp nơi là bá tánh sắm tết.
Đường sá tướng sĩ binh mã tư quét dọn sạch sẽ từ hai ngày , hiện giờ tuy tuyết trắng mái hiên vẫn tan, nhưng đất khô ráo sạch sẽ .
Minh Di cưỡi ngựa đến gần cửa Chính Dương.
Thanh Hòa lấy quần áo liền trực tiếp mang đến đây, ở trong xe ngựa giúp Bùi Y Lam mặc , đó cô nương g-ầy yếu , đội bộ trang sức nặng nề, từng bước từng bước về phía trống Đăng Văn tường cung.
Ở phía đối diện cách một con đường, tường cung đỗ đầy những chiếc xe ngựa sang trọng, các vị đại nhân mặc quan phục đủ màu sắc lục tục xuống xe, từng từng dụi mắt như thể vẫn tỉnh ngủ, uể oải trong cửa cung, cho đến khi bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng trống “đùng", đ-ánh thức cơn buồn ngủ của bọn họ, thi đầu về phía bên cạnh.
Chỉ thấy một phụ nương mặc trang phục cáo mệnh ngũ phẩm, vung dùi trống nặng nề, từng nhát từng nhát nện xuống mặt trống.
“Thần phụ Bùi Y... tố cáo cha chồng...
Phó giám Giám quân khí Trần Tuyền lén bán quân khí, mưu cầu lợi riêng, trái pháp luật..."
Mỗi lời thốt , nước mắt cô trào một hàng, hình lảo đảo yếu ớt, như lá thu gió, gió thổi nhẹ một cái cũng thể cuốn , đến cuối cùng tiếng trống dứt, cũng đến ngất lịm , ngã quỵ đất.
Dưới trống Đăng Văn thiết lập một phòng nha môn nhỏ trực ban, tựa tường lũy lầu thành cửa Chính Dương, xây hai gian phòng, mỗi ngày đều tuần án ngự sử thất phẩm của Đô sát viện trực ban, đơn khiếu oan.
Vị ngự sử hôm nay mới từ Đô sát viện điểm danh tới, mũ quan còn đội chỉnh tề, tiếng trống nổ vang, giật nảy .
Chỗ trống Đăng Văn nơi tầm thường, một hai năm hiếm khi vang lên một , nhưng một khi trống vang, thiên hạ đều thấy.
Minh Di vị ngự sử dìu Bùi Y Lam trong, liền đầu phóng ngựa về một hướng khác.
Hôm nay Trần Tuyền cửa từ sớm, con dâu lóc suốt đêm qua, khiến tâm thần lão yên, thêm đó hai ngày nay bên phía Đại lý tự cũng tin tức gì, đầu giống như treo một thanh kiếm sắc, ngủ yên giấc, trời sáng tỉnh .
Thay vì chờ ch-ết ở nhà, chẳng thà đến nha môn ngóng động tĩnh, ngạo mớ lợi khí ở đảo Quỳnh Hoa từ tay lão mà , mà từ nơi khác đến thì , cũng chừng.
Lão chắc là xui xẻo đến mức đó , xui xẻo đến thế .
Lão chắp tay “A Di Đà Phật" vái lạy loạn xạ, trong lòng yên tâm hơn một chút, cũng tinh thần hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-73.html.]
Dặn phu xe dừng , bảo tiểu sai đến tiệm bánh bao ở cửa thành mua chút gì đó lót .
Giám quân khí giống như các nha môn khác, ở trong thành, trái ở vùng ngoại ô phía tây cách cửa Tây Tiện ba mươi dặm.
Nơi đó dựa núi kề sông, triều đình khoanh một khu đất, xây một tòa lâu đài, nhiều v.ũ k.h.í kiểu mới của Đại Tấn đều đời ở đó.
Cho nên Trần Tuyền mỗi ngày đều ngang qua cửa Tây Tiện, tiệm bánh bao là từ Thái Nguyên tới, chuyên bánh bao nước (thang bao), nổi tiếng khắp kinh thành, đôi khi chờ khá lâu.
Trần Tuyền nghĩ thời gian còn sớm, bèn tựa thành xe nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên, một luồng gió mạnh thổi tới, khi lão mở mắt , liền thấy một bịt mặt đang bên cạnh , một lưỡi đoản kiếm tì ngay ng-ực, dọa lão run b-ắn cả , lắp bắp:
“...
Hiệp sĩ, gì cứ ..."
Minh Di hiệu “suỵt" với lão, chỉ chỉ bên ngoài, ý bảo lão im lặng.
Trần Tuyền tức thì im bặt, hai chân run cầm cập, cố sức tựa về phía , cố gắng để cách xa lưỡi kiếm một chút, ánh mắt liếc Minh Di, tràn đầy sợ hãi:
“Đại hiệp gì dặn..."
Mũi kiếm của Minh Di từ từ di chuyển lên , áp sát cổ lão:
“Trần đại nhân, đại họa ập đến đầu , ?"
Trần Tuyền tim đ-ập thình thịch, nghi ngờ đối phương vì v.ũ k.h.í mà tới:
“Ngươi là ai..."
