Hầu Môn - Chương 68

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoàng đế chuyện Bùi Việt suýt nữa gặp chuyện, cũng lôi đình đại nộ, hỏi tội ba vị Đô chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ, Vũ Lâm Vệ và Hổ Bôn Vệ, đó sắp xếp lượt đưa nữ quyến khỏi cung, Thanh Hòa và Minh Di thái y cho uống thu-ốc giải nên sớm tỉnh , duy chỉ Bùi Việt vẫn luôn hôn mê bất tỉnh.”

 

Hắn ngủ một giấc đến tận chiều tối ngày hôm .

 

Bên ngoài cửa sổ thấm ánh sáng trời mờ mịt, đèn nến từ từ thắp sáng, mắt hiện một gương mặt khí thanh tú.

 

Bùi Việt định thần , mới nhận trở về Trường Xuân Đường, theo bản năng xoa xoa gáy, thấp thoáng vẫn còn chút đau đớn, dậy Minh Di bên cạnh:

 

“Phu..."

 

Minh Di thấy tỉnh dậy, đặt đèn nến xuống, từ ngăn tủ thấp bên giường, rót một chén cho :

 

“Uống chút nước, nhuận họng ."

 

Bùi Việt quả thực họng khô ngứa vô cùng, đón lấy uống cạn một , nàng chớp mắt, chuyện gì xảy :

 

“Ta nhớ, chúng thích khách áo đen chặn g-iết, đó thế nào ?"

 

Nói xong, nắm lấy cổ tay nàng, nàng từ xuống , “Nàng thương ?"

 

Minh Di bật lắc đầu, giải thích với :

 

“Lúc đó ám khí đ-ánh tới, cùng lúc ngất , chuyện đó rõ, là Thanh Hòa cho , bảo là một cao thủ bịt mặt đột nhập gác mái, cũng đó lai lịch thế nào, cùng đám thích khách đó đấu g-iết, Thanh Hòa , đó thủ cực kỳ lợi hại, chỉ g-iết ch-ết thích khách, ngay cả Thanh Hòa cũng đ-ánh thương, chúng cũng coi như là tình cờ cứu mạng, nhưng tên g-iết thật sự giảng cứu, phun đầy m-áu lên hai ."

 

Bùi Việt:

 

“..."

 

Ánh mắt nghi hoặc giảm:

 

“Cao thủ bịt mặt tại cứu chúng ?"

 

Minh Di :

 

“Cũng cứu chúng , theo suy đoán, bọn họ là hai nhóm , thứ đó đại khái đám thích khách chặn g-iết chúng lấy , đó cao thủ bịt mặt đuổi đến đây, từ trong tay bọn chúng đoạt lấy, thấy mục đích chuyến của bọn họ là Song Thương Liên Hoa, định sinh sự g-iết ."

 

Cứ tên thích khách đó mà xem, vung kiếm đ-âm tới cũng để g-iết , mà là để bắt giữ con tin.

 

Nói như thì thể giải thích thông suốt.

 

Bùi Việt hỏi:

 

“Cao thủ bịt mặt đó hình dáng thế nào?"

 

Minh Di khoa tay múa chân một chút:

 

“Theo lời Thanh Hòa, tuổi chừng hai mươi, là một nam nhân trẻ tuổi, võ công vô cùng cường hãn, v.ũ k.h.í cũng tầm thường, dùng là một cây gậy trúc."

 

Bùi Việt:

 

“..."

 

Tự nhiên liên tưởng đến cao thủ bịt mặt một địch mười trong đêm thiết cục đó.

 

Người là lai lịch thế nào, kinh thành hễ chuyện là nhúng tay ?

 

Nhìn bên ngoài thì liên quan đến Tiêu Trấn, nhưng trực giác của Bùi Việt như .

 

Muốn hiểu rõ, còn cần cung một chuyến.

 

“Cho nên, Song Thương Liên Hoa mất ?"

 

Minh Di nuối tiếc :

 

“Nghe thị vệ bẩm báo đêm qua, hình như là , nhưng đêm qua bệ hạ thu hoạch cũng khá phong phú, ngoại trừ cao thủ bịt mặt , hai mươi tên thích khách áo đen đều đền tội, những kẻ tiểu nhân khác bắt chừng một trăm , ít là mật thám của Bắc Tề và Bắc Yến, bệ hạ đang vì chuyện mà chất vấn sứ thần, ầm ĩ cả một đêm, sáng sớm khi thẩm vấn xong mới chuẩn cho chúng về phủ."

 

Bùi Việt hỏi thêm mấy chuyện khác, trong phủ đều bình an, cũng yên tâm.

 

Minh Di gọi ma ma mang nước đến, đích chuẩn quần áo cho , Bùi Việt tắm rửa quần áo , trời tối hẳn.

 

Chiếc bàn nhỏ giường lò dời , Minh Di thong thả tựa gối xem thoại bản, mái tóc đen b.úi gọn bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản, để lộ vầng trán trơn bóng, là một gương mặt vô cùng sạch sẽ thanh tú.

 

So với khi trang điểm nhẹ thì lộ rõ khí hơn.

 

Hắn chậm rãi bước tới, đối diện nàng, đôi mắt lặng lẽ chú thị nàng, lúc tắm rửa , ngẫm nghĩ kỹ những lời Minh Di một lượt, vẫn cảm thấy chút kỳ lạ.

 

Kỳ lạ ở chỗ nào?

 

Chính là lúc quát lớn một tiếng với Thanh Hòa, Thanh Hòa nên phản ứng gì.

 

Cảm giác đó thế nào nhỉ, hình như nàng vô cùng tin tưởng phía , lo lắng sẽ xảy chuyện.

 

Không thấy?

 

Không thể nào.

 

Võ nghệ của Thanh Hòa cao cường như , thính lực nhất định linh mẫn, thể phát hiện phá cửa sổ xông .

 

Lý do duy nhất thể giải thích chính là, Thanh Hòa tuổi còn nhỏ, gặp đối thủ nên chút ham chiến.

 

Chỉ là lời giải thích cũng quá khiên cưỡng.

 

Tính mạng của và Minh Di thể quan trọng hơn đối thủ?

 

Trừ phi nàng khẳng định Minh Di nắm chắc giải quyết thích khách.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-68.html.]

Vậy vấn đề tới.

 

Viên đ-á đó quả thực từ bên cạnh đ-ánh tới, giống như do Minh Di tay, việc khiến Bùi Việt đ-âm hồ đồ.

 

Cứ cảm thấy những nghi đoàn đang quanh quẩn trong não bộ.

 

Minh Di đến mức chút chột , viên đ-á đó từ ống tay áo nàng b-ắn tới ngưỡng cửa, từ ngưỡng cửa bật ngược trở , cho nên mới khiến Bùi Việt lầm tưởng là do khác tay,

 

“Gia chủ, ma ma chuẩn xong bữa tối, một ngày một đêm ăn gì, ăn chút ."

 

Bùi Việt lắc đầu, lâu ngủ lâu như , như thể gột rửa hết mệt mỏi trong suốt một năm qua, lúc tinh thần vô cùng phấn chấn, dù thế nào, nàng chút do dự lao về phía như , là ngoài dự kiến của , nàng vì cứu ngay cả c-ái ch-ết cũng màng, thể giấu giếm lừa gạt , nên suy đoán thê t.ử của .

 

Nàng xưa nay vẫn luôn một lòng xích thành.

 

Bùi Việt ép xua tan ý nghĩ nghi ngờ.

 

Trong triều xảy chuyện lớn như , nhất định là sóng gió liên miên, Hoàng đế chừng lúc đang đợi ở Ngự thư phòng, tiếp theo nhất định là bận rộn đến ch.óng mặt, e là bao nhiêu thời gian bên nàng.

 

Hắn chút tham luyến sự yên bình lúc .

 

Hướng về phía Minh Di giơ tay , ôn nhu :

 

“Cho xem cổ tay của nàng."

 

Hắn nhớ lúc lôi kéo nàng ngày hôm qua, vô cùng dùng lực.

 

Minh Di bỏ thoại bản xuống, đưa hai tay cho , Bùi Việt vén ống tay áo lên, quả nhiên thấy cổ tay trắng nõn hiện một vòng lằn đỏ, dấu vết tuy nhạt một chút, nhưng vẫn vô cùng rõ rệt.

 

“Còn đau ?"

 

Minh Di với cần như , đối diện với ánh mắt đen láy thâm thúy của , đột nhiên im bặt, chậm chạp gật đầu một cái.

 

Bùi Việt bỗng nhiên dùng lực, kéo nàng lòng.

 

Cằm Minh Di va xương vai , ôm c.h.ặ.t trong lòng, cảm giác vô cùng lạ lẫm, ít nhất đời từng ôm như thế bao giờ, so với sự mật giường rõ ràng là khác biệt, lúc đó hai chìm đắm trong niềm hoan lạc thể xác, ghì lấy vai nàng là để liều mạng ấn trong c-ơ th-ể, là để tiết d.ụ.c, mà cái ôm mắt mang theo mấy phần trân trọng, như thể nàng là món đồ sứ hoa quý giá nào đó, sợ ôm c.h.ặ.t một chút thì sẽ rơi vỡ mất.

 

Khiến Minh Di trở tay kịp, an nhiên tận hưởng.

 

Đại khái là chuyện đêm qua quá đỗi hung hiểm, khiến chút sợ hãi, quả nhiên, tránh mặt là đúng.

 

Nàng để mặc ôm, sức nóng bỏng rẫy nơi l.ồ.ng ng-ực nung đốt, tự chủ mà vòng tay qua, ôm lấy vòng eo g-ầy nhưng săn chắc của , dán c.h.ặ.t thêm một chút.

 

“Sau phạm ngốc như nữa!"

 

“Thiếp lo cho mà."

 

Trận thế đối với Minh Di mà là chuyện nhỏ, nhưng Bùi Việt thì khác, theo cách của , thê t.ử từ quê lên mang theo khí phách mãng phu của giang hồ, chỗ nào cũng dám xông , thật sự khiến lo lắng khôn nguôi.

 

“Không ."

 

Minh Di trong lòng hừ một tiếng, nghĩ thầm bốn chữ lỗ tai nàng đến đóng kén , cũng chẳng thấy nàng.

 

Bùi Việt thì quy củ lớn khó chung sống, thực dung túng nàng.

 

Lúc đầu kinh nàng chuẩn sẵn tâm lý Bùi Việt lạnh nhạt, ai ngờ hai sống chung hòa hợp như thế , sự bầu bạn và dung túng dành cho nàng, cũng coi như là một khắc quy y hiếm hoi trong cuộc đời dầm mưa dãi nắng của nàng.

 

Bùi Việt hít sâu hương thơm tóc nàng, làn môi chậm rãi di chuyển tìm kiếm đến thái dương nàng, đỉnh trán tựa xuống áp nàng, giọng chứa d.ụ.c vọng:

 

“Minh Di, đêm qua là mùng hai, là ngày chúng nên chung phòng, hôm nay bù thế nào?"

 

Sau mùng hai, tiếp theo đợi đến mười ba, trong thời gian đó mấy ngày nàng đến kỳ nguyệt sự, cách khá xa.

 

Cái tuổi nếm mùi ngon ngọt , đợi lâu như .

 

Giọng khàn khàn của như những hạt nhỏ lướt qua màng nhĩ nàng, dễ dàng khơi gợi ý niệm của Minh Di, nàng nuốt nước miếng, ngước mắt , ánh mắt vô cùng thâm thúy, Bùi Việt bây giờ càng ngày càng hiểu nàng, mỗi khi ánh mắt như nghĩa là .

 

Thế là chần chừ nữa, môi truyền qua, đẩy gối.

 

Có lẽ là cảm xúc sinh t.ử đêm qua vẫn luôn cuộn trào trong l.ồ.ng ng-ực, kích thích chút gấp gáp, từ sớm xông trong, đau đến mức Minh Di suýt chút nữa thốt tiếng, sợ tì nữ bên ngoài thấy, đành sinh sinh kìm nén, giường lò thể so với giường bạt bộ rộng rãi, rèm cửa sổ chỉ kéo một nửa, hai vây trong mảnh đất vuông vức đó, thực dễ thi triển tay chân, nhưng chính là như thế , hận thể gần hơn, gần hơn nữa.

 

Ánh mắt vô cùng dịu dàng, vô cùng mạnh mẽ, bên đùi kẹp c.h.ặ.t ấn sâu trong, mệt đến mức Minh Di sắp thở nổi, đây là ở gian ngoài, nội sập, đừng yếm lót ngay cả ngoại sam cũng dám cởi, quần áo quấn lấy hãn thấp nhiệt quyện một chỗ, phân biệt ai là của ai, chỉ thấy những thở dồn dập kìm nén giao thoa bên tai.

 

Gia chủ tỉnh, bên ngoài bận rộn hẳn lên, ma ma sai truyền thức ăn, ngoài hành lang thỉnh thoảng truyền đến mấy giọng trong trẻo.

 

Thật sự là kích thích cực độ.

 

Niềm vui sướng đó vẫn đến đỉnh điểm, ai buông tay.

 

Móng tay khảm sâu cổ của , cũng dịu dàng xoa nắn cái cổ trắng nõn của nàng, nặng nề ép , ép nàng tựa thành giường còn chỗ lùi.

 

Ma ma Bùi Việt tỉnh, trái tim treo lơ lửng một ngày một đêm cuối cùng cũng buông xuống, đến gian nước gào lên một tiếng, hầu bên ba chân bốn cẳng bận rộn, Phó ma ma dặn dò xong liền về, định bụng bẩm báo một nữa, để các chủ t.ử chuẩn dùng bữa tối, mới tới ngoài rèm Đông thứ gian, động tĩnh bên trong cao thấp truyền .

 

Bước chân đột nhiên khựng .

 

Vẻ thong dong mặt suýt chút nữa rơi rụng sạch sẽ.

 

Âm thanh phát dường như từ gian trong, cho nên đây là ở giường lò cửa sổ của thứ gian?

 

Trời đất ơi.

 

Đây còn là gia chủ của bọn họ ?

 

Mắt thấy bọn hạ nhân sắp đến dâng thức ăn, Phó ma ma vẫn nén vẻ kinh hãi vội vàng ngoài, đối với đám đầy tớ nha khỏi gian nước xua tay một trận, như lùa vịt lùa hết về phía hậu tráo phòng.

 

Trời tối mây tạnh, đèn l.ồ.ng hành lang gió đêm vỗ về khẽ rung rinh, Phó ma ma một đợi ở góc hành lang, chăm chằm luồng sáng mờ mịt đầu mà xuất thần, bên trong rõ ràng nhất thời nửa khắc xong , bà định đến gian nước nghỉ ngơi, ai ngờ lúc , nơi xuyên đường truyền đến một trận bước chân, một vịn ngưỡng cửa trong.

 

 

Loading...