Hầu Môn - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Toàn cho là đúng, cay đắng :
“Không , Bùi Việt đó là thế nào, nàng còn ?
Nói thì là phong quang tễ nguyệt, thiết diện vô tư, thì là lục bất nhận, một khi , e là sẽ đích áp giải lên đoạn đầu đài!"
Trần phu nhân lập tức xì , liệt là đất.
Cùng thời điểm đó, phủ Tiêu hầu.
Tiêu Trấn cửa thư phòng ngoài đình môn đang mở rộng, tuyết rơi lả tả như bức rèm, hai chiếc đèn l.ồ.ng dựng nơi xuyên đường soi sáng rõ mồn một.
Tiêu Trấn thấy tuyết càng lúc càng lớn, hỏi quản gia bên cạnh:
“Hằng Vương điện hạ thật sự sẽ tới chứ?"
Quản gia :
“Bẩm lão gia, Dương công công bên cạnh điện hạ đích với lão nô, chắc sai ạ."
Tiêu Trấn chỉ thể tiếp tục chờ, ôm lò sưởi, dụi dụi đôi mắt mệt mỏi, lúc quản gia “ôi chao" một tiếng, vội qua, liền thấy Hằng Vương khoác chiếc áo choàng da điêu khí vũ hiên ngang bước đình môn.
Cuối cùng cũng tới .
Tiêu Trấn lộ nụ , trong ngưỡng cửa thi lễ một cái.
Hằng Vương sải bước lên bậc thềm,
Thị vệ thu ô, rũ sạch tuyết đọng lui một bên.
Hằng Vương phủi sạch những sợi tuyết , với Tiêu Trấn trong đình môn:
“Đêm khuya quấy rầy, nhạc phụ thứ tội!"
“Đâu , điện hạ mời ."
Đón trong, phân định quân thần xuống, quản gia đích dâng bánh, đóng cửa lui .
Hằng Vương định ghế chủ vị, thong thả nhâm nhi , vội mở miệng.
Tiêu Trấn thấy đội tuyết mà đến, hai tay trống trơn, chỉ tưởng lạnh, đưa lò sưởi trong tay qua:
“Điện hạ sưởi ấm một chút ?"
Hằng Vương lắc đầu, lúc mới ngước mắt ông :
“Ta mới từ cung thăm phụ hoàng , chút chậm trễ thời gian, khiến nhạc phụ đợi lâu."
Tiêu Trấn thấy nhận lò sưởi, thu về lòng bàn tay , :
“Đó là điều nên mà."
Tiêu Trấn bình thường tuy kiêu ngạo hống hách, nhưng mặt Hằng Vương cũng dám bày dáng vẻ nhạc phụ.
Con gái ông cách đây lâu sinh cho Hằng Vương một đứa đích tôn, chỉ chờ Hằng Vương lên ngôi, ông chắc chắn sẽ là quốc trượng, phủ Tiêu hầu tiền đồ xán lạn, triều đình hiện giờ nịnh bợ ông quá nhiều, hành sự đương nhiên thu liễm một chút.
Hằng Vương thở dài:
“Ta đến là hỏi ngươi, chuyện của Lý Tương xử lý đến ?"
Tiêu Trấn thề thốt:
“Sắp xong ạ."
“Sắp xong nghĩa là ?"
Hằng Vương mấy hài lòng, hy vọng câu “ xong".
Tiêu Trấn giải thích:
“Điện hạ đấy thôi, thần mấy phái chặn g-iết sứ quán, nhưng luôn thành công, Nam Tĩnh Vương đó vô cùng xảo quyệt, phái Thập bát La hán kinh, tấc bước rời Lý Tương, thần cơ hội tay."
Hằng Vương cau mày:
“Vậy ?"
Tiêu Trấn giơ tay:
“Điện hạ chớ nóng vội, thần rõ đầu đuôi đây.
Sau đó thần nghĩ một cách."
“Cách gì?"
“Thần sai bí mật bắt liên lạc với sứ thần Bắc Yến, bàn bạc với bọn chúng."
Hằng Vương , lập tức đ-ập bàn dậy:
“Làm càn, đây là tội thông địch phản quốc lớn, nhạc phụ hồ đồ ?
Lý Tương là gương tày liếp, ông quên ?"
Tiêu Trấn thấy dậy, cũng theo, dù cũng là một phương quân hầu, từng ai chỉ mũi mắng bao giờ, sắc mặt nhất thời chút khó coi, nhưng vẫn kiên nhẫn :
“Điện hạ, ngài cứ thần hết ."
Hằng Vương nhận thần sắc vui của Tiêu Trấn, cũng ép thở phào một cái.
Hiện giờ phía ông ngoại màng đến nữa, thực sự dựa dẫm là Tiêu Trấn, chỉ Tiêu Trấn mới sẵn sàng nhảy dầu sôi lửa bỏng vì , nếu thật sự đắc tội cả Tiêu Trấn, sẽ thành gạo nấu cơm, khiêng kiệu.
Hắn lập tức đổi giọng:
“Là nóng vội , nhạc phụ cứ thong thả ."
Kìm nén tính khí, vị trí.
Tiêu Trấn cũng xuống cùng, ngắn gọn:
“Những điều điện hạ , cơ chứ, đây là cách bất đắc dĩ trong những cách bất đắc dĩ , g-iết , nhưng cũng thể đại lao Cẩm Y Vệ mà rơi tay bệ hạ , chỉ đành thỏa hiệp với sứ thần."
“Ý định ban đầu của là xem bọn chúng đưa giá cả thế nào với bộ Hộ, bộ Hộ chịu đưa thì đưa, để đổi lấy việc bọn chúng g-iết Lý Tương, nhưng ngờ..."
“Không ngờ cái gì?"
Tiêu Trấn khổ:
“Không ngờ bọn chúng khẩu vị nhỏ, đòi tơ lụa muối sắt, mà đòi Song Thương Liên Hoa!"
Song Thương Liên Hoa?
Đôi mắt Hằng Vương bỗng chốc trợn tròn, liên tưởng đến việc Song Thương Liên Hoa mất tích vài ngày , sắc mặt từng chút một trở nên khó coi:
“Nên... chuyện đảo Quỳnh Hoa là do ông ?"
Hắn càng càng giận:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-71.html.]
“Ông phụ hoàng đang lệnh cho Bùi Việt dẫn đầu Tam pháp ty điều tra vụ án , Bùi Việt là thế nào ông rõ nhất còn gì, tâm tư tinh tế như sợi tóc, một chút dấu vết nhỏ cũng thoát khỏi tay , ông mà rơi tay , chúng đều tiêu đời!"
Tiêu Trấn thấy Hằng Vương sốt sắng, vội :
“Ngài thần hết , những điều cũng cân nhắc , cho nên, đồng ý với bọn chúng."
Hằng Vương thở phào nhẹ nhõm, trở :
“Thế thì còn ."
“ mà, cũng giúp bọn chúng."
Hằng Vương:
“..."
Ánh mắt như gió thổi quét qua ông , rõ ràng là chuyện nữa.
“Tốt nhất ông nên rõ một lượt cho ."
“Phải ."
Tiêu Trấn :
“Ta liền đàm phán điều kiện với bọn chúng, cuối cùng đàm phán thành công là giúp bọn chúng một lô binh khí, đưa đảo Quỳnh Hoa, còn về nhân thủ và cướp bóc là chuyện tự bọn chúng ."
Hằng Vương cau mày im lặng.
“Còn về binh khí từ mà , Hằng Vương điện hạ, lão phu sớm suy tính chu ."
Tiêu Trấn bày dáng vẻ nắm chắc phần thắng,
“Ngài lẽ , chị cả của Bùi Việt gả cho con trai của Trần Toàn - Phó giám Quân Khí Giám, mà nhà họ Trần , bên trong trống rỗng, chỉ trông chờ con dâu nhà họ Bùi cấp dưỡng cho, mấy ngày hiểu xảy mâu thuẫn, con dâu đòi hồi môn, Trần Toàn liền đang chạy vẩy khắp nơi để gom bạc, một thuộc hạ của tình cờ giao hảo với Trần Toàn, đem chuyện cho , liền nghĩ một cách."
“Tìm một trung gian lấy một lô binh khí từ chỗ Trần Toàn, hứa cho Trần Toàn chút lợi lộc,"
“Điện hạ chắc hẳn rõ, gần đây Đại Lý tự Thiếu khanh đang điều tra nguồn gốc binh khí, hôm nay đến Quân Khí Giám , ngài nghĩ xem, một khi vụ án của Trần Toàn vỡ lở, sẽ hậu quả gì?"
Hằng Vương dù cũng am hiểu chính vụ, liền sáng mắt lên:
“Bùi Việt và ông là thông gia, theo luật thì tránh hiềm nghi, cho nên, vụ án Bùi Việt tra nữa, rút lui."
“Chính xác."
“Không Bùi Việt, những khác của Tam pháp ty đáng ngại, luôn cách xoay xở bọn chúng, đẩy hết chuyện lên đầu Bắc Yến và Trần Toàn, dù bệ hạ cũng chủ mưu là Bắc Yến, xảy loạn lớn ."
“Mà Trần Toàn , liền gánh lấy tội danh thông địch phản quốc, trở thành tòng phạm của sứ thần Bắc Yến!"
“Còn , từ đầu đến cuối từng gặp mặt sứ thần Bắc Yến, giữ sự sạch sẽ, càng liên quan đến điện hạ ngài."
Hằng Vương xong lúc mới yên tâm:
“Vậy còn bảo vật?
Thật sự rơi tay Bắc Yến ?"
Tiêu Trấn gì, mà dậy đến bàn , từ trong ngăn kéo bên lấy một chiếc hộp, mở hộp cho Hằng Vương xem.
Đôi vòng bạc trưng bày trong thọ yến ngày hôm đó lừng lững trong hộp.
Hằng Vương đại kinh:
“Làm ông nó?
Không ông hôm đảo Quỳnh Hoa ông nhúng tay ?"
Tiêu Trấn xuống:
“Ta vốn định nhúng tay , nhưng cũng để hậu chiêu, ngờ bệ hạ sớm chuẩn , g-iết đám áo đen đó chừa một mống, của nhân lúc đám áo đen giao đấu hỗn loạn với Quế Sơn đoạt lấy vòng bạc."
“Hiện giờ vòng bạc trong tay , liền thể lấy nó giao dịch với sứ thần Bắc Yến, ép bọn chúng lấy đầu Lý Tương đổi với ."
Hằng Vương trầm ngâm :
“Đây quả thực là một diệu kế, chỉ điều Song Thương Liên Hoa là bảo vật tầm thường, nếu thật sự rơi tay Bắc Yến, bản vương cũng yên tâm."
Tiêu Trấn sảng khoái:
“Điện hạ, điểm cũng sớm mưu tính , dự định l-àm gi-ả một đôi vòng bạc y hệt, dùng nó để trao đổi với Bắc Yến, đợi việc thành, khi bọn chúng rời kinh, bảo bối thật là điện hạ tự giữ lấy, là dâng lên bệ hạ để lập công, đều do điện hạ ngài quyết định."
Hằng Vương đến đây, lông mày mới giãn , tâm phục khẩu phục giơ ngón tay cái với Tiêu Trấn:
“Gừng càng già càng cay, Bắc Yến gặp nhạc phụ cũng chỉ nước chịu thua thôi."
“Ha ha ha, điện hạ quá khen!"
Chương 39 Phu thê hợp bích (Thượng)
“Hiện giờ Tứ Phương quán Cẩm Y Vệ phong tỏa, khi tìm thấy Song Thương Liên Hoa, cho phép bất cứ sứ thần nào ngoài, dám hành động thiếu suy nghĩ, định hoãn hai ngày, dự đoán Al Na nhất định sẽ tìm cách phá vỡ phong tỏa, lúc đó sẽ liên lạc với , chốt xong chuyện ."
Hằng Vương thấy Tiêu Trấn tự tin đầy , cũng thêm gì nữa:
“Vất vả cho nhạc phụ ."
Thời gian còn sớm, Hằng Vương dám nán lâu, hàn huyên thêm vài câu chuyện gia đình dậy cáo từ, Tiêu Trấn tiễn đến cửa, chờ xe ngựa của Hằng Vương xa, ông ngước mắt trời, tuyết rơi lả tả bao trùm cả đất trời, như một tấm lưới bủa vây bên trong, thật là một trận tuyết hợp cảnh, ông lớn một tiếng, ngay cả chiếc ô hạ nhân đưa tới cũng nhận, sải bước trong tuyết, trở về phòng.
Trận tuyết đến nhanh, bao lâu , đài phủ lên một lớp pha lê mỏng.
Minh Di ho tỉnh ba .
Hầu như mỗi ngày đầu tiên của kỳ nguyệt sự, nàng đều mấy dễ chịu.
Thanh Hòa canh giữ bên giường, dáng vẻ yếu ớt của nàng mà lòng đau như cắt, cho nàng uống thu-ốc, đích dùng lòng bàn tay xoa bóp kinh mạch cho nàng, mới từ từ hồi phục.
Minh Di nép trong chăn, tựa gối, thấy Thanh Hòa hốc mắt đỏ hoe, bật :
“Khóc cái gì?"
Thanh Hòa mặt , chỉnh chăn cho nàng:
“Không , vẫn nên tẩm bổ c-ơ th-ể một chút , r-ượu đó nếu uống thì đừng uống."
Minh Di ngạc nhiên:
“Ngươi đang uống r-ượu?"
Thanh Hòa hằn học :
“Đừng tưởng trốn trong phòng cô gia uống r-ượu, cô gia cũng thật là, một quy củ bản lĩnh như , bình thường giảng đạo lý nhất, cứ dung túng cho bậy như thế."
Minh Di thành tiếng, nụ khiến tâm trạng cũng cởi mở hơn nhiều:
“Một tháng uống năm , nhiều ít."
Thanh Hòa để ý đến chuyện của nàng, trầm giọng :
“Tứ Phương quán qua , Hoàng đế hạ quyết tâm , trong ba tầng ngoài ba tầng, bao vây Tứ Phương quán đến mức nước chảy lọt, một con muỗi cũng bay , yên tâm, Tiêu Trấn tạm thời dám động thủ."