Minh Di trả lời lão, mà :
“Đại nhân mắc mưu của kẻ khác , kẻ cấu kết với sứ thần Bắc Yến, ý đồ cướp đoạt báu vật, đáng tiếc binh khí của các đồn quân trú đóng khắp kinh thành đều sổ sách ghi chép, thể tùy tiện điều động , bọn họ liền tìm đến lão, đào một cái hố đẩy lão xuống!"
Trần Tuyền giật thót , tức thì tỉnh táo hẳn , giận dữ :
“Là ai?
Là ai hại !"
“Viễn Sơn Hầu Tiêu Trấn."
Trần Tuyền ngẩn ngơ, luồng khí mới bốc lên tức thì xì mất, nghĩ đến quyền thế hiển hách của Tiêu Trấn, bóp ch-ết lão giống như bóp ch-ết một con kiến dễ dàng như , lão càng thêm tuyệt vọng:
“Hóa là ?
Không đúng, tại hại chứ, và oán ..."
“Lão với quả thực oán thù, nhưng lão thiếu bạc mà, chẳng vặn đ-âm đầu họng s-úng của !"
Trần Tuyền tuyệt vọng nhắm mắt, con chính là như , từ giây phút nảy sinh ý đồ , định là đường đầu .
Minh Di thấy lão mặt xám như tro, đổi một giọng điệu khác:
“Trần đại nhân, một khắc , con dâu lão đ-ánh trống Đăng Văn, tố cáo lão lén bán quân khí..."
Trần Tuyền một ngụm m-áu tanh trào lên, tức giận cực độ:
“...
Sao thể... cái đồ ăn cháo đ-á bát ..."
Minh Di lão nhảm, mũi kiếm đưa tới phía , tì họng lão, ép lão nuốt câu :
“Ta chỉ hỏi lão một câu, sống ?"
Trần Tuyền thể tin nổi Minh Di, ánh mắt lóe lên tia hy vọng sống sót:
“Sao nào?
Đại hiệp bằng lòng cứu ?"
“Sắp , vệ binh của Đô sát viện sắp tới bắt lão đấy."
“Lão hãy nhớ kỹ, lão khăng khăng chuyện ở đảo Quỳnh Hoa, là Tiêu Trấn ép buộc lão lén lấy v.ũ k.h.í , lão là vì sợ quyền thế của nên bất đắc dĩ mới , hiểu ?"
Trần Tuyền suýt nữa bật :
“Ta và đến mặt còn từng gặp, lấy chuyện đe dọa?
Ta mà tới Đô sát viện, là bằng chứng đấy nhé, địa vị cao quyền trọng, Đô sát viện thể vì bừa vài câu mà gì ..."
Minh Di :
“Lão tin ?"
Cổ họng Trần Tuyền nghẹn , vội :
“Tin tin..."
“Tin , thì cứ theo lời , lão chỉ cần khẳng định chắc chắn rằng Tiêu Trấn liên quan đến vụ ám s-át ở đảo Quỳnh Hoa, lão là hãm hại, những việc còn cứ giao cho ."
“Còn về bằng chứng, bây giờ sẽ đưa cho lão..."
Tiếng vó ngựa phía áp sát, Minh Di đoán thị vệ của Đô sát viện tới bắt giữ Trần Tuyền, nàng đ-ấm một quyền ng-ực Trần Tuyền, đó lao nhanh khỏi cửa sổ xe, thoát về phía mái nhà.
Vị ngự sử dẫn tới bắt giật kinh hãi,
“Là một kẻ bịt mặt!"
Lập tức vẫy tay, các thị vệ ùa lên phía , bao vây c.h.ặ.t chẽ chiếc xe ngựa, sợ g-iết Trần Tuyền để diệt khẩu.
Hé rèm , thổ một ngụm m-áu, may mà thở vẫn còn, vị ngự sử vội vàng sắp xếp nhân thủ, đưa lão về Đô sát viện.
Minh Di nhảy vài cái, như chim ưng đen lao một tòa phế viện nào đó ở Nam Thành, cởi bỏ bộ y phục đen đưa cho Thanh Hòa, nhận lấy áo choàng khoác lên , xoa xoa bụng:
“Đau ch-ết ."
“Đã bảo để nô tì cho, chịu?"
Thanh Hòa xếp gọn bộ y phục đen nhét túi.
Minh Di trả lời nàng, mà chân trời xa tắp.
Gia chủ, đường trải đến đây , tiếp theo, giao cho đấy.
Chương 40 Phu thê hợp bích (Trung)
Trống Đăng Văn vang, theo luật Đô sát viện tiếp nhận vụ án, đồng thời bẩm báo thánh thượng.
Lúc , hoàng đế đang thị triều ở điện Văn Chiêu, các vị Các lão nội các và mấy vị Bỉnh b.út của ty Lễ giám hầu ở bên cạnh, các sớ tấu quan trọng của các bộ đều xử lý ở đây.
Nếu bàn bạc thỏa đáng, Nội các và ty Lễ giám lượt đóng dấu, sớ tấu lập tức phát tới lục bộ để thực thi, hiệu quả chính vụ cũng nhờ thế mà cao hơn